Mẹ Kế Tài Hoa Ở Thập Niên 60 - Chương 710

Cập nhật lúc: 03/05/2026 18:31

“Đứa trẻ này càng lớn lại càng giống Chu Chính Nghị.”

Nói ít đi, nụ cười cũng ít đi.

Vương Mạn Vân lo lắng đứa trẻ còn trẻ măng mà đã trở nên trầm mặc giống như Chu Vệ Quốc, vội vàng đưa tay véo má thiếu niên một cái, nói:

“Không được học theo bác Chu của con đâu đấy.”

Nụ cười trên mặt Chu Anh Hoa cứng đờ.

Chu Anh Thịnh thay khuôn mặt của bác Chu vào anh trai mình, bất giác rùng mình một cái, ôm c.h.ặ.t lấy Chu Anh Hoa, phản đối:

“Không được giống bác đâu, chán lắm.”

Chu Anh Hoa không dám bắt nạt Vương Mạn Vân, nhưng vẫn dám bắt nạt em trai mình.

Giơ tay cho em trai một cái b-úng trán thật kêu.

Trán của Chu Anh Thịnh lập tức đỏ lên, nhưng không nghiêm trọng, không đến mức bị sưng.

“Tối nay em tự ngủ đi!”

Chu Anh Hoa tối qua một lần nữa nếm mùi lợi hại của em trai khi ngủ say, đã không dám nằm chung giường với đối phương nữa, cậu hơi lo lắng mình mất kiểm soát trong mơ sẽ vô ý làm đứa nhỏ bị thương.

“Anh ơi!”

Chu Anh Thịnh lập tức nhìn Chu Anh Hoa với vẻ mặt đáng thương.

“Đừng nói là gọi anh, dù có khóc cũng vô ích.”

Chu Anh Hoa đẩy khuôn mặt đang sáp lại của em trai ra, không giữ thể diện cho đứa nhỏ, rồi đem chuyện tướng ngủ tệ hại của em trai ra mách với Vương Mạn Vân.

Thực ra cậu cũng không phải người hẹp hòi như vậy.

Cậu sáng mai là phải về đơn vị, lo lắng khi thức dậy sẽ làm kinh động em trai, cậu biết Chu Anh Thịnh sẽ không đeo bám nhưng cũng không muốn thấy đôi mắt đáng thương rưng rưng lệ của đứa nhỏ.

Điểm quan trọng hơn là cậu lo lắng đứa em tự ngủ sẽ đạp chăn rồi bị lạnh.

Lúc này nói với Vương Mạn Vân về tướng ngủ cực kém của em trai thì sau này Vương Mạn Vân sẽ để mắt tới nhiều hơn một chút.

Vương Mạn Vân quả thực không nhận ra tướng ngủ của Chu Anh Thịnh lại tệ đến thế.

“Mẹ nhớ trước đây tướng ngủ của con đâu có tệ đến vậy nhỉ?”

Vương Mạn Vân thực sự kinh ngạc, hồi mới làm mẹ kế cho hai đứa trẻ, buổi tối cô thường vào phòng chúng để kiểm tra và chăm sóc.

Bất luận là đứa trẻ nào thì cũng không có chuyện đạp chăn lung tung.

Chu Anh Thịnh dù tướng ngủ có hơi kém một chút nhưng dù có lăn lộn thế nào thì trên người vẫn quấn chăn.

Vương Mạn Vân sau khi quan sát nhiều lần thì cũng yên tâm rồi.

Ngay cả bây giờ, buổi tối dù là cô hay Chu Chính Nghị thỉnh thoảng đều đi kiểm tra chăn màn cho hai đứa nhỏ, sao bấy lâu nay chẳng thấy vấn đề gì mà Chu Anh Thịnh cứ hễ ngủ với Chu Anh Hoa là lại có vấn đề thế này.

Chẳng lẽ...

Đã đoán được nguyên nhân, Vương Mạn Vân chỉ nhịn cười trong lòng, nhưng ngoài mặt vẫn phải giả vờ như không đoán được gì, trả lời Chu Anh Hoa:

“Mẹ và bố con sau này buổi tối sẽ để ý đến Tiểu Thịnh nhiều hơn.”

“Cảm ơn mẹ.”

Chu Anh Hoa yên tâm rồi.

Ăn cơm xong, hai anh em dẫn theo Triệu Quân ra khỏi đại viện quân khu.

“Anh, mình đi đâu thế?”

Chu Anh Thịnh đi theo Chu Anh Hoa mà hoàn toàn không biết ra khỏi đại viện để làm gì, không nhịn được lại hỏi anh trai một lần nữa.

“Nói nhiều thế làm gì, cứ đi theo là được, sao thế, em sợ à?”

Đây là nhiệm vụ cuối cùng của Chu Anh Hoa trước khi về đơn vị.

Sau khi trải qua sự kiện nguy hiểm, Chu Anh Thịnh ngoài việc xuất hiện bóng ma tâm lý thì về lòng dũng cảm chắc chắn cũng sẽ có thay đổi, sẽ theo bản năng co cụm lại trong khu đại viện an toàn nhất, điều này tuyệt đối không được.

