Hải Đường Trường An - Chương 26: Người Nhìn Xa Hơn Một Bước

Cập nhật lúc: 09/07/2026 12:05

Sáng hôm sau, kinh thành Trường An đón một cơn mưa xuân rất nhẹ.

Mái ngói xanh của Đại Lý Tự phủ một lớp hơi nước mỏng. Tiếng nha dịch qua lại hòa cùng tiếng giấy b.út lật mở khiến nơi đây vốn nghiêm nghị lại càng thêm trầm mặc.

Trong thư phòng phía đông, bản đồ Giang Nam, hồ sơ thương hội và những vật chứng thu được từ Xuân Sơn gần như phủ kín mặt bàn.

Tiêu Cảnh Hành đứng trước giá sách, chậm rãi lật xem hồ sơ của Vạn Hải thương hội.

"Có thêm gì mới không?"

Một vị thiếu khanh bước lên hành lễ.

"Bẩm điện hạ, thuộc hạ đã tra khắp hồ sơ Hộ bộ."

"Vạn Hải thương hội quả thật đã giải tán từ mười lăm năm trước."

"Tất cả sản nghiệp đều được bán lại cho nhiều thương nhân khác nhau, không còn dấu vết."

Triệu bộ đầu cũng lắc đầu.

"Thuộc hạ đã cho người dò hỏi những lão thương nhân trong thành nhưng không ai biết người đứng đầu Vạn Hải là ai."

Bầu không khí trong thư phòng chợt rơi vào yên lặng.

Nếu ngay cả thân phận chủ thương hội cũng không tra được, vậy toàn bộ manh mối lại một lần nữa rơi vào ngõ cụt.

Đúng lúc ấy, một nha dịch bước vào.

"Điện hạ, Nhị điện hạ đến."

Trong phòng thoáng chốc yên tĩnh, ngay cả Tiêu Cảnh Hành cũng hơi bất ngờ.

"Hoàng huynh?"

Chỉ ít phút sau, Tiêu Cảnh Du đã bước vào thư phòng. Chàng mặc trường bào màu đen đơn giản, bên hông chỉ đeo một khối ngọc trắng.

Tiêu Cảnh Hành vội tiến lên.

"Hoàng huynh."

Tiêu Cảnh Du gật đầu đáp lễ.

"Ta nghe nói mấy ngày nay Đại Lý Tự đang điều tra một vụ án liên quan đến thương hội, vừa hay hôm qua xem hồ sơ ở Hộ bộ, ta phát hiện vài chuyện khá thú vị nên mang đến cho đệ."

Nói rồi, chàng đặt lên bàn một tập sổ cũ.

Triệu bộ đầu nhận lấy, vừa mở ra đã sửng sốt.

"Đây là..."

"Sổ thuế."

Tiêu Cảnh Du bình thản đáp.

"Không phải của Vạn Hải."

"Mà là những thương hội từng mua lại sản nghiệp của Vạn Hải."

Cố Trường Uyên đứng bên cạnh, ánh mắt khẽ lay động.

Đúng vậy, nếu không tìm được Vạn Hải thì nên tìm những người từng tiếp xúc với Vạn Hải.

Hắn đã nghĩ đến việc điều tra ngược, nhưng còn chưa kịp thực hiện thì Tiêu Cảnh Du đã mang tập hồ sơ tới.

Tiêu Cảnh Hành lật từng trang.

"Huynh có phát hiện gì sao?"

Tiêu Cảnh Du không trả lời ngay. Chàng bước tới trước bản đồ, cầm b.út khoanh tròn bảy cái tên trên sổ thuế.

"Trong số những người mua lại sản nghiệp năm đó có sáu người đã c.h.ế.t, một người mất tích. Người thì c.h.ế.t vì bệnh, người thì rơi xuống sông, còn người thì gặp thổ phỉ. Mỗi người c.h.ế.t theo một cách khác nhau."

"Nhưng..."

Chàng dừng lại.

"Tất cả đều c.h.ế.t trong vòng ba năm sau khi mua lại sản nghiệp từ Vạn Hải."

Không khí trong thư phòng lập tức trở nên nặng nề.

Nếu chỉ một người thì còn có thể gọi là trùng hợp, nhưng bảy người liên tiếp xảy ra chuyện thì không thể nào là ngẫu nhiên được.

Cố Trường Uyên chậm rãi nhìn về phía Tiêu Cảnh Du, trong lòng hắn bỗng dâng lên một cảm giác rất lạ.

Người trước mắt chỉ mới xem qua tập hồ sơ chưa đầy một ngày.

Thế nhưng những gì chàng nhìn thấy lại chính là hướng điều tra mà Đại Lý Tự đã bỏ sót.

Tiêu Cảnh Hành trầm ngâm hồi lâu mới hỏi:

"Hoàng huynh cho rằng... đây là bị diệt khẩu?"

"Không."

Tiêu Cảnh Du khẽ lắc đầu.

"Nếu muốn diệt khẩu thì không cần đợi đến ba năm."

"Ta nghi ngờ... ngay từ đầu, những người ấy chỉ là bức bình phong mà thôi."

Chàng đưa ngón tay dừng trên một cái tên cuối cùng.

"Họ không thật sự mua sản nghiệp mà chỉ thay người khác đứng tên."

Sau gần một canh giờ bàn bạc, Tiêu Cảnh Du đứng dậy cáo từ.

Trước khi rời khỏi thư phòng, chàng đi ngang qua Cố Trường Uyên, bước chân bỗng khựng lại.

Chàng nhìn hắn một lát rồi cất giọng rất khẽ, đủ để chỉ hai người nghe thấy.

"Cố công t.ử, có đôi khi, điều mà chúng ta nhìn thấy... chưa chắc đã là toàn bộ sự thật."

Nói xong, Tiêu Cảnh Du khẽ gật đầu rồi bước ra khỏi Đại Lý Tự.

Cố Trường Uyên đứng nguyên tại chỗ, trong đầu hắn không ngừng lặp lại câu nói vừa rồi.

Điều nhìn thấy... chưa chắc đã là toàn bộ sự thật.

Đó chỉ là một lời nhắc nhở bình thường.

Hay... là đang ám chỉ điều gì khác?

Xe ngựa của Tiêu Cảnh Du chậm rãi rời khỏi Đại Lý Tự.

Thuộc hạ cưỡi ngựa theo sau, thấp giọng hỏi:

"Điện hạ, ngài đã biết bọn họ sẽ điều tra đến đây từ trước sao?"

Tiêu Cảnh Du khẽ vén rèm xe.

Ánh mắt nhìn về phía con đường dẫn đến Thẩm phủ.

Một lúc lâu sau, chàng mới mỉm cười.

"Cố Trường Uyên... nhanh hơn ta dự tính."

Kiếp trước.

Cố Trường Uyên dường như không biết đến sự tồn tại của Vạn Hải thương hội.

Còn kiếp này.

Mới đầu xuân mà hắn đã đi đến bước ấy.

Có lẽ... ván cờ này thật sự sẽ có một kết cục khác.

Ngoài xe ngựa, mưa xuân vẫn lặng lẽ rơi xuống mái hiên của từng ngôi nhà trong kinh thành.

Không ai biết rằng, hai nam nhân mang theo ký ức của hai kiếp sống đã bắt đầu đứng trên cùng một bàn cờ.

Chỉ là... một người đang cố gắng thay đổi vận mệnh đã được an bài.

Còn người kia... lại âm thầm bảo vệ vận mệnh ấy đi đến một kết cục tốt đẹp hơn.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.