Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 370 Đại Điển Sắc Phong Hoàng Hậu

Cập nhật lúc: 02/05/2026 02:53

Năm nay mùa đông lạnh hơn mọi năm, tuyết cũng rời nhiều hơn so với năm trước, Phong Liên Dực ngẩng đầu nhìn thoáng qua bầu trời màu xanh xám, chợt nhớ tới mùa đông năm ngoái, năm trước, năm kia, hình như không lạnh như thế.

Trong trí nhớ, chưa từng thấy tuyết rơi lớn như vậy.

“Bệ hạ cẩn thận dưới chân.” Thái giám cung kính nói, “Phía trước là Thiên Hợp Cung, tân Hậu đã được nghênh vào, chờ đã lâu.”

Phong Liên Dực lạnh lùng ngước mắt, trừ đau đớn trên n.g.ự.c, hắn không có bất cứ biểu cảm gì.

Đi vào Thiên Hợp Cung, một tiếng c.h.ử.i rủa truyền tới.

“Phụ nữ như ngươi ta thấy nhiều rồi, chỉ ỷ vào xinh đẹp mà xin nam nhân ân sủng một đêm mà thôi, cho dù đã hoài t.h.a.i thì sao? Ngươi xuất thân hèn mọn, cho dù giúp Tào Tú Chi sinh con trưởng, nhưng địa vị chỉ là con thứ. Ở Phủ Hoài Bắc Hầu, ngươi cho rằng ngươi sẽ có nhiều địa vị? Ngươi hôm nay xinh đẹp, hắn có thể sủng ái ngươi, chờ ngươi tuổi già sắc phai, ngươi lấy cái gì buộc tim của hắn?”

“Tạ công chúa dạy bảo, thiếp thân đã hiểu.” Giọng nói dịu dàng mềm mại giữa tuyết rơi rét lạnh có vẻ mỏng manh.

Nghe giọng nói này, Phong Liên Dực liền dừng bước chân, người phía sau cũng vội vàng dừng lại, khó hiểu nhìn hắn.

“Ngươi hiểu? Ngươi hiểu thì cũng không đi theo Tào Tú Chi tới đây!” giọng nói lên mặt quát người không khách khí chỉ trích, “Ngươi cho rằng có thể phong quang cả đời sao? Hừ! Đi theo tiểu t.ử thúi chưa dứt sữa, chỉ biết bại hoại danh tiếng nước Nam Dực, nhất là mấy người phụ nữ các ngươi, quả thực làm ta mất hết thể diện!”

“Thiếp thân biết sai rồi.”

“Nếu biết sai thì đứng ở đây tỉnh lại! không cần ngươi nhìn Đại điển phong Hậu, đó là lễ nghi cưới vợ chính, ngươi xuất thân ti tiện, cả đời sẽ không có đãi ngộ như vậy”

“Vâng” trong tuyết vang lên tiếng bước chân, công chúa Hi Hòa trang phục lộng lẫy đi ra ngoài. Dung mạo công chúa diễm lệ, không kém mĩ mạo thiếu nữ, ngược lại còn hơn thiếu nữ, càng có khí chất đoan chính cao nhã.

Trong đất tuyết, Hoàng Bắc Nguyệt nghiêng người đứng ở đó, Hồng Chúc miễn cưỡng đứng bên cạnh, nhìn thấy công chúa Hi Hòa đi xa, thở dài nhẹ nhõm một hơi, nói: “Nguy hiểm thật ”

Hoàng Bắc Nguyệt lập tức kéo ống tay áo Hồng Chúc một chút, trong lòng nói với nàng: “Đừng nói chuyện!”

Hồng Chúc thần phục nàng, bọn họ có thể trao đổi trong lòng không có chướng ngại gì, tựa như nàng cùng Băng Linh Huyễn Điểu vậy.

Hoàng Bắc Nguyệt mới nói hết, phía sau liền truyền đến tiếng giẫm tuyết, một loại khí thế cường đại lập tức bao phủ tới, nàng nháy mắt liền nhắc: tới rồi.

