Phế Hậu Hiện Đại Livestream Hằng Ngày - Chương 66

Cập nhật lúc: 08/05/2026 05:03

Edit: Trứng ốp la

Sáng sớm hôm sau, họ lái xe cùng gia đình Nam Nam đến tiền tuyến.

Khu vực này ở nông thôn, giao thông rất khó khăn. Đến gần bờ sông, chỉ còn đường đi bộ, xe không vào được. Dọc đường, chiến sĩ đang đắp đê bằng bao cát, dân làng thì nhiệt tình mang cơm, nước tiếp tế.

Gia đình Nam Nam cũng chuẩn bị nhiều cơm hộp, coi như chúc mừng sinh nhật chồng cô — theo cách giản dị mà ấm lòng nhất.

Đến nơi, không khí rộn ràng. Không chỉ có chiến sĩ, còn có cả dân địa phương và phóng viên.

"Ba ba!!!" Nam Nam vừa tới nơi đã nhìn thấy người đàn ông cao lớn đang nghỉ sau ca trực.

"Nam Nam?"

Người đàn ông kinh ngạc quay đầu: "Tiểu Anh, ba mẹ, sao mọi người đều đến đây?"

"Mọi người tới chúc mừng sinh nhật anh!"

Nam Nam reo lên: "Ba ba sinh nhật vui vẻ nha!"

Người đàn ông lực lưỡng xúc động đến đỏ cả mắt. Anh ta định bế con lên nhưng lại ngại quần áo ướt và lấm lem, nên chỉ xoa đầu Nam Nam một cái thật nhẹ.

"Chính là chị xinh đẹp và anh đẹp trai đã cứu con đó ạ!" Nam Nam vội giới thiệu.

Tần Kiểu mỉm cười chào hỏi: "Chào anh, tôi là Tần Kiểu."

"Bùi Ngọc Sơ."

Người đàn ông nghẹn ngào: "Cảm ơn các anh chị... thật sự cảm ơn!"

"Chúng ta cùng ăn bánh kem nào!"

Bùi Ngọc Sơ mở hộp bánh ra: "Nam Nam, chia bánh cho mọi người đi."

Bánh kem họ mang đến được chia thành nhiều chiếc nhỏ. Chiếc lớn nhất là do Nam Nam cùng thợ bánh làm — dành riêng cho ba.

Tần Kiểu giúp Nam Nam cắm nến lên chiếc bánh kem, cẩn thận bưng đến trước mặt Trương Đại Quân. Mọi người xung quanh đồng thanh cất tiếng hát mừng sinh nhật, khiến người đàn ông mạnh mẽ kia xúc động đến mức phải lau nước mắt.

Gia đình Nam Nam cũng mang theo cơm hộp chia cho mọi người — không chỉ có đồng đội của Trương Đại Quân mà cả phóng viên, người phát vật tư cũng đều có phần.

Tần Kiểu ngồi ăn cơm hộp cùng mọi người, lắng nghe câu chuyện sinh hoạt thường ngày của bà con trong thôn. Trên khuôn mặt họ không có nét buồn vì mùa màng thất bát hay nhà cửa sụp đổ, những cô chú phát vật tư vẫn rất lạc quan và rộng rãi.

Một phóng viên tiến lại hỏi: "Lần này tổn thất của các vị chắc cũng không nhỏ?"

"Đừng nhắc nữa, lúa má trong ruộng đều bị cuốn trôi cả rồi." Một người đàn ông lớn tuổi thở dài.

"Nhưng ít ra nhà anh còn chưa bị đổ, nhà tôi thì sụp hẳn rồi. Mất hết hoa màu, năm nay coi như làm công cốc," một người khác tiếp lời.

Phóng viên hỏi tiếp: "Nhưng nhìn mọi người vẫn rất lạc quan."

Người đàn ông cười: "Nhà cửa có đổ thì cũng là vật ngoài thân, người còn sống là tốt rồi. Chẳng phải người ta nói ‘lưu được núi xanh, không sợ không có củi đốt’ đó sao? Với lại nhà nước còn có trợ cấp, chúng tôi không sợ."

Một dì khác nói thêm: "Đúng vậy, chỉ cần người không sao là được. Mất thì làm lại, thời nay điều kiện tốt như vậy, chỉ cần chịu khó thì không sợ c.h.ế.t đói."

Tần Kiểu ngồi ăn bánh kem, vừa nghe những lời đó vừa lặng lẽ trầm tư. Cô nhớ về kiếp trước — thời còn đi khắp nơi với ông ngoại là Tần Quốc Công, đã từng tận mắt chứng kiến một thời đại lạc hậu, dân sinh khốn khổ, khoảng cách giữa giới quý tộc và dân đen lớn đến mức đau lòng.

