Phế Hậu Hiện Đại Livestream Hằng Ngày - Chương 65

Cập nhật lúc: 08/05/2026 05:03

Edit: Trứng ốp la

Sau khi bài viết được đăng, Bùi Ngọc Sơ nhìn qua, đúng là phong cách của cô, "trà vị" đầy đủ nhưng không hề khiến người khác chán ghét, thậm chí còn thấy... có chút đáng yêu. Anh không nói thêm lời nào, chỉ lặng lẽ chia sẻ lại bài đăng của cô. Nhưng chỉ hành động này thôi đã đủ chứng minh rất nhiều điều.

Ngay sau đó, các nghệ sĩ từng tham gia đêm từ thiện "Một Khoảnh Khắc" cũng bắt đầu lần lượt ra mặt làm chứng.

Trong chớp mắt, phẫn nộ của cư dân mạng với Bàng Văn Văn bùng nổ đến đỉnh điểm, thậm chí còn có người tạo hẳn hashtag:

#BàngVănVănCútKhỏiGiớiGiảiTrí.

[Nhìn cổ Tần Kiểu mà đau lòng, giẫm chân Văn Văn một cái thế là nhẹ rồi]

[Tính tình Tần Kiểu tốt thật đấy, nếu là tôi bị chơi kiểu đó, đừng nói giẫm chân, c.h.ặ.t c.h.â.n luôn cũng không tiếc]

[Ôm ôm tiểu tỷ tỷ một cái, Bàng Văn Văn thật sự quá ghê tởm. Tiểu tiện nhân giả vờ đáng thương, đáng bị ghét, Kiểu Kiểu em không sai]

[Tuy bài đăng của Tần Kiểu trà khí đậm thật, nhưng là cái loại trà mà tôi thích ấy! Trà mà khiến người ta phải vỗ tay khen hay]

Trong lúc mọi người mắng Bàng Văn Văn tơi tả, cũng có người để ý đến nhân mạch của Tần Kiểu — hình như cũng "không phải dạng vừa". Không chỉ có Tống Trường Tồn đứng ra bênh vực, mà đến cả Bùi Ngọc Sơ cũng chịu khó share bài giúp cô.

[Bùi Ngọc Sơ không phải người nổi tiếng lạnh lùng à? Ngay cả khi phim mình chiếu cũng không PR, hôm nay lại đi share bài cho một tiểu hoa tuyến mười tám, là sao đây?]

[Lão công, hóa ra anh còn nhớ mình có Weibo à...]

[Có ai để ý tấm hình tụ tập hôm đó do Tống Trường Tồn đăng không? Bùi Ngọc Sơ và Tần Kiểu đứng siêu gần luôn ấy, bình thường ảnh chụp với nữ nghệ sĩ cách cả cây số cơ mà]

[Fan couple làm ơn đừng vội đẩy thuyền, nhà tôi lão công là kiểu vô tính, miễn tiếp nhận mọi buộc c.h.ặ.t]

[Tiểu tỷ tỷ của chúng tôi đẹp độc nhất, chỉ kính trọng Bùi lão sư thôi, không dám trèo cao, cảm ơn]

Tần Kiểu sau khi đăng xong thì không thèm quan tâm nữa, thấy bình luận đều đang ném đá Bàng Văn Văn là hài lòng.

Do ảnh hưởng từ vụ lũ, đoàn phim của Tống đạo sẽ tạm nghỉ từ ngày mai. Đêm nay coi như được nghỉ xả hơi, Lâm Như đề nghị: "Đi KTV hoặc đ.á.n.h mạt chược đi, chơi cho đã!"

Thẩm Thu cười cười: "Nhà còn chút việc, tớ về sớm nhé, mọi người chơi vui."

Tần Kiểu cả ngày l.à.m t.ì.n.h nguyện, thật ra mệt đến mức muốn nằm lăn ra ngủ luôn. Nhưng nghĩ đến chuyện được ở cạnh Bùi Ngọc Sơ lâu hơn một chút, cô vẫn lên tiếng: "Em sao cũng được... chỉ là chơi bài hơi kém, cho em ngồi vây xem học hỏi lấy kinh nghiệm với."

Thật ra là không có tiền đ.á.n.h bạc.

Cô biết rõ đám đại lão này chắc chắn chơi lớn.

Đang cúi đầu xem điện thoại, Bùi Ngọc Sơ ngước mắt lên, liếc Tần Kiểu một cái, giọng nhàn nhạt: "Em bị thương, anh đưa em về nghỉ ngơi. Muốn chơi hôm nào, hẹn sau."

Cũng có nghĩa là còn có "lần sau".

Tần Kiểu lập tức cười rạng rỡ: "Được ạ, em nghe lời Bùi lão sư."

Mộng Tỷ cười hì hì: "Vậy Ngọc Sơ chiếu cố Kiểu Kiểu thật tốt nha. Bọn chị lên lầu chơi, thiếu một người vẫn chơi được!"

Mộng Tỷ, Tống Trường Tồn và Lâm Như đi lên lầu chơi bài, còn Thẩm Thu, Tần Kiểu và Bùi Ngọc Sơ thì cùng nhau rời khỏi.

Tần Kiểu mệt rã rời sau một ngày dài l.à.m t.ì.n.h nguyện viên. Vừa về đến khách sạn, cô ngã xuống giường là ngủ như c.h.ế.t.