Tiếng bước chân dừng bên người, Phong Liên Dực đứng ở trước mặt nàng, cách nàng nửa bước, hắn cúi đầu, nhìn nữ t.ử vâng lời che mặt lụa mỏng, kinh ngạc nhìn hồi lâu.

Hắn chỉ nhìn, không có ra tay, cũng không nói lời gì, đôi mắt màu tím vững vàng nhìn khóa c.h.ặ.t bóng dáng của nàng.

Hắn bất động, Hoàng Bắc Nguyệt cũng không dám động, trời biết hắn muốn làm gì, nhận ra nàng hay thế nào?

“Làm càn! Thấy Hoàng thượng còn không hành lễ!” Một tiểu thái giám cất tiếng.

Hoàng Bắc Nguyệt buông ống tay áo vừa nắm c.h.ặ.t, mồ hôi lạnh ứa ra, tuy nhiên nàng luôn luôn bình tĩnh, nhẹ nhàng quỳ gối hành lễ, trầm giọng nói: “Tham kiến Hoàng thượng.”

Phong Liên Dực hơi chút khôi phục, nhìn lại nàng một cái, không nói gì thêm, liền xoay người, chậm rãi đi hướng Thiên Hợp Cung.

Hoàng Bắc Nguyệt nuốt vội một ngụm nước miếng, dìu tay Hồng Chúc, trong lòng bàn tay đều là mồ hôi lạnh, “Không biết hắn muốn làm gì?”

“Ta thấy lúc hắn nhìn chủ nhân không có vẻ mặt gì đặc biệt, như là lạnh lùng  thản nhiên nhìn một chút mà thôi.” Hồng Chúc cũng hãi hùng khiếp vía nói.

“Ngươi sẽ tùy tiện nhìn chằm chằm một người lâu như vậy sao?” Hoàng Bắc Nguyệt hỏi.

“Sẽ không” Hồng Chúc nói, “Vậy vì sao? Chủ nhân trước kia quen hắn đúng không?”

“Đâu chỉ quen.” Hoàng Bắc Nguyệt  thản nhiên cười cười, bọn họ vẫn thề non hẹn biển, tình định tam sinh, suýt nữa nàng hoàn toàn tin tưởng lời thề cùng hứa hẹn của hắn.

May là nàng không ngu như vậy, nếu không chẳng phải sẽ rất thương tâm?

Trong lòng nàng vĩnh viễn đều có phòng bị với người khác, không ai có thể khiến nàng hoàn toàn bỏ tầng kia phòng xuống.

“Để nô tỳ lặng lẽ đi theo hắn, xem hắn rốt cuộc có ý đồ gì.” Hồng Chúc chớp chớp mắt nói, bản lĩnh ẩn nấp hành tung  của nàng rất mạnh, đi theo hắn sẽ biết hắn có  ý đồ gì.

“Không cần.” Hoàng Bắc Nguyệt lập tức từ chối đề nghị này, sắc mặt có chút ngưng trọng, “Đi theo hắn quá nguy hiểm, không cần thiết.”

Hiện tại Phong Liên Dực sâu không lường được, nhỡ bị phát hiện thì nguy.

“Vậy chúng ta nên làm sao bây giờ?” Hồng Chúc rất lo lắng, ở nước Bắc Diệu bị Tu La vương chú ý cũng không phải chuyện tốt.

“Thuận theo tự nhiên đi, dù sao chúng ta cũng nên có chuẩn bị, hiện tại ta không lo lắng Phong Liên Dực, chúng ta phải chú ý Ngụy Võ Thần cùng công chúa Hi Hòa.”

Nhắc đến công chúa Hi Hòa và Ngụy Võ Thần, Hồng Chúc lập tức áy náy nói: “Đều là ta sơ xuất, tưởng ẩn giấu tốt, không ngờ bị Ngụy Võ Thần phát hiện, lại liên lụy chủ nhân bị công chúa Hi Hòa nói như vậy.”

“Bị bà ta nói vài câu không là gì, nhưng Ngụy Võ Thần quả thật rất lợi hại, không, phải nói là ‘Âm Dương Kính’ danh bất hư truyền.” Hoàng Bắc Nguyệt lộ ra vẻ mặt nguy hiểm dựng tóc gáy, híp mắt mỉm cười.

