Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 371 Đại Điển Sắc Phong Hoàng Hậu
Cập nhật lúc: 02/05/2026 02:53
Nàng sống ở thời đại này cũng giống như trước. Tuy nhiên dù sao ánh mắt người nhìn người khác nhau, giống như trước đây, Tiêu Vận cùng Tiêu Nhu luôn ghen ghét thân phận của nàng, cho dù Bắc Nguyệt quận chúa chỉ là phế vật, lại nhu nhược, bọn họ cũng không chịu bỏ qua nàng.
Nói đi nói lại, đều là tư tưởng ảnh hưởng.
“Chủ nhân trời sinh cao quý, công chúa Hi Hòa làm sao so bì được?” Hồng Chúc kiêu ngạo nói, vừa rồi nghe công chúa Hi Hòa nói những lời này, nàng suýt không nhịn được mở miệng đáp lại, may mà nhịn được.
Hoàng Bắc Nguyệt nói: “Vương hầu cũng vậy, đều không phải trời sinh đã ở địa vị cao quý?”
Hồng Chúc nhất thời nghe không hiểu, Hoàng Bắc Nguyệt liền cười nói: “Không nói chuyện này nữa, Hồng Chúc, sau này ngươi không cần đi theo công chúa Hi Hòa, rất nguy hiểm.”
“Ta không sợ nguy hiểm! Bọn họ làm gì được ta!” Hồng Chúc vội la lên.
“Lúc này coi như đ.á.n.h rắn động cỏ, công chúa Hi Hòa cùng Ngụy Võ Thần hẳn là đã có phòng bị.” Hoàng Bắc Nguyệt cười nói, “Hơn nữa, hai người bọn họ lén gặp mặt, vì cái gì ta đại khái cũng đoán được.”
Hồng Chúc vốn len lén đi theo giám thị nhất cử nhất động của công chúa Hi Hòa. Vừa rồi trong hoa viên Thiên Hợp Cung, Ngụy Võ Thần vô tình gặp công chúa Hi Hòa liền đứng nói mấy câu. Hồng Chúc định đến gần một chút nghe bọn hắn nói cái gì, nhưng đột nhiên bị phát hiện.
May là nàng cơ trí, giả bộ đến lấy áo khoác giúp Hoàng Bắc Nguyệt giữ ấm, vừa vặn đi ngang qua nơi này, không để Ngụy Võ Thần hoài nghi.
Hoàng Bắc Nguyệt thấy động tĩnh liền đến xem, bị công chúa Hi Hòa châm chọc khiêu khích, vừa hay đúng dịp để Phong Liên Dực nhìn thấy, thật là đủ mất mặt.
Tuy nhiên, nếu công chúa Hi Hòa chỉ vô tình gặp Ngụy Võ Thần nói chuyện, cần gì đuổi hết người bên cạnh đi, Cần gì phải an bài người gác khắp nơi xung quanh chứ?
Gạt được người khác chứ sao gạt được Hoàng Bắc Nguyệt, không có chuyện gì mới là lạ.
Hồng Chúc chớp chớp mắt: “Chủ nhân thật lợi hại!”
“Không phải ta lợi hại, mà là công chúa Hi Hòa không ngờ ta đi theo, hơn nữa còn sớm hoài nghi bà ta. Bà ta không bố trí phòng vệ chúng ta.” Hoàng Bắc Nguyệt tiếc hận thở dài. Nàng hy vọng không phải công chúa Hi Hòa biết bao.
Dù sao vị công chúa này là cứu tinh duy nhất của Bắc Nguyệt quận chúa lúc nhỏ buồn bã bất lực. Nàng hy vọng Hi Hòa cô cô có thể nhanh hồi đế đô, tới cứu nàng.
“Chúng ta làm gì tiếp theo”.
“Kế tiếp làm như bọn họ mong muốn đi, sẽ có trò hay chờ bọn họ!” Hoàng Bắc Nguyệt mỉm cười.
Người khác bất nhân, nàng cũng bất nghĩa, chúng ta không ai là người thiện lương. Xem ai thủ đoạn tàn nhẫn hơn.
