Hải Đường Trường An - Chương 27: Mắt Xích Cuối Cùng
Cập nhật lúc: 09/07/2026 12:05
Đêm đã khuya.
Trong thư phòng Đại Lý Tự chỉ còn một ngọn đèn dầu leo lét cháy trên bàn. Ánh sáng vàng nhạt phủ lên từng xấp hồ sơ dày cộp, kéo bóng người trên nền gạch thành những vệt dài trầm mặc.
Triệu bộ đầu đã dẫn người đi tra xét theo hướng mới, cả gian phòng lúc này chỉ còn lại Cố Trường Uyên và Tiêu Cảnh Hành.
Không ai lên tiếng.
Trên bàn là toàn bộ những gì bọn họ thu thập được trong suốt hơn một tháng qua.
Chiếc trâm bạch ngọc bị đ.á.n.h tráo.
Quyển sổ viết bằng mực ẩn.
Phong thư đóng dấu hải đường với danh sách hơn hai mươi cái tên.
Hồ sơ của Vạn Hải thương hội.
Cùng những lời khai vụ án ở tiệm cầm đồ Vĩnh An.
Tiêu Cảnh Hành chậm rãi cầm tờ danh sách lên.
"Ta đã xem nó không dưới mười lần, nhưng vẫn chưa tìm thấy mối liên hệ giữa những cái tên này."
Chàng đưa mắt nhìn Cố Trường Uyên.
Cố Trường Uyên vẫn im lặng, ánh mắt hắn dừng rất lâu trên ba chữ.
Thẩm Hoài Chương.
Ngón tay hắn vô thức khẽ siết lại.
Trong đầu hiện lên một khung cảnh tưởng như đã phủ bụi.
...
Ngày phong hậu.
Trên điện Thái Hòa, bá quan văn võ đồng loạt quỳ xuống chúc mừng.
Hoàng đế tự mình nâng Thẩm Hoài Chương đứng dậy.
Tiếng chúc tụng "Quốc trượng" vang khắp đại điện.
Mà hắn... chỉ đứng ở cuối hàng, lặng lẽ nhìn người thiếu nữ mặc phượng bào đỏ rực từng bước tiến lên bậc ngọc.
Ký ức ấy chỉ thoáng qua trong chốc lát.
Khi mở mắt ra lần nữa, ánh nhìn của hắn đã bình tĩnh như cũ.
Hắn đặt ngón tay lên tên của Thẩm Hoài Chương.
"Người này."
Tiêu Cảnh Hành nhìn theo.
"Thẩm đại nhân?"
"Ừ."
Cố Trường Uyên chậm rãi nói:
"Nếu ông ấy thật sự là mục tiêu phải diệt trừ thì đáng lẽ đã không thể tiếp tục ở lại triều đình nhiều năm như vậy."
Tiêu Cảnh Hành hơi nhíu mày.
"Ngươi quen biết Thẩm đại nhân từ nhỏ, hiểu tính ông ấy hơn ta."
"Ý ngươi là..."
"Ta chỉ đang nghĩ, nếu nói đây là danh sách những người cần thủ tiêu... thì thật sự quá vô lý."
Đột nhiên, Tiêu Cảnh Hành ngẩng đầu.
"Điểm giống nhau."
Cố Trường Uyên khẽ gật đầu.
"Ta cũng đang tìm."
Hai người bắt đầu lấy từng hồ sơ đặt cạnh nhau.
Thời gian nhậm chức.
Quê quán.
Gia thế.
Các mối liên hôn.
Sau gần nửa canh giờ, trên mặt bàn đã kín đặc những tờ giấy được đ.á.n.h dấu.
Vậy mà vẫn không có đáp án.
Đúng lúc ấy, Cố Trường Uyên vô tình nhìn thấy hồ sơ của Lưu chưởng quỹ.
Hắn chợt dừng lại.
Tiêu Cảnh Hành nhìn sang.
"Lưu chưởng quỹ trước khi mở hiệu t.h.u.ố.c... từng làm quản sự kho hàng cho Hải Vân tiêu cục."
Hai người gần như đồng thời nhìn sang hồ sơ khác.
Trần Ngự Y có nhạc phụ từng nhận vốn của Vạn Hải.
Triệu Thị lang có đệ đệ từng làm sổ sách cho Hải Vân.
Lâm Học Sĩ có con trai từng dạy học cho cháu của một đông gia Vạn Hải.
