Người Vợ Đoản Mệnh Của Phản Diện Trong Truyện Thập Niên - Chương 141
Cập nhật lúc: 27/04/2026 04:12
Trần Hồng lập tức ưỡn n.g.ự.c vểnh mặt lên đắc ý: "Chắc các người chưa biết nhỉ, cậu Cố Quân đây đang là công nhân chính thức trên thành phố đấy, lại còn quen biết cả lãnh đạo m.á.u mặt trên đó nữa cơ."
Tất cả mọi người nghe vậy đều kinh ngạc dồn mắt nhìn Cố Quân.
Lâm Thư âm thầm liếc nhìn Trần Hồng, đúng là nói dối không thèm chớp mắt. Chuyện công nhân chính thức thì đúng thật, nhưng quen biết lãnh đạo hồi nào thế? Cho dù họ có quen vị lãnh đạo xuất thân lính trinh sát kia đi chăng nữa thì cũng mới chỉ gặp mặt được hai lần, nhưng vấn đề là Trần Hồng đào đâu ra thông tin đó? Thế mà lúc này bà ta nói sống nói c.h.ế.t như đúng rồi, nửa điểm giả dối cũng nhìn không ra.
Quả nhiên mời người này đi cãi lộn là quá chuẩn xác!
Bà cụ Trần nửa tin nửa ngờ. Nhưng nhìn kỹ Cố Quân từ trên xuống dưới, thấy anh ăn mặc tươm tất, quần áo lành lặn không một mảnh chắp vá, nước da cũng chẳng đen nhẻm như dân cày ruộng, người ngợm lại cao lớn vạm vỡ, rõ ràng là sống trong cảnh không thiếu ăn thiếu mặc. Nhìn kỹ hơn nữa, trên cổ tay anh lại còn lấp lánh chiếc đồng hồ bằng bạc. Ở cái thời buổi đói kém này, có lẽ chỉ có người sống dư dả trên thành phố mới có được phong thái như vậy.
Lẽ nào tên này thực sự có việc làm trên thành phố, lại còn có cơ ô dù là lãnh đạo nữa sao? Bằng không, trong lúc thanh niên thành phố còn đang nháo nhác chẳng tìm nổi việc làm, thì một gã trai quê làm sao với tới được chân công nhân chính thức?
Vị đại đội trưởng ban đầu vốn định nói vài câu hòa giải, đứng về phe người làng mình, giờ nhẩm tính thiệt hơn, đôi mắt hí nãy giờ híp lại nay cũng phải mở thao láo ra. Gã chuyển hướng cười xòa xởi lởi với Cố Quân: "Làm gì mà đến mức phải lên tận thành phố tố cáo, mọi người đều là họ hàng cả, ngồi xuống từ từ nói chuyện, mở miệng ra là dọa tố cáo làm sứt mẻ tình cảm lắm."
Lâm Thư trong lòng chỉ muốn trợn ngược mắt. Sứt mẻ tình cảm à, có tình cảm quái đâu mà sứt với mẻ?
Đại đội trưởng lại quay sang trách cứ bà cụ Trần: "Bà cũng nên nói chuyện cho đàng hoàng đi. Nói gì thì bà cũng là bà nội ruột của con bé, sao lại làm cái trò hồ đồ như thế? Đem một đứa con gái non nớt mơn mởn gả cho thằng chả đáng tuổi cha nó, bà không sợ sau này mang tiếng, đám cháu trai nhà bà khỏi lấy được vợ hay sao?"
Bà cụ Trần nghe vậy lập tức xù lông: "Đại đội trưởng, ông là người đứng đầu làng mình, sao lại quay ra bênh vực người ngoài thế hả!"
Đại đội trưởng tằng hắng giọng: "Tôi đâu có bênh người ngoài, tôi đây là đang nói lý lẽ."
"Thôi được rồi, đừng lải nhải nữa, tất cả ngồi xuống, nói chuyện cho rõ ràng minh bạch xem định giải quyết thế nào."
