Ẩm Thực Thập Niên 80: Tôi Kế Thừa Một Tửu Lầu Ở Hương Giang - Chương 565
Cập nhật lúc: 09/05/2026 01:21
Lục Vĩnh Định bước đến bên cạnh con trai: “Dục Đức.”
“Ba, ba về rồi ạ? Tình hình bên Phúc Vận Lâu thế nào?” Lục Dục Đức mỉm cười hỏi, “Con nghe các đồng chí ở Khách sạn Việt Thành kể rất nhiều chuyện về họ, còn cả cái nhà hàng Bảo Hoa Lâu hùn vốn với họ nữa.”
“Ba cùng chú hai Đổng của con đã đi xem thử, cách làm của họ rất đáng để chúng ta học hỏi. Con và A Thịnh sau khi kết thúc ca tối thì đừng về nhà khách vội, qua phòng ba, chúng ta bàn bạc xem nên sửa đổi thế nào.”
“Sửa đổi ạ?”
“Ý tưởng của họ rất hay.” Đầu bếp Đổng lên tiếng, ông cũng quay sang dặn dò đồ đệ của mình đừng về nhà khách vội.
Hai ông bạn già cùng nhau lên lầu. Lục Vĩnh Định biết trong lòng đầu bếp Đổng đang ngổn ngang tâm sự, ông an ủi: “Nghe được tin tức tốt về em gái, ông đã yên tâm hơn chưa?”
“Yên tâm rồi! Nhớ thương hơn ba mươi năm, cuối cùng cũng có thể thắp nén nhang báo với mẹ một tiếng rằng em gái sống rất tốt.”
Lúc này phòng ốc đang khan hiếm, hai ông bạn già được xếp ở chung một phòng. Vừa vào phòng, đầu bếp Đổng đã định gọi điện thoại về Bắc Kinh. Lục Vĩnh Định trêu ông: “Đã mấy chục năm rồi, để mai gọi cũng đâu có muộn. Giờ này ông gọi về, anh trai ông chắc ngủ say rồi? Lại còn bắt ông ấy chạy ra trạm điện thoại công cộng nữa à?”
“Không sao đâu.” Đầu bếp Đổng vẫn kiên quyết quay số.
Năm sáu phút sau, anh cả nhà họ Đổng bắt máy. Đầu bếp Đổng kích động nói: “Anh cả, em gái chúng ta đang ở Cảng Thành đấy! Đang làm đầu bếp ở một nhà hàng bên đó.”
“Thật sao?”
“Thật ạ.”
“Em gái thế nào rồi? Tuổi nó cũng đâu còn nhỏ, các cháu trai cháu gái chắc lớn cả rồi nhỉ? Còn em rể thì sao? Em rể làm nghề gì?” Anh cả nhà họ Đổng quá đỗi kích động, tuôn ra một tràng câu hỏi.
Điều này làm khó đầu bếp Đổng, ông ấp úng: “Chẳng phải chúng ta đã thống nhất rồi sao? Chỉ cần biết tình hình của em gái là được, nếu con bé không muốn nhận chúng ta, chúng ta cũng không nên đi quấy rầy nó. Em mới gặp bà chủ của con bé lần đầu, hỏi nhiều quá sợ người ta sinh nghi.”
Lục Vĩnh Định nghe ông nói vậy, bước tới xen vào: “Ngày mai hỏi con nhóc Tú Cầm chẳng phải sẽ rõ hết sao? Với cái tính hóng hớt của nó, trong viện nhà nào có con mèo đẻ mấy lứa nó còn biết rành rành nữa là.”
Đầu bếp Đổng mừng rỡ: “Đúng rồi, anh cả, ngày mai em sẽ hỏi đồ đệ của lão Lục. Con bé đó làm cùng chỗ với em gái, hỏi thăm được gì em sẽ báo lại cho anh ngay.”
“Được, anh đợi điện thoại của chú.” Anh cả nhà họ Đổng nói, “Anh phải đi báo tin này cho thằng ba biết mới được.”
Sáng sớm tinh mơ, Nhạc Ninh chạy bộ một vòng trở về, thấy trước cửa nhà họ Hà lại có người tụ tập. Bà lão họ Lý và cô con gái lớn đang ngồi xổm trước cửa khóc lóc t.h.ả.m thiết, còn Phạm Tú Cầm thì mặt lạnh tanh đang đuổi người.
Con gái lớn nhà họ Lý khóc rống lên: “Cả nhà tôi đều trông cậy vào anh ấy, trong nhà còn ba đứa con thơ, ba người già phải nuôi dưỡng. Ông nội anh ấy đã ngoài tám mươi, liệt giường liệt chiếu...”
Phạm Tú Cầm lườm nguýt: “Ái chà! Đến lượt rơi xuống đầu mình mới biết lo cuống cuồng lên à? Lúc các người bắt tôi và sư phụ vào đồn, luôn miệng đòi đập vỡ bát cơm của chúng tôi, sao không nghĩ đến chuyện ba mẹ sư phụ tôi cũng đã lớn tuổi, lại còn một người anh trai tàn tật? Sư phụ tôi ba mươi tư tuổi đầu vẫn chưa lập gia đình, cả nhà sống khó khăn đến mức nào? Giá mà cô biết nghĩ cho người khác một chút, thì đã chẳng nghe lời mẹ cô xúi giục, để chồng cô ra tay chèn ép hai thầy trò tôi. Các người là tự làm tự chịu, còn vác mặt đến đây khóc lóc cái nỗi gì?”
Nhạc Ninh bước tới. Con gái lớn nhà họ Lý nhìn thấy cô, run rẩy gọi một tiếng: “Bà chủ Nhạc.”
“Tối qua các người cũng đã tới rồi, tôi đã nói rõ, chồng cô vi phạm pháp luật, tự có cơ quan chức năng xử lý. Tôi chỉ là một thương nhân Cảng Thành, năng lực có hạn, không thể can thiệp vào công việc nội bộ của chính quyền. Hơn nữa, giữa chúng ta cũng chẳng có giao tình gì, tôi không việc gì phải đi xin xỏ nể tình cho các người.” Nhạc Ninh lạnh lùng đáp, “Tiểu Phạm nói rất đúng, điều mình không muốn thì đừng ép người khác phải chịu. Nếu các người không rắp tâm hại người, thì đã chẳng rơi vào kết cục này.”
“Đồng chí à, chúng tôi thật