Thoạt nhìn, những mối liên hệ ấy vô cùng mờ nhạt. Nếu không cố ý tìm, gần như không ai nhận ra.
Tiêu Cảnh Hành khẽ đặt hồ sơ xuống.
"Không phải họ có liên hệ với Vạn Hải, mà là... Vạn Hải từng tiếp cận tất cả bọn họ."
Cố Trường Uyên gật đầu.
"Nói đúng hơn, Vạn Hải tiếp cận những người bên cạnh họ."
Một thương hội.
Một tiêu cục.
Một tiệm cầm đồ.
Ba nơi tưởng chừng chẳng liên quan.
Vậy mà khi ghép lại, lại giống hệt ba mắt xích của cùng một sợi dây.
Tiền.
Vận chuyển.
Trao đổi tin tức.
Không thiếu thứ gì.
Tiêu Cảnh Hành bỗng đứng phắt dậy.
"Nếu vậy... mục đích của bọn chúng chưa bao giờ là buôn bán."
"Mà là xây dựng một mạng lưới."
Ngay lúc ấy, tiếng bước chân dồn dập vang lên ngoài cửa.
Triệu bộ đầu gần như xông thẳng vào thư phòng.
"Điện hạ! Có kết quả rồi!"
Ông đặt mạnh một quyển địa bạ xuống bàn.
"Vạn Hải thương hội không phải do người Giang Nam lập."
"Mà vốn là sản nghiệp của một vị quan trong kinh."
Tiêu Cảnh Hành lập tức mở hồ sơ.
Trang cuối cùng đã bị xé mất nhưng vẫn còn lưu lại một dòng ghi chú rất mờ.
"...chuyển giao theo lệnh của Tề..."
Chỉ có một chữ.
Tề.
Triệu bộ đầu nói khẽ:
"Thuộc hạ đã tra khắp Hộ bộ. Trong mười lăm năm qua, chỉ có một người đủ quyền hạn để âm thầm phê chuẩn toàn bộ việc chuyển nhượng ấy."
Tiêu Cảnh Hành hỏi:
"Là ai?"
Triệu bộ đầu hạ giọng.
"Tề các lão."
Căn phòng lập tức chìm vào tĩnh lặng.
Đó là cái tên mà gần như không ai muốn nhắc tới.
Ba đời làm quan.
Đào tạo vô số môn sinh.
Uy danh trải khắp triều đình.
Ngay cả Hoàng thượng cũng nhiều lần khen ngợi ông là trụ cột của quốc gia.
Tiêu Cảnh Hành chậm rãi khép quyển hồ sơ.
"Nếu là ông ấy thì mọi chuyện dường như đã thông suốt."
Cố Trường Uyên lại không lên tiếng.
Hắn nhìn chằm chằm chữ “Tề” trên tờ giấy, trong lòng vẫn còn một điểm chưa thể lý giải.
Nếu Tề các lão thật sự là người đứng sau...
Vậy vì sao năm ấy Thẩm Hoài Chương vẫn bình an vô sự?
Vì sao sau này ông còn trở thành Quốc trượng?
Đúng lúc ấy, một cơn gió đêm lùa qua khe cửa. Ngọn nến trên bàn khẽ lay động.
Ánh mắt Cố Trường Uyên dừng lại trên bóng nến chập chờn.
Trong lòng hắn bỗng hiện lên một suy nghĩ.
Một người có thể âm thầm xây dựng mạng lưới suốt hơn mười lăm năm.
Một người có thể khiến cả thương hội, tiêu cục và quan trường cùng vận hành vì mình.
Liệu... có thật sẽ để lại một manh mối rõ ràng như vậy sao?
Hắn chậm rãi khép hồ sơ.
Giọng nói rất khẽ, nhưng đủ để Tiêu Cảnh Hành nghe thấy.
"Khoan hãy kết luận. Ta luôn cảm thấy... chúng ta chỉ vừa nhìn thấy lớp màn ngoài cùng."
Giữa màn đêm tĩnh mịch, tiếng gõ mõ báo canh hai vang lên.
Không ai biết rằng, ở một nơi khác trong hoàng thành, có người vừa nghe tin Đại Lý Tự đã tra đến chữ 'Tề', nhưng trên gương mặt lại không hề xuất hiện vẻ hoảng loạn.
Chỉ có một nụ cười nhàn nhạt.
Giống như... mọi chuyện vẫn đang diễn ra đúng theo tính toán của hắn.