Nếu là trước khi Chu Anh Thịnh gặp nguy hiểm thì người nhà chắc chắn sẽ bảo vệ đứa trẻ trong đại viện, nhưng bây giờ thì khác rồi, khi đã biết rõ bên ngoài có nguy hiểm thì Chu Anh Thịnh nhất định không được hèn nhát.

Con cái nhà quân nhân bất kỳ lúc nào cũng không được hèn nhát.

“Ai sợ chứ, em là lo cho Tiểu Quân mà!”

Chu Anh Thịnh nghe thấy lời anh trai, lập tức như con mèo bị giẫm phải đuôi mà giơ nanh múa vuốt để che đậy sự yếu thế.

“Sợ cái gì cơ?”

Triệu Quân hoàn toàn không biết Chu Anh Thịnh đã trải qua chuyện gì mấy ngày trước, lúc này bị Chu Anh Thịnh lôi ra làm bia đỡ đạn, cậu nhóc ngoài sự ngơ ngác thì vẫn là ngơ ngác.

“Trẻ con không biết thì ít hỏi thôi!”

Chu Anh Thịnh giả vờ làm bậc bề trên vỗ nhẹ vào đầu Triệu Quân một cái, cậu mới không thèm nói ra những chiến tích lẫy lừng của mình đâu, cậu lo sẽ làm đứa nhỏ sợ hãi.

Triệu Quân bị vỗ đầu thì cũng ngoan ngoãn làm bia đỡ đạn luôn.

Chu Anh Hoa thấy hai đứa nhỏ không nói nhảm nữa liền tăng tốc bước chân, mười phút sau, họ đã tới bờ sông.

Nhìn mặt sông rộng mênh m-ông, thần sắc Chu Anh Thịnh có chút ngưng trọng.

Ánh mắt cũng bắt đầu láo liên.

“Đi thôi.”

Chu Anh Hoa nắm c.h.ặ.t lấy tay em trai đi về phía bờ sông, lúc này làm sao cậu có thể để đối phương chuồn mất được.

Chu Anh Thịnh thấy đường trốn thoát đã bị cắt đứt thì cũng đành cam chịu:

“Anh, thả em ra, em tự đi được.”

Cậu đã lĩnh hội được thâm ý của anh trai, hiểu rằng đó là vì tốt cho mình nên không còn ý định trốn tránh nữa.

“Dám chạy là anh đ.á.n.h gãy chân đấy.”

Chu Anh Hoa dứt khoát buông tay.

Lúc này cậu không chỉ là anh trai mà còn là huấn luyện viên, nên vô cùng nghiêm khắc.

Chẳng mấy chốc, ba người đã xuống tới mép sông, nơi đó đang neo đậu một chiếc thuyền gỗ nhỏ, trên thuyền chẳng có một bóng người.

Chu Anh Hoa dùng sức chân, một bước đã nhảy lên thuyền.

Chiếc thuyền nhỏ chao đảo một chút rồi cuối cùng dập dềnh nhẹ nhàng theo sóng nước, trông có vẻ rất nguy hiểm.

“Chú nhỏ, cháu không biết bơi đâu ạ!”

Triệu Quân nhìn thấy thuyền gỗ cũng thấy chấn động, biết bơi và nghịch nước là hai khái niệm khác nhau, cậu nhóc có thể nghịch nước ở chỗ nông chứ thực sự ra chỗ nước sâu thì với cân nặng của mình, bơi kiểu ch.ó cũng thấy đuối.

“Tư lệnh Triệu bảo chú phải dạy cháu bơi bằng được.”

Chu Anh Hoa bình tĩnh nhìn Triệu Quân, đây chính là lý do hôm nay cậu dẫn Triệu Quân ra ngoài.

Việc Chu Anh Thịnh suýt bị bắt cóc đã gióng lên hồi chuông cảnh báo cho tất cả các tướng lĩnh cấp cao ở đại viện quân khu.

Những kẻ đứng sau ngay cả trẻ con cũng ra tay thì đừng hy vọng chúng còn chút lương tri nào, thế nên Triệu Đức Quý cũng giao nhiệm vụ cho Chu Anh Hoa, đó là phải mau ch.óng dạy Triệu Quân bơi.

Triệu Quân ngây người ra, nhìn mặt sông rộng lớn, sau nỗi sợ hãi nhàn nhạt là sự hưng phấn.

Cậu nhóc đã sớm muốn tinh thông thủy tính rồi, đáng tiếc là chưa có cơ hội học.

“Lên đi.”

Chu Anh Hoa giữ chắc thuyền, ra lệnh cho Chu Anh Thịnh và Triệu Quân mau ch.óng lên thuyền, hai đứa nhỏ liếc nhìn nhau rồi dũng cảm nhảy lên thuyền, vì lực nhảy hơi mạnh nên chiếc thuyền nhỏ suýt chút nữa bị lật.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Mẹ Kế Tài Hoa Ở Thập Niên 60 - Chương 710: Chương 710 | MonkeyD