Hải Đường Trường An - Chương 22: Mũi Tên Lạc Hướng

Cập nhật lúc: 08/07/2026 16:05

Tiếng tù và vang lên ba hồi dài, báo hiệu cuộc săn chính thức bắt đầu.

Từng tốp kỵ binh nối nhau tiến vào khu rừng Xuân Sơn. Tiếng vó ngựa hòa cùng tiếng chim rừng khiến không gian vốn yên tĩnh bỗng chốc trở nên náo nhiệt. Hoàng đế cùng các đại thần ở lại trại săn, còn các hoàng t.ử và con cháu thế gia tự chia thành từng nhóm, tiến sâu vào cánh rừng phía trước.

Cố Trường Uyên không đi nhanh.

Từ lúc rời trại, hắn vẫn luôn nhớ đến câu nói của Tiêu Cảnh Du.

"Khu rừng phía tây hôm nay... đừng đi."

Kiếp trước, hắn chưa từng nghe câu nói ấy.

Nhưng điều khiến hắn băn khoăn hơn cả là ánh mắt của Nhị hoàng t.ử lúc nói ra.

Đó không phải ánh mắt của một người đang nhắc nhở, mà giống như... của một người đã biết trước kết cục.

"Cố huynh!"

Lục Minh thúc ngựa đuổi theo.

"Hôm nay sao huynh cứ thất thần mãi vậy?"

Cố Trường Uyên thu lại suy nghĩ.

"Không có gì."

Lục Minh chỉ tay về phía trước.

"Ta với mấy người bên Hàn gia định đi tới phía đông săn hươu. Huynh đi cùng không?"

Cố Trường Uyên lắc đầu.

"Ta muốn đi một mình."

Lục Minh vốn quen tính hắn nên cũng không miễn cưỡng.

"Vậy huynh nhớ cẩn thận, trong núi có không ít vực đá đấy."

Nói xong hắn liền quay đầu đuổi theo đoàn người, chỉ còn lại Cố Trường Uyên chậm rãi cưỡi ngựa giữa con đường rừng.

Ở một hướng khác.

Thẩm Vãn Ý đang vô cùng hứng khởi.

Nàng chưa từng tham gia lễ săn nên thứ gì cũng thấy mới lạ.

"Là sóc!"

"Tiểu Đào nhìn kìa!"

"Ôi... còn có thỏ nữa!"

Tiểu Đào bất đắc dĩ ôm cung tên theo sau.

"Tiểu thư... người đi săn hay đi ngắm cảnh vậy?"

Thẩm Vãn Ý cười khúc khích.

"Đi săn chứ."

"Nhưng con thỏ đáng yêu như vậy... nếu b.ắ.n trúng thì đáng tiếc quá."

Trong khi đó, Cố Trường Uyên đã đi đến gần khu rừng phía tây.

Hắn ghìm ngựa.

Con đường phía trước phủ đầy lá khô.

Không có lấy một bóng người.

Nếu là trước đây, hắn sẽ không do dự mà đi tiếp.

Nhưng hôm nay... câu nói của Tiêu Cảnh Du cứ quanh quẩn trong đầu.

Cuối cùng, hắn kéo dây cương, chuyển hướng sang phía nam.

Đúng khoảnh khắc ấy, một tiếng nổ lớn vang lên từ khu rừng phía tây.

Ầm!

Đàn chim giật mình bay toán loạn.

Ngay sau đó là tiếng người hô hoán.

"Có người rơi xuống hố!"

Cố Trường Uyên lập tức quay đầu, sắc mặt hắn dần thay đổi.

Quả nhiên...

Nếu vừa rồi hắn đi tiếp. Hiện giờ người rơi xuống chiếc bẫy ấy... rất có thể chính là hắn.

Trường săn nhanh ch.óng trở nên hỗn loạn.

Người được cứu lên là một vị công t.ử của Lục gia.

May mắn hố không quá sâu, thế nên Lục công t.ử chỉ bị gãy chân.

Triệu bộ đầu kiểm tra hiện trường rất lâu rồi mới quay về.

"Bẩm bệ hạ, hố được đào từ trước. Lớp cỏ phủ bên trên còn rất mới, rõ ràng là có người cố ý bố trí."

Hoàng đế khẽ nhíu mày, hạ lệnh cho cấm vệ quân điều tra kỹ chuyện này.

Đêm xuống.

Trại săn dần yên tĩnh, Cố Trường Uyên một mình đứng trước dòng suối.

Tiếng nước chảy róc rách hòa cùng tiếng côn trùng khiến màn đêm càng thêm tĩnh lặng.

Phía sau chợt vang lên tiếng bước chân.

"Ngươi đang nghĩ, làm sao ta biết khu rừng phía tây có bẫy?"

Giọng nói bình thản vang lên.

Cố Trường Uyên quay lại.

Tiêu Cảnh Du đứng dưới gốc cây, tay cầm một chiếc đèn l.ồ.ng.

Ánh nến hắt lên gương mặt chàng, khiến nụ cười nơi khóe môi vẫn dịu dàng như thường ngày.

Nhưng không hiểu vì sao...

Lần đầu tiên kể từ khi trọng sinh.

Cố Trường Uyên cảm thấy người trước mặt mình... quá khó đoán.

Hắn nhìn thẳng vào mắt Tiêu Cảnh Du.

"Điện hạ, ngài biết trước, đúng không?"

Tiêu Cảnh Du im lặng rất lâu.

Gió đêm khẽ lay những cành hoa dại màu trắng bên bờ suối.

Cuối cùng, chàng chỉ mỉm cười.

"Ta chỉ đoán thôi. Đôi khi… trực giác của con người rất kỳ lạ."

Nói xong, Tiêu Cảnh Du xoay người rời đi.

Chỉ còn lại Cố Trường Uyên đứng lặng giữa màn đêm.

Không hiểu vì sao, khoảnh khắc nhìn bóng lưng ấy.

Hắn lại có một cảm giác quen thuộc đến lạ.

Giống như... bóng lưng đó.

Đã từng cô độc hơn bất kỳ ai.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Hải Đường Trường An - Chương 22: Chương 22: Mũi Tên Lạc Hướng | MonkeyD