“Lén lút thì tính gì? Ta ghét nhất người như thế !” Hồng Chúc bĩu môi, vẫn canh cánh trong lòng lời nói vừa rồi của công chúa Hi Hòa “Công chúa Hi Hòa dựa vào cái gì nói chủ nhân như vậy? bà ta có tư cách gì bình luận về con thứ với con vợ cả chứ? Bà ta đâu phải con vợ cả! Còn nói chủ nhân thân phận nhỏ bé, thấp kém, hừ! So với bà tốt hơn nhiều!”

“Ngươi nói cái gì?” Hoàng Bắc Nguyệt đột nhiên ngẩng đầu.

Hồng Chúc hoảng sợ “Ta nói, bà không sánh được với chủ nhân?”.

“Ngươi vừa nói bà không phải con vợ cả, sao lại thế? Bà là con của thái hậu mà.”

Hồng Chúc sửng sốt một chút, liền cười nói: “Chủ nhân còn nhỏ tuổi, không biết chuyện năm. Kỳ thật trưởng công chúa Huệ Văn cùng Hoàng thượng mới là thái hậu sinh ra, mà công chúa Hi Hòa là con của tần phi khác. Năm đó chiến loạn, mẫu thân của công chúa Hi Hòa ở trong cung vì nước cầu khẩn, cuối cùng u buồn mà c.h.ế.t, thái hậu thương tiếc mới đem bà ta về nuôi.”

Hồng Chúc nhìn thiếu nữ nhỏ tuổi trước mặt, còn nàng là thần thú, lớn hơn Hoàng Bắc Nguyệt bao nhiêu năm. Vì thế Hồng Chúc hiểu rõ chuyện trong cung hơn Hoàng Bức Nguyệt nhiều.

Hoàng Bắc Nguyệt kinh ngạc nghe xong, thì ra là thế, trước đây nàng không biết, Bắc Nguyệt quận chúa từ lúc sinh ra đã cảm thấy công chúa Hi Hòa và trưởng công chúa Huệ Văn tình cảm rât tốt. Tỷ muội tình thâm, công chúa Hi Hòa cũng dịu dàng thiện lương, đối xử tốt với nàng, thế nên trong lòng Bắc Nguyệt quận chúa lúc nhỏ vẫn thân thiết và cảm kích công chúa Hi Hòa.

Quả thật, năm đó Bắc Nguyệt quận chúa đơn thuần như vậy, chắc không biết rõ ràng, một người đối tốt với ngươi, không nhất định chính là chân chính trân trọng ngươi, cũng có thể vì nguyên nhân nào đó.

Tuy nhiên, lúc chưa biết công chúa Hi Hòa không phải là con gái của thái hậu, Hoàng Bắc Nguyệt vẫn không hiểu vì sao công chúa Hi Hòa cấu kết cùng đại gian tặc Ngụy Võ Thần hại c.h.ế.t tỷ tỷ của bà, hiện tại ngẫm nghĩ cũng không phải không có nguyên nhân.

“Chủ nhân nghĩ gì thế?” Hồng Chúc nhìn thấy  vẻ mặt suy nghĩ sâu xa của nàng liền hỏi.

Hoàng Bắc Nguyệt  thản nhiên cười nói: “Kỳ thật con thứ, con vợ cả có gì khác nhau? Nếu là con thứ cũng có thể trở nên nổi bật.”

“Chủ nhân sai rồi, thời đại này, con thứ từ nhỏ có rất nhiều thứ không công bình, rõ ràng rất ưu tú, nhưng vì thân thể không đủ cao quý, cho nên đi đâu cũng kém người khác một bậc. Cho dù có huyết thống triệu hồi sư, vẫn không xóa được thân phận thứ xuất thấp kém.”

Hoàng Bắc Nguyệt thở dài một tiếng, quả nhiên thời đại khác nhau, tư tưởng liền khác nhau. Ở thời đại của nàng, chỉ cần đủ mạnh mẽ, nhất định có thể đứng trên đỉnh cao.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 370: Chương 370 Đại Điển Sắc Phong Hoàng Hậu | MonkeyD