Bà cụ Trần liếc xéo Cố Quân một cái. Giờ thì bà ta đã lờ mờ hiểu ra, thằng anh họ của con Quế Lan này chẳng phải hạng dễ chọc, chẳng còn là cái thằng nhãi rách rưới nghèo rớt mùng tơi bị nhà mình đuổi thẳng cổ năm xưa nữa rồi. Bà ta cố làm ra vẻ cứng đầu ngang ngược: "Tiền sính lễ tôi tiêu xài hết sạch rồi, không có trả lại đâu."
Cố Quân sầm mặt lạnh lùng nói: "Tiền sính lễ đó tôi trả."
Lời anh vừa thốt ra, ngoại trừ Lâm Thư, tất cả những người có mặt đều kinh ngạc trố mắt nhìn. Cả Quế Lan và Quế Bình cũng chấn động tột độ.
Đôi môi đại đội trưởng run rẩy hỏi lại: "Cậu trả thật à?"
Cố Quân kiên định: "Năm mươi đồng tôi sẽ bỏ ra, còn năm mươi cân lương thực kia, nhà họ tự mang trả lại."
Ánh mắt bà cụ Trần lập tức lóe lên tia tham lam tột độ. Bỗng dưng vớ được món hời năm mươi đồng từ trên trời rơi xuống, còn trả lại năm mươi cân lương thực thì có nhằm nhò gì, sau này bà ta vẫn có thể ung dung nhận thêm một phần sính lễ nữa cơ mà!
"Ngoài ra, về chuyện hôn sự của con bé sau này, trước khi nó hai mươi tuổi, không ai được quyền ép nó gả chồng. Cho dù qua tuổi đó, nếu bản thân nó không gật đầu đồng ý thì cũng không ai được ép buộc."
Nghe điều kiện thứ hai này, bà cụ Trần lập tức nhíu mày không bằng lòng.
"Từ xưa đến nay có đứa con gái nào gả chồng mà không do cha mẹ đặt đâu ngồi đấy, làm gì có chuyện tự nó quyết định?"
Cố Quân lườm mụ ta một cái lạnh lẽo thấu xương: "Tôi nói được là được. Nếu hôm nay các người không chịu đàm phán t.ử tế, chúng tôi sẽ lập tức dẫn người đi. Đến lúc đó nhà bà cứ tự mà tìm người thế thân gả đi."
Nghe thấy lời cảnh cáo này, mấy nàng dâu nhà họ Trần lập tức nhíu c.h.ặ.t mày. Bà con dâu cả ghé sát tai mẹ chồng, thì thầm to nhỏ: "Mẹ à, nếu nhà nó bằng lòng xì năm mươi đồng ra thật, thì coi như nhà mình vớ bở một vố, lại còn được giữ con Quế Lan ở nhà cày cuốc không công thêm vài năm nữa."
"Với lại sau này dù nó có tự tìm chồng thì tiền sính lễ chẳng phải vẫn chui vào túi nhà mình hay sao?"
Thực tâm trong bụng, bà con dâu cả này cũng nơm nớp lo sợ mẹ chồng mình bí quá hóa liều, lôi cô con gái út nhà mình ra gả thay cho gã ế vợ kia.
Được con dâu rỉ tai, bà cụ Trần cũng thấy bùi tai. Bà ta nhìn Cố Quân với ánh mắt dò xét, hồ nghi: "Nếu bây giờ anh móc ngay ra được năm mươi đồng đập vào mặt tôi, tôi sẽ đồng ý mọi điều kiện của anh."
Cố Quân chẳng nói năng nhiều, điềm nhiên thọc tay vào túi áo, lôi ra năm tờ tiền mệnh giá mười đồng, trải thẳng thớm trước mặt mọi người: "Tiền ở ngay đây."
"Nhưng đổi lại phải có bản cam kết giấy trắng mực đen. Hai thân già nhà này và mấy gã đàn ông các người, mỗi người phải tự tay điểm chỉ vào."
Cố Quân lại quay sang phía đại đội trưởng, tiếp lời: "Nhờ đại đội trưởng và mấy vị trưởng bối đây làm chứng, cũng xin điểm chỉ làm chứng giúp cho một tay."
Đại đội trưởng xua tay hòa giải: "Đã đồng ý mồm với nhau rồi thì còn vẽ chuyện điểm chỉ làm gì nữa, cứ thế mà làm thôi, người nhà quê chúng tôi đâu phải loại lật lọng tráo trở."
