Mẹ Kế Tài Hoa Ở Thập Niên 60 - Chương 711
Cập nhật lúc: 03/05/2026 18:31
“Cũng may Chu Anh Hoa kịp thời dùng cây sào chống một cái mới giữ vững được thuyền.”
“Suýt nữa thì rơi xuống nước, cháu hơi run.”
Triệu Quân nắm c.h.ặ.t lấy mạn thuyền, hưng phấn nhìn Chu Anh Hoa đang chống thuyền rời khỏi bờ.
“Yên tâm đi, có anh ở đây, chẳng đứa nào gặp chuyện được đâu.”
Chu Anh Hoa đổi sang dùng mái chèo để chèo thuyền, họ phải ra chỗ nước sâu nhất.
Mười mấy phút sau, thuyền dừng lại, Chu Anh Hoa bắt đầu dạy cho hai đứa nhỏ các kỹ thuật bơi lội, hai đứa nghe vô cùng nghiêm túc.
Chu Anh Thịnh chỉ biết bơi kiểu ch.ó, lúc này có cơ hội học tập nên chẳng dám lơ là nửa phân, vì cậu biết lát nữa cậu sẽ phải xuống nước.
Dạy xong kỹ thuật bơi, Chu Anh Hoa bảo hai đứa nhỏ xuống nước sông thử xem sao.
Nước sông tháng Tư tuy vẫn còn chút lạnh nhưng đối với hai đứa nhỏ vốn thường xuyên rèn luyện thì chẳng phải chuyện gì to tát, cởi quần áo ra là cả hai dũng cảm xuống nước ngay.
Bám vào mạn thuyền nhỏ, hai đứa hết lần này đến lần khác học cách bơi lội.
Trước khi học bơi, nhất định phải học cách nín thở, đây là điểm mấu chốt nhất.
Nửa tiếng sau, Chu Anh Hoa thấy hai đứa học cũng ra dáng ra hình rồi, liền gọi chúng lên thuyền, đã đến lúc kiểm tra.
Hoàn toàn không có lời nhắc nhở nào, Chu Anh Hoa tung một cú đá trực tiếp đá bay Triệu Quân xuống nước.
Rơi xuống nước đột ngột, bất luận trước đó học tốt thế nào thì trong cơn hoảng loạn não bộ cũng sẽ trống rỗng hoàn toàn, Triệu Quân không những quên sạch cách khua khoắng tay chân mà ngay cả việc nín thở cũng chẳng kịp thực hiện ngay.
Cậu nhóc sặc nước “ùng ục" nổi bong bóng rồi nhanh ch.óng chìm xuống chỗ nước sâu.
Nếu không có cú đá đó của Chu Anh Hoa thì cậu nhóc không đến nỗi chìm nhanh như vậy.
Chu Anh Thịnh ngay khoảnh khắc Triệu Quân rơi xuống nước liền nhảy xuống theo, cậu chẳng có chút do dự nào, trong đầu từ lâu đã quên sạch nỗi sợ hãi khi rơi xuống nước lần trước, lúc này cậu chỉ có một niềm tin duy nhất.
Đó là phải nhanh ch.óng cứu được Triệu Quân.
Lần trước, cậu bị động bị chiếc xe Jeep kéo theo chìm xuống đáy sông, còn lần này cậu là chủ động lặn xuống.
Chẳng mấy chốc, Chu Anh Thịnh đã nắm được tay Triệu Quân, dùng sức một cái không những kéo người nổi lên trên mà còn nhanh ch.óng vòng ra phía sau đối phương, kịp thời ôm c.h.ặ.t lấy hai nách của đứa nhỏ.
Đây là tư thế cứu hộ tối ưu nhất.
Nếu là chính diện, rất dễ bị Triệu Quân đang hoảng loạn quấn c.h.ặ.t lấy tay chân, lúc đó không những không cứu được người mà cả hai đều có thể bị kéo xuống dòng nước sâu nhất.
Lần này xuống nước, Chu Anh Thịnh vô cùng bình tĩnh.
Những lời anh trai nói với cậu trước đó, cậu đã thực hiện triệt để ngay khoảnh khắc mình chủ động nhảy xuống nước.
Bình tĩnh, lại bình tĩnh.
Dưới nước, Triệu Quân đang hoảng loạn sau khi cảm nhận được Chu Anh Thịnh ở phía sau cũng nhanh ch.óng lấy lại bình tĩnh, kịp thời nhớ lại tất cả những gì Chu Anh Hoa vừa dạy, tay chân bắt đầu chủ động ra sức khua khoắng.
Vài giây sau, hai đứa nhỏ nhô ra khỏi mặt nước, nắm lấy cây sào Chu Anh Hoa đưa tới.
Có điểm tựa, Triệu Quân lập tức ho sặc sụa.