Tầng lớp thấp nhất suốt đời cực khổ mà chưa chắc đã có một ngày sống tốt. Khi đó cô đã rất xúc động. Tuy cô không thích Tiêu Trạch, nhưng đối với bách tính vô tội, cô từng nảy sinh lòng thương cảm và cố gắng làm gì đó để thay đổi, dù chỉ một chút — chỉ cần có thể giúp đỡ những người dân nghèo nhất.

Nhưng kết quả lại chẳng mấy khả quan. Triều đình lúc bấy giờ thiên kiến sâu nặng với nữ giới, Tiêu Trạch ghét cô, căm ghét Tần Đảng. Tất cả đều là trở ngại khiến con đường cải cách khó đi vô cùng.

Bùi Ngọc Sơ thấy Tần Kiểu cầm đĩa bánh mà trầm ngâm hồi lâu, ánh mắt nhìn về những cô chú đang tươi cười rôm rả, nhưng lại như không thực sự nhìn vào họ.

"Đang nghĩ gì vậy?" Anh hỏi.

Tần Kiểu thu ánh nhìn, khẽ đáp: "Em đang nghĩ... thật tốt khi chúng ta được sống trong thời đại hòa bình, trong một quốc gia dân chủ. Được tự do hạnh phúc mà sống, được nói ra rằng chỉ cần cố gắng sẽ không bị đói c.h.ế.t. Dù thiên tai xảy ra, vẫn có cứu trợ từ khắp nơi, có quân đội dũng cảm, có chính phủ vì dân... Những điều đó thật hạnh phúc và quý giá."

Cô nói rất nghiêm túc và chân thành, không hề hài hước hay đùa giỡn như thường ngày. Ánh mắt trong sáng, giọng nói kiên định, nhưng lại mang theo một nét bi thương không rõ ràng, khiến lời nói của cô trở nên đầy sức nặng.

Bùi Ngọc Sơ lặng lẽ nhìn cô. Anh không hiểu vì sao một cô gái trẻ tuổi, mới bước chân vào giới nghệ sĩ, lại có thể mang trong mình cảm xúc phức tạp như thế.

Một chú nông dân ngồi gần đó nghe thấy lời cô, không khỏi giơ ngón tay cái lên khen ngợi: "Cô gái nói rất đúng! Chúng ta nên biết ơn đất nước đã cho chúng ta những điều kiện tốt thế này."

Lúc này, tuyến phòng ngự bằng bao cát bên sông đã tạm thời ổn định. Các chiến sĩ được nghỉ ngơi, chờ mệnh lệnh tiếp theo. Không khí nhẹ nhõm hơn rất nhiều, lại vừa đúng sinh nhật của Trương Đại Quân nên ai nấy đều phấn chấn. Từ bên kia, tiếng quân ca rộn rã vang lên.

Bỗng một binh sĩ trẻ hào hứng gọi lớn: "Đồng chí Bùi Ngọc Sơ! Đồng chí Tần Kiểu! Hai người là đại diện đoàn văn nghệ, có muốn góp vui một khúc không?"

"Phải đó, hát một bài đi!"

"Ca gì cũng được, dân ca hay nhạc trẻ đều được hết!"

"Đừng ngại, mọi người sẽ vỗ tay cổ vũ cho hai vị đại minh tinh!"

Cả đám người cùng vỗ tay hò reo, khiến Tần Kiểu không thể từ chối. Cô nhìn Bùi Ngọc Sơ, nở nụ cười rạng rỡ: "Bùi lão sư, cùng em hát nhé ~"

Anh gật đầu: "Được, ngẩng đầu lên đi."

Tần Kiểu cất tiếng: "Xã hội chủ nghĩa thật là tốt~ Xã hội chủ nghĩa nâng cao đời sống nhân dân~"

Giọng cô vang lên đầu tiên, sau đó Bùi Ngọc Sơ hòa giọng, rồi đến các chiến sĩ và bà con cùng hòa ca. Trong khung cảnh những bao cát chất cao, nước sông cuồn cuộn bên bờ, giai điệu quen thuộc ấy vang lên hùng tráng như một khúc ca chiến thắng.

...

Mà ở một không gian xa xôi khác, có người lặng lẽ rơi lệ khi chứng kiến cảnh ấy — vì cảm động, vì tiếc nuối, vì không thể cùng họ sống trong thời đại tươi đẹp này...

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.