Nhưng Cố Quân vẫn kiên quyết không nhượng bộ: "Bắt buộc phải điểm chỉ! Nếu không lỡ sau này cầm tiền rồi chối bay chối biến, trở mặt nuốt lời, lại đi nhận sính lễ thêm lần nữa, chẳng lẽ tôi lại phải chạy theo è cổ ra trả thay lần thứ hai?"
"Nếu hôm nay chuyện này không được giải quyết dứt điểm, tôi nhất định không bỏ ra một xu, đồng thời sẽ đ.â.m đơn tố cáo chuyện này lên tận trên."
Đại đội trưởng nghe thấy đoạn sau thì khóe miệng giật giật mấy cái không kiểm soát được, tức giận mà chẳng dám ho he nửa lời. Kiểu này có khác nào bắt ông ta phải tự tay trói mình đi canh chừng cái đám người nhà họ Trần này cơ chứ!
Bà con dâu cả lại tiếp tục rỉ tai rót mật: "Mẹ ơi, cứ đồng ý với nó đi mẹ. Dù sao thì cũng chỉ là điều khoản không ép nó gả chồng thôi, có c.h.ế.t ch.óc ai đâu. Người thì vẫn ở nhà mình, khác gì cục bột trong tay, muốn nhào nặn thế nào mà chả được."
"Với lại bây giờ có đông người đứng ra làm chỗ dựa cho con Quế Lan như thế, chúng ta chẳng được lợi lộc gì đâu, cuộc hôn nhân này cũng chẳng thành được. Đến lúc xé rách mặt ra, có khi nhà mình vừa mất tiền, lại mất cả lương thực đấy."
Bà cụ Trần nghe êm tai, bèn lên tiếng: "Điểm chỉ thì điểm chỉ."
"Nhưng tôi nói trước, các người tự vác mặt đi mà từ hôn, tôi không đi đâu đấy." Lão già họ Lý ế vợ kia nổi tiếng là một kẻ vô lại mặt dày, chắc chắn sẽ giãy nảy lên không chịu trả lại đồ đâu, các người giỏi thì tự đi mà đòi lại.
Trần Hồng và Cố Đại Quốc nghe thấy số tiền khổng lồ năm mươi đồng thì trong lòng bắt đầu ghen tị khó chịu. Trần Hồng hậm hực bước tới gần Lâm Thư, hất hàm hỏi nhỏ: "Nhà cô cậu cũng tệ bạc quá đấy, chúng tôi chỉ được chia có năm đồng bọ, mà đưa thẳng cho nhà đó những năm mươi đồng?!"
Lâm Thư thì thầm giải thích: "Thế còn hai con thỏ rừng sao bà không tính luôn vào? Vả lại năm mươi đồng này sau này hai đứa trẻ phải làm lụng kiếm tiền trả lại chúng tôi, còn phần của nhà bà là phần thưởng cho không, không cần hoàn lại."
Nghe thấy lời này, mẹ con Trần Hồng lúc này mới cảm thấy dễ thở hơn một chút. Còn về phần Đại Mãn và ông lão nhà họ Cố, suy cho cùng cũng chỉ là hai cái bóng đến góp vui làm nền, đứng nhìn mà thôi.
Cố Quân rút hai bản cam kết mà vợ mình đã cất công nắn nót viết từ đêm qua ra.
"Để tránh các người bảo tôi lừa lọc, ai ở đây biết chữ thì tự mình xem cho kỹ."
Đại đội trưởng bước tới nhận lấy hai tờ giấy, hắng giọng đọc to rành rọt nội dung bản cam kết cho mọi người cùng nghe.
"Hôm nay, dưới sự chứng kiến của tất cả mọi người có mặt tại đây, gia đình ông Trần Hữu Điền chúng tôi cam kết sẽ lập tức hủy bỏ hôn ước giữa cháu gái Trần Quế Lan và ông Lý Thành. Từ nay về sau, tuyệt đối không được ép buộc Trần Quế Lan kết hôn, mọi sự đều phải do ý nguyện của chính con bé quyết định. Kẻ nào vi phạm cam kết này, trời tru đất diệt, đoạn t.ử tuyệt tôn..."