Sau khi rơi xuống nước cậu nhóc đã uống không ít nước, có chút nước tràn vào phổi.
“Muốn biết bơi thì uống nước là chuyện đương nhiên thôi.”
Chu Anh Hoa nhấc hai đứa nhỏ lên thuyền, lấy chiếc khăn lông chuẩn bị từ sớm ra lau một trận cho chúng, sau khi lau khô nước liền nhanh ch.óng mặc quần áo vào cho hai đứa.
Từ lúc bắt đầu học đến giờ, hai đứa nhỏ đã ngâm dưới nước hơn nửa tiếng đồng hồ, môi đứa nào đứa nấy đều tím tái cả rồi.
“Anh ơi, anh ác quá đấy!”
Chu Anh Thịnh sau khi cảm thấy hơi ấm quay lại liền lườm anh trai, cậu cứ có cảm giác anh trai cố ý trả thù vụ tối qua cậu đè lên người anh vậy.
Triệu Quân là phận vai dưới nên không dám chỉ trích Chu Anh Hoa như Chu Anh Thịnh, nhưng cũng rưng rưng nước mắt nhìn người ta, cậu vừa nãy cứ nghĩ mình sắp ch-ết đến nơi rồi.
“Thế này đã là gì, các em mà thấy huấn luyện viên của bọn anh huấn luyện kỹ năng dưới nước thế nào mới biết, đừng nói là bị đá xuống sông, ngay cả khi trên người mang vác hàng chục cân hành lý cũng đều bị đá xuống nước hết.”
Chu Anh Hoa nhớ lại những đợt huấn luyện trong quân đội, ánh mắt nhìn hai đứa nhỏ đầy vẻ “các em hãy tự mãn đi".
So với huấn luyện viên của mình, cậu thực sự đã nể mặt một đứa là em trai ruột, một đứa là cháu họ mà đối xử ôn hòa lắm rồi.
Nghe lời Chu Anh Hoa nói, hai đứa nhỏ đồng thời im lặng.
Chúng thực sự đã từng nghe vài thanh niên nhập ngũ trong đại viện phàn nàn về huấn luyện viên, thậm chí còn có người lén đặt biệt danh cho huấn luyện viên là “ác ma".
Chu Anh Thịnh và Triệu Quân vì muốn bớt phải chịu khổ nên chỉ còn cách nỗ lực học tập hơn nữa.
Nhờ phương pháp huấn luyện đặc biệt của Chu Anh Hoa, lúc về đại viện, hai đứa nhỏ không những đã biết bơi mà thậm chí còn đ.â.m ra yêu thích môn bơi lội.
“Mau đi tắm rửa một cái rồi thu dọn đồ đạc, lát nữa chúng ta sẽ sang nhà bác Chu.”
Vương Mạn Vân ở nhà đã sớm thu dọn xong xuôi, thấy hai đứa nhỏ khoác vai nhau bước vào cửa liền biết chút trở ngại cuối cùng đã được giải quyết rồi.
“Con đi ngay đây ạ.”
Chu Anh Thịnh hoàn toàn khôi phục lại sức sống, vèo một cái đã phóng lên lầu để thu dọn.
“Mẹ, thân thế của bố đã điều tra rõ ràng chưa ạ?”
Chu Anh Hoa thấy không có người ngoài mới nhỏ giọng hỏi, cậu vẫn luôn canh cánh chuyện này trong lòng.
Chu Anh Hoa đã biết khá nhiều chuyện, Vương Mạn Vân suy nghĩ một lát cũng không giấu giếm, khẽ nói:
“Điều tra rõ rồi, bối cảnh an toàn, có điều bà nội đẻ của con từ sớm đã qua đời rồi, ông nội con và bố con từ trước tới nay chưa bao giờ gặp mặt, sau này cũng không cần thiết phải gặp.”
Chu Anh Hoa lúc này đã là một thiếu niên tham gia công tác, nhận thức đã sớm khác trước, khoảnh khắc đó cậu đã nghe ra một tầng ý nghĩa khác từ những lời của Vương Mạn Vân.
Ngẩn người một giây, cậu liền hiểu ra.
Chỉ cần an toàn, bất luận bố mẹ đưa ra quyết định thế nào cậu cũng thấy không sao cả, đối với cậu mà nói, chỉ có ba người trong nhà mới là người thân mà cậu công nhận.
Hai mẹ con thấy Chu Anh Thịnh vẫn chưa tắm xong liền ra sân vừa đi dạo vừa trò chuyện.
“Ngày mai con có phải về đơn vị không?”
Vương Mạn Vân nhìn khuôn mặt của Chu Anh Hoa hơi trắng trẻo và đầy đặn lên một chút thì thấy rất hài lòng, trong mắt đều là ý cười.
