Hải Đường Trường An - Chương 21: Dấu Chân Trong Tuyết Cũ

Cập nhật lúc: 08/07/2026 16:04

Đêm đầu tiên ở Xuân Sơn trôi qua trong yên bình.

Sau vụ ngựa phát cuồng, số thị vệ tuần tra quanh trường săn tăng lên gấp đôi. Ánh lửa từ những đống củi cháy suốt đêm hắt lên từng dãy lều lớn nhỏ, xua tan phần nào hơi lạnh của núi rừng đầu xuân.

Sáng hôm sau, bầu trời trong xanh hiếm thấy.

Mặt trời vừa nhô lên khỏi đỉnh núi, tiếng tù và đã vang khắp trại săn.

Hôm nay mới là cuộc đi săn chính thức.

Khác với nghi lễ hôm trước, cuộc đi săn lần này không giới hạn phạm vi. Các công t.ử và hoàng t.ử có thể tự chọn đường vào rừng, miễn sao trước giờ Dậu quay về trại là được.

Trong lều Cố gia, Cố Trường Uyên đang chỉnh lại bao tên sau lưng thì Lục Minh vén rèm bước vào.

"Ta nghe nói hôm qua huynh lập công lớn."

Cố Trường Uyên ngẩng đầu.

"Lập công gì?"

"Cứu Thẩm tiểu thư."

Lục Minh cười đầy ẩn ý.

"Cả doanh trại đang truyền tai nhau đấy."

"Họ còn nói nếu huynh chậm thêm một khắc thì Thẩm đại nhân chắc đã ngất tại chỗ."

Cố Trường Uyên khẽ lắc đầu.

"Nói quá rồi."

"Không hề."

Lục Minh kéo ghế ngồi xuống.

"À đúng rồi, hôm qua sau khi huynh đuổi theo ngựa, ta tình cờ nhìn thấy một chuyện."

Động tác của Cố Trường Uyên khựng lại.

"Chuyện gì?"

Lục Minh hạ thấp giọng.

"Lúc đó ta đứng khá xa."

"Hình như... Nhị hoàng t.ử đã ra lệnh cho cấm vệ quân chặn ở phía bắc khu rừng trước cả khi mọi người biết có thích khách."

Trong mắt Cố Trường Uyên thoáng hiện một tia d.a.o động.

"Huynh chắc chứ?"

"Không dám chắc."

Lục Minh gãi đầu.

"Biết đâu ta nhìn nhầm. Nhưng... hình như đúng là vậy."

Nói xong, hắn lại cười xòa.

"Có lẽ Nhị điện hạ chỉ cẩn thận hơn người khác thôi."

Cố Trường Uyên không đáp.

Đến khi Lục Minh rời đi, hắn vẫn đứng nguyên tại chỗ.

Kiếp trước, Tiêu Cảnh Du quả thật rất giỏi nhìn đại cục.

Nhưng... giỏi đến mức đoán được hướng thích khách bỏ chạy sao?

Hay là...

Chỉ là trùng hợp?

Ý nghĩ ấy vừa lóe lên đã bị hắn tự gạt bỏ.

Không thể nào, làm gì có chuyện trên đời này xuất hiện thêm một người giống hắn.

Cùng lúc đó, ở một góc khác của doanh trại.

Thẩm Vãn Ý đang ngồi xổm bên bờ suối.

Nàng vốn định rửa tay, nhưng không ngờ lại nhìn thấy một vật mắc giữa những tảng đá.

"Tiểu Đào, em nhìn xem."

Tiểu Đào bước lại gần.

"Là gì vậy tiểu thư?"

Thẩm Vãn Ý cúi xuống nhặt lên.

Đó là một chiếc nhẫn đồng rất nhỏ, bề mặt đã ngả màu vì ngâm nước.

Nhưng ở mặt trong... lại khắc một đóa hải đường cực kỳ tinh xảo.

Nàng vô thức cau mày.

"Hoa hải đường?"

Tiểu Đào nhìn quanh.

"Có lẽ ai đ.á.n.h rơi."

"Không."

Thẩm Vãn Ý lắc đầu.

"Chiếc nhẫn này không giống đồ trang sức."

Nàng lật qua lật lại mấy lần, cuối cùng phát hiện phía trong còn có một rãnh nhỏ.

Giống như...

Nó vốn được gắn lên thứ gì khác.

Đúng lúc ấy, một bóng người đi ngang qua.

Tiêu Cảnh Hành dừng chân.

"Thẩm tiểu thư?"

Thẩm Vãn Ý lập tức đưa chiếc vòng ra.

"Điện..."

Nàng chợt nhớ lời hắn hôm qua.

Lập tức sửa miệng.

"Tiêu công t.ử, huynh xem thử cái này đi."

Tiêu Cảnh Hành nhận lấy. Chỉ nhìn thoáng qua, đôi mắt chàng khẽ híp lại.

"Tiểu thư nhặt được ở đâu vậy?"

"Ngay dưới suối."

Tiêu Cảnh Hành quay đầu nhìn dòng nước.

Nơi đó... chính là hạ lưu của khu rừng phía tây.

Cũng là nơi bắt được tên thích khách hôm qua.

Sắc mặt chàng lập tức nghiêm túc.

"Vật này... ta sẽ mang về Đại Lý Tự."

Thẩm Vãn Ý tò mò.

"Huynh biết nó?"

Tiêu Cảnh Hành im lặng một lát rồi đáp.

"Không biết, nhưng ta từng nhìn thấy dấu vết của chiếc nhẫn như này ở hiện trường của một vụ án."

Giữa trưa.

Cuộc săn chính thức bắt đầu.

Từng đội ngựa nối nhau tiến vào rừng.

Cố Trường Uyên vừa siết dây cương thì phía sau bỗng vang lên tiếng vó ngựa.

Tiêu Cảnh Du cưỡi ngựa đi ngang qua.

Hai người chỉ khẽ gật đầu, không ai nói một lời nào.

Khoảnh khắc hai con ngựa lướt qua nhau.

Tiêu Cảnh Du bất chợt lên tiếng, giọng nói bình thản như đang nhắc một chuyện rất bình thường.

"Cố công t.ử, khu rừng phía tây hôm nay."

"Đừng đi qua."

Nói xong, chàng thúc ngựa rời đi.

Để lại Cố Trường Uyên đứng sững giữa con đường.

Hắn chậm rãi quay đầu nhìn theo bóng lưng Nhị hoàng t.ử.

Trong lòng bỗng dấy lên một cảm giác cực kỳ kỳ lạ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Hải Đường Trường An - Chương 21: Chương 21: Dấu Chân Trong Tuyết Cũ | MonkeyD