Đọc đến đây, đại đội trưởng bỗng dưng im bặt, nuốt nước bọt cái ực. Quá tàn nhẫn, quá ác độc.
"Giấy biên nhận này được lập vào ngày mùng 4 tháng Giêng năm 1977. Do đại đội trưởng Trần Lương Bang cùng bà con nông dân đại đội sản xuất Phượng Bình làm chứng."
Đám người nhà họ Trần nghe xong nội dung bản cam kết, mặt mày ai nấy đều xám ngoét như tàu lá chuối.
Trần Lão Tam bất mãn lên tiếng: "Chuyện này thì liên quan gì đến chúng tôi, chúng tôi nhất quyết không ký." Mấy anh em trai còn lại cũng nhao nhao hùa theo từ chối.
Bà cụ Trần đứng ra nhận trách nhiệm: "Chỉ cần tôi và ông nhà ký là đủ rồi."
Cố Quân lạnh lùng đáp trả: "Không được, tất cả đều phải ký. Chỉ cần các người tuân thủ đúng những gì đã cam kết thì chuyện đó sẽ chẳng bao giờ ứng nghiệm."
Ông cụ Trần nhíu c.h.ặ.t đôi lông mày: "Nếu tụi nó không chịu ký thì anh định làm gì?"
Cố Quân bình tĩnh đáp: "Thì cứ cù nhầy thôi, đợi đến bao giờ các người đồng ý ký mới thôi. Hoặc là lão già ế vợ kia sốt ruột đến tận cửa đòi người, lúc đó các người tự vác xác đi mà tìm người gả thay."
"Nhưng tôi nhắc lại lần nữa, kẻ nào cả gan ép buộc em gái họ tôi gả cho lão già đó, tôi sẽ băm vằm hắn ra."
Khi nói đến những chữ cuối cùng, ánh mắt Cố Quân sắc như d.a.o lướt qua hai khuôn mặt già nua của vợ chồng ông cụ Trần, khiến họ lạnh toát sống lưng.
Cố Đại Quốc cũng tranh thủ hùa theo một cách côn đồ càn rỡ: "Cho dù không băm vằm được hắn thì tao cũng sẽ tẩn cho hắn một trận thừa sống thiếu c.h.ế.t. Có giỏi thì cứ đi báo công an đi, nhân tiện tao cũng sẽ tố cáo tội mua bán phụ nữ của chúng mày luôn."
Không gian chìm vào sự im lặng nghẹt thở, chẳng một ai dám thốt lên nửa lời.
Cố Quân quay sang hai đứa trẻ: "Quế Lan, Quế Bình, theo anh họ về. Đợi đến bao giờ ông bà nội và mấy người bác, người chú của các em nghĩ thông suốt rồi hẵng quay lại."
Trần Lão Nhị - người nãy giờ câm như hến - rốt cuộc cũng chịu mềm mỏng lên tiếng: "Mẹ ơi... con bé đã không muốn thì thôi vậy, cứ để anh cả và các em ký vào đi." Trong thâm tâm ông ta vẫn không muốn con gái mình phải gả cho lão già ế vợ kia, nhưng lại chẳng dám phản kháng mẹ đẻ. Bây giờ thấy người ta đã mở đường lui, ông ta liền nhanh nhảu nắm bắt cơ hội.
Lời Trần Lão Nhị vừa buông ra, bà cụ Trần lập tức quắc mắt lườm con trai một cái sắc lẻm, mắng xối xả: "Lúc nãy sao không mở miệng ra mà sủa, bây giờ lại giở giọng làm người cha hiền từ cơ đấy, định đẩy hết cái tiếng ác cho người mẹ già này gánh chịu chứ gì!"
Trần Lão Nhị lại lầm lũi cúi gằm mặt xuống như cái hũ nút, không dám hó hé thêm nửa lời. Nhìn cái bản mặt nhu nhược hèn mọn của ông ta, Cố Quân và Lâm Thư đều tức anh ách trong bụng. Cái nết nhu nhược này y hệt ông cụ Cố, hèn hạ không chịu nổi.
Thấy mấy gã đàn ông nhà họ Trần vẫn dùng dằng không chịu điểm chỉ, Cố Quân làm bộ vung tay quay người định dắt mọi người rời đi. Bà chị dâu cả họ Trần lập tức cuống quýt giật mạnh tay áo chồng, thì thầm vào tai: "Nếu không hủy hôn, lỡ như mụ già đó bắt con gái mình gả thay thật thì ông có cam lòng để yên không?"
Trần Lão Đại cau mày, nghiến răng đáp nhỏ: "Nếu mẹ thực sự định lấy cái thân con ranh Quế Lan ra đổi sính lễ, chẳng phải cái lời thề tuyệt t.ử tuyệt tôn kia sẽ ứng nghiệm lên đầu chúng ta sao?"
Bà vợ trừng mắt lườm chồng một cái sắc lẹm: "Ông nhìn cái khí thế của đám người nhà họ Cố đến làm loạn ngày hôm nay xem, mẹ ông có cho kẹo cũng không dám làm càn nữa đâu!"
Cái mụ già đó chỉ giỏi bắt nạt đứa nhỏ mất mẹ lại bị cha ruột hờ hững như con Quế Lan thôi. Đụng phải cái mớ bòng bong này thì có cho thêm gan mụ ta cũng chẳng dám ho he gì nữa.
"Nhìn cái bộ dạng thằng anh họ của con Quế Lan là biết nó lăn lộn trên thành phố oai phong lẫm liệt thế nào rồi. Mình cứ nhân cơ hội này đứng ra làm người tốt, nể mặt nhau một chút, biết đâu sau này có lúc ngã ngựa lại nhờ vả được nhà người ta."
Trần Lão Đại ngẫm nghĩ một chốc, cảm thấy những lời vợ nói cũng có lý.
Dù sao thì mớ tiền sính lễ này cũng chẳng đến lượt tay mình sờ vào, chi bằng cứ làm người tốt một phen. Hơn nữa, tự đáy lòng ông ta cũng chẳng nỡ nhìn đứa cháu gái ruột bị đem gả cho lão già ế vợ kia.
"Được rồi, tôi điểm chỉ!" Trần Lão Đại lớn tiếng nói.
Trần Lão Đại vừa đồng ý, mấy ông em trai còn lại đều ngạc nhiên trố mắt nhìn ông anh cả.
"Anh cả, sao anh lại đồng ý thế? Ngộ nhỡ... ngộ nhỡ mẹ chúng ta..." Lời chưa nói hết nhưng ai cũng ngầm hiểu nỗi lo sợ bị mẹ già làm liên lụy.
Trần Lão Đại gạt đi: "Thì anh em mình cùng nhau khuyên can mẹ là được chứ gì."
Nói xong, ông ta quay sang nhìn Cố Quân, cười xởi lởi nịnh nọt: "Cậu cháu trai thông gia, chuyện này coi như chú giúp một tay, sau này sẽ không để mẹ chú tùy tiện quyết định hôn sự của cháu Quế Lan nữa."
Lâm Thư ghé sát vào tai Cố Quân, khẽ thì thầm dặn dò vài câu.
Cố Quân gật đầu, cầm lại bản cam kết từ tay đại đội trưởng sản xuất Phượng Bình, lôi hộp mực đỏ ra rồi đưa cho Trần Lão Đại bảo ông ta điểm chỉ vào.
Sau khi Trần Lão Đại in dấu vân tay đỏ ch.ót xuống mặt giấy, Cố Quân rút một phong bao lì xì đỏ thắm dúi vào tay ông ta, nói: "Hai đứa em họ Quế Lan, Quế Bình từ nay xin trông cậy cả vào bác cả chăm sóc giúp."
Trần Lão Đại cầm phong bao lì xì trên tay mà ngơ ngẩn cả người mất một lúc lâu. Bà vợ kế bên vội vàng chồm tới giật lấy, hai mắt sáng rực, háo hức xé tung lớp giấy đỏ. Khi nhìn thấy tờ tiền một đồng lấp ló bên trong, cả hai vợ chồng đều sững sờ ngây ngốc, kinh ngạc đến tột độ.
*Dịch bởi Thư Sách*