Hồng Chúc cao hứng cười rộ lên: “Hồng Chúc không thể chờ được. Chủ nhân, chúng ta vào xem đại điển phong Hậu đi?”
Hoàng Bắc Nguyệt ngẩng đầu, nhìn về phía Thiên Hợp Cung uy nghiêm lộ ra khí vui mừng. Ngói lưu ly bị ánh tuyết chiếu rọi xuống, lấp lánh đẹp mắt, điềm lành bao phủ cung điện vui mừng này. Từng điệu nhạc truyền tới, trong nháy mắt, tâm tình của nàng sa sút một chút, tuy nhiên rất nhanh bình tĩnh lại.
Bởi vì trong Thiên Hợp Cung truyền đến tiếng hô dời núi lấp biển:
“ Hoàng Thiên ở trên, Hậu Thổ bên dưới! Ngô hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế! Hoàng hậu thiên tuế thiên tuế thiên thiên tuế!”
Tiếng hô điếc tai nhức óc như muốn lật đổ Thiên Hợp Cung.
Hoàng Bắc Nguyệt từ cửa lớn nhìn vào Thiên Hợp Cung, liếc mắt thấy trên t.h.ả.m đỏ trải tầng tầng ở cầu thang bạch ngọc, quần thần đều quỳ xuống, hướng về phía trước cúng bái hoàng đế cùng hoàng hậu bọn họ.
Nàng chợt nhớ Phong Liên Dực từng nói muốn lấy nàng làm hậu, nếu lúc ấy nàng không cự tuyệt thì hiện tại người đứng chung với hắn tiếp nhận hàng vạn hàng nghìn người quỳ lạy cùng chúc phúc chính là nàng.
Nhân sinh thật khó phân biệt, từ các nơi khác nhau cũng có thể nhìn thấy sắc thái bất đồng .
“Chủ nhân, ngươi đang suy nghĩ gì thế?” Hồng Chúc nhìn thấy nàng kinh ngạc xuất thần, nhưng không nhìn ra được gì từ vẻ mặt nàng, không nhịn được hỏi.
Hoàng Bắc Nguyệt chậm rãi khôi phục, khóe miệng cong lên, nói : “Ta đang suy nghĩ, khi nào tuyết mới dừng? tuyết rơi sẽ không tốt cho ẩn giấu hành tung.”
“Ta cũng nghĩ vấn đề này.” Hồng Chúc không suy nghĩ nhiều, bởi vì từ vẻ mặt Hoàng Bắc Nguyệt, thật sự cũngkhông nhìn ra bất thường.
Là bi thương là vui, không ai biết.
“Hoàng Bắc Nguyệt, ngươi đang suy nghĩ cái gì thế?” Hơi an tĩnh một chút, Yểm trong Hắc Thủy Cấm Lao lại không an phận đi ra, lúc này giọng điệu rất sâu trầm, rất nghiêm túc.
Rất ít thấy Yểm ra dáng đàng hoàng, Hoàng Bắc Nguyệt cũng hiếm được dịp đứng đắn, nghiêm chỉnh một chút, cười nói: “Ta đang suy nghĩ, người phản bội ta phải chịu báo ứng thế nào đây?”
Lúc nàng cười nói ác độc như vậy, Yểm rất thưởng thức nói: “Không tồi, chỉ là trúng độc, quá tiện cho hắn!”
“Quan hệ gì với ngươi a? Ngươi tích cực như vậy làm gì?” Hoàng Bắc Nguyệt nhẹ hứ một tiếng.
“Hai chúng ta cùng là châu chấu trên một thuyền mà!”
“Ngươi mới là châu chấu ấy!”
Yểm ha ha cười rộ lên, sau một lát lại rất sâu trầm hỏi: “Hoàng Bắc Nguyệt, ngươi biết ta đang suy nghĩ gì không?”
“Không muốn biết.”
“Hỏi một chút đi mà!” Yểm rối rắm, tại sao nàng luôn không phối hợp với hắn như vậy?