Giấc ngủ ấy kéo dài đến tận trưa hôm sau. Sau khi tỉnh dậy, cô tới phòng kỹ thuật của khách sạn sửa điện thoại và thẻ SIM.

Vừa khôi phục thông tin xong, ekip chương trình 《Diễn viên tu dưỡng》 lập tức liên hệ, mời cô trở lại để tham gia trận chung kết. Hơn nữa còn chủ động tăng thù lao lên gấp đôi.

Tuy nhiên, Tần Kiểu vẫn lịch sự từ chối. Bởi cô đã nhận lời tham gia một show thần tượng tổng hợp khác — chỉ ghi hình một tập, thời gian linh hoạt và đơn vị mời còn có địa vị không tầm thường trong giới.

Kiếp trước cô chính là từ show này bắt đầu bật lên. Nhận show này cũng coi như một lời cảm ơn, dù gì thì kiếm tiền ở đâu cũng là kiếm, chẳng khác mấy.

Thời gian ghi hình còn hơn nửa tháng nữa, nên Tần Kiểu không vội rời đi. Cô tiếp tục cùng Bùi Ngọc Sơ và Thẩm Thu tham gia tình nguyện, hỗ trợ phân phát vật tư cứu trợ.

Tiêu Trạch lúc này dường như đã "nhận mệnh", giận thì cũng đã giận xong, ghen thì cũng đã ghen hết. Dù sao trong ảo cảnh, Tần Kiểu cũng không hề hay biết gì. Hắn hiểu rằng, cho dù mình có tức giận đến đâu, thì hoàn cảnh hiện tại vẫn không thay đổi — chỉ còn cách dồn sức vào giải quyết chính sự.

Nhìn Tần Kiểu bận rộn phát vật tư, Tiêu Trạch lại không kiềm được nhớ đến người dân Giang Nam đang chịu thiên tai. Không biết Lưu T.ử Nghĩa và nhóm cứu trợ tiến hành đến đâu rồi, Giang Nam hiện giờ còn bao nhiêu người đói khổ, màn trời chiếu đất?

Ở thế giới hiện đại này, vật tư dồi dào, nhân tâm rộng mở, một phương gặp nạn, bốn phương tương trợ. Người người đồng lòng, không tiếc công sức. Nghĩ tới Cẩm Quốc hiện tại, vì gom góp lương thực cứu tế Giang Nam mà các đại thần tranh cãi ầm ĩ trên triều, thương nhân thì keo kiệt tính toán, dân tình khốn khổ... Tiêu Trạch chỉ cảm thấy lạnh lẽo tận đáy lòng.

...

Cậu bé mà Tần Kiểu từng cứu khỏi lũ cũng đã xuất viện. Không bị thương gì nghiêm trọng, chỉ hơi sốc và cảm lạnh nhẹ. Mẹ và ông bà nội của cậu bé rất cảm kích cô và Bùi Ngọc Sơ, còn mang theo lá cờ cảm ơn đến tận nơi để tặng.

Cậu bé tên là Nam Nam, đôi mắt tròn xoe long lanh.

Cậu bé ríu rít mời: "Chị, mai là sinh nhật 30 tuổi của ba em đó! Anh chị có thể cùng đi ăn bánh kem với tụi em không?"

Mẹ Nam Nam có chút ngại ngùng, vội nhỏ giọng: "Nam Nam, chị bận lắm, chắc không có thời gian đi với chúng ta. Lúc đó mình để dành bánh kem cho anh chị là được rồi, chịu không?"

Nam Nam tuy gật đầu, nhưng rõ ràng có chút buồn bã và hụt hẫng.

Tần Kiểu nhìn cậu bé, nghĩ ngợi một chút rồi nói: "Được mà."

Nghe vậy, đôi mắt Nam Nam sáng rực như được thắp đèn: "Thật ạ? Cảm ơn chị! Ba em cũng là anh hùng đó!"

Mẹ Nam Nam giải thích: "Thật ra ba nó là lính đang ở tiền tuyến chống lũ... Đường đi không dễ, nên ngại quá..."

"Không sao." Tần Kiểu cười nhẹ, biết đối phương còn đang băn khoăn. Cô thật không ngờ cha của Nam Nam lại là chiến sĩ chống lũ.

Cô ngồi xổm xuống, hỏi Nam Nam: "Có muốn tự tay làm bánh sinh nhật cho ba không?"

Cậu bé gật đầu lia lịa như gà mổ thóc.

"Vậy tối nay chúng ta cùng đi làm nhé!"

Bùi Ngọc Sơ đứng bên cạnh, nhìn cô gái đang cười nói với cậu bé một cách nhẹ nhàng và dịu dàng, ánh mắt anh cũng mềm hẳn đi.

Tần Kiểu ngẩng đầu, chớp chớp mắt: "Bùi lão sư, anh muốn đi cùng không?"

Bùi Ngọc Sơ cong môi: "Vậy thì cùng nhau đi."

Tối đó, Bùi Ngọc Sơ đã đặt lịch ở một tiệm bánh chuyên nghiệp. Họ đưa Nam Nam đến tiệm làm bánh, có thợ làm bánh hướng dẫn từng bước. Nam Nam cực kỳ vui, dù hầu hết việc đều là thợ làm, cậu bé vẫn thích thú trang trí bằng kẹo, trái cây, kem đủ màu.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.