“Được rồi, ngươi đang suy nghĩ gì?” Hoàng Bắc Nguyệt mỉm cười, giả bộ cảm thấy hứng thú hỏi.
Trong Hắc Thủy Cấm Lao an tĩnh một chút, tên Yểm này lại muốn làm gì?
“Ta đang suy nghĩ” Yểm chậm rãi mở miệng nói, “Tại sao hắn không quý trọng ngươi? Ngươi tốt như vậy.”
Nói xong, một tia nguyên khí màu đen từ đầu ngón tay nàng phóng ra, chậm rãi hòa vào gió tuyết, sau đó, từ từ ngưng tụ, biến thành một bóng người mơ hồ, mở hai tay nhẹ nhàng ôm nàng từ phía sau.
Hoàng Bắc Nguyệt chấn động, muốn quay đầu nhìn hắn. Vừa quay đầu, một hạt nước mắt trượt xuống, nặng nề rơi trên cánh tay Yểm được gió tuyết cùng nguyên khí màu đen ngưng tụ thành. Nước mắt nóng bỏng, tuyết cũng lặng lẽ hòa tan.
“Không người nào hiểu ngươi hơn ta, ngươi hiện tại có bao nhiêu khổ sở. Muốn khóc thì khóc đi, ngươi không phải thần, kiên cường cho ai nhìn a.” Yểm trầm thấp nói.
Hoàng Bắc Nguyệt cúi đầu, trầm mặc một hồi, tiện đà giơ tay lên, sờ khóe mắt chính mình, quả thật có chút ướt át, lạnh lùng nhếch miệng. Nàng đột nhiên vung tay về phía sau, bóng dáng Yểm bị nàng đ.á.n.h tan, lại chậm rãi ngưng tụ thành hình, khiếp sợ nhìn nàng.
“Khóc cái gì? Trước mặt ngươi mất thể diện một lần, còn có lần thứ hai sao?” Lãnh ngạo ngước hai tròng mắt lên, nhìn hình ảnh ma thú mơ hồ trước mắt.
Yểm hình như cười một chút, sau đó tản ra gió tuyết, nguyên khí màu đen theo ngón tay nàng chậm rãi trở trong Hắc Thủy Cấm Lao.
Yểm trong Hắc Thủy Cấm Lao chậm rãi đưa tay vuốt tay phải của mình, nói cho cùng sẽ không mất thể diện, nhưng hắn vẫn cảm giác được giọt nước mắt kia.
“Hoàng Bắc Nguyệt, ở trước mặt ta không cần phải ngụy trang!” Yểm tức giận nói.
“Ngụy trang cái gì? Có cần thiết không?” Hoàng Bắc Nguyệt cười khẩy.
“Ngươi rõ ràng lại khóc”
“Hứ…” Hoàng Bắc Nguyệt chẳng thèm ngó tới.
Yểm trầm mặc, hơi đau lòng hỏi: “Ngươi quả thật để ý hắn như vậy? Thật nực cười!”
Hắn nói xong liền trở về sâu trong Hắc Thủy Cấm Lao, rõ ràng giận dỗi, Hoàng Bắc Nguyệt cũng không tránh được, nàng không thể nói lời cám ơn hoặc là xin lỗi hắn.
Nàng biết, Yểm bị phong ấn trong thân thể nàng quả thật hiểu rất rõ nàng.
Hơn nữa nàng biết Yểm quan tâm nàng, vừa rồi có ý tốt, nhưng nàng không bao giờ thể hiện mềm yếu trước mặt người. Tự tôn cùng kiêu ngạo của nàng không cho phép nàng như vậy.
Nàng không phải là đóa hoa mềm mại, muốn người khác đứng trước mặt ngăn trở mưa gió thay nàng.
Nàng là cây to giữa trời...
Cho nên Yểm, xin lỗi…
Hồng Chúc trợn mắt há miệng nhìn hết thảy, từ khi Yểm xuất hiện nàng liền ngây dại, hồi lâu cũng không kịp phản ứng.
“Chủ, chủ nhân, đó là…”
“Hắn là Yểm, ma thú bị phong ấn trong thân thể ta.” Hoàng Bắc Nguyệt giản lược nói.
“Hắn chính là Yểm” Hồng Chúc thì thào nói, “Năm đó ma thú khơi mào loạn lạc cả bốn nước , ngay cả A Cha cũng không phải là đối thủ của hắn…”
Hoàng Bắc Nguyệt trong lòng vui vẻ, Hồng Chúc biết rất nhiều, vội vàng hỏi: “Hắn từ đâu tới?”
Hồng Chúc lắc đầu, vẻ mặt hoang mang, “A cha chưa bao giờ để chúng ta quan tâm chuyện của Yểm. Người nói sẽ tự mình xử lý tốt, nhưng…”
Ánh mắt đột nhiên có chút ướt át, không ngờ A Cha cuối cùng phong ấn Yểm trong thân thể Hoàng Bắc Nguyệt. Hắn nhất định là đến đường cùng mới có thể ra hạ sách này.
Ngay cả Hồng Chúc cũng không biết, Hoàng Bắc Nguyệt có chút thất vọng, nàng thật sự rất tò mò về lai lịch của Yểm. Nàng có manh mối lúc ẩn lúc hiện, nhưng lại luôn không bắt được tin tức trọng yếu.
“Chủ nhân, ngươi phải cẩn thận, hắn hiện tại mặc dù bị phong ấn, nhưng hắn mãi là ma thú, nếu có một ngày hắn có cơ hội trốn ra, người đầu tiên hắn muốn g.i.ế.c chỉ có chủ nhân thôi.” Hồng Chúc rất lo lắng.
“Không sao, hắn sẽ không đả thương ta.” Hoàng Bắc Nguyệt cười cười, mặc dù biết Yểm sinh ra đã là ma thú tà ác, tuy nhiên nhiều năm ở chung, hai người bọn họ mặc dù không trở thành bạn tri kỷ, nhưng tự nhiên cũng có tình cảm.
Hơn nữa Yểm không giống ma thú bình thường, lệ khí rất mạnh. Người này còn có thể quan tâm nàng, khuyên nàng, xem như bạn loại khác đi.
Hồng Chúc lắc đầu, lo lắng nói: “trong Hắc Thủy Cấm Lao có thể áp chế ma tính cùng tà khí của hắn. Lúc hắn đi ra sẽ không phải như vậy! Chủ nhân nhất định phải cẩn thận, nếu có cơ hội phải g.i.ế.c hắn”.
Hoàng Bắc Nguyệt ngẩn ra, g.i.ế.c Yểm?
Quả thật ý nghĩ này xuất hiện lúc mới biết Yểm ở trong thân thể nàng, nhưng chậm rãi về sau, nàng đã quên ý nghĩ này. Sự tồn tại của Yểm dần thành thói quen, cũng không có gì không tốt.
“Không biết dùng cách gì đối phó với hắn, chỉ có thể giam giữ hắn.” Hoàng Bắc Nguyệt tùy ý nói.
Hồng Chúc nói: “Chủ nhân, chỉ cần có đủ năm loại nguyên khí chú ấn, có thể tiêu diệt hắn cùng Hắc Thủy Cấm Lao.”
Hoàng Bắc Nguyệt thấp giọng nói: “Thật không?”
“Được! Vì an toàn của chủ nhân, Hồng Chúc nhất định sẽ cố gắng giúp chủ nhân đạt được năm loại nguyên khí chú ấn!” Hồng Chúc nắm c.h.ặ.t t.a.y, hứa hẹn nói.
Hoàng Bắc Nguyệt có chút hoảng hốt cười một chút, đem tâm thần nhìn vào trong Hắc Thủy Cấm Lao, lặng lẽ tìm Yểm. Hắn không ở đây, hẳn là chạy sâu vào trong Hắc Thủy Cấm Lao rồi.
Không biết hắn có nghe được bọn họ nói chuyện không? Nàng thật sự không muốn g.i.ế.c hắn, ít nhất hiện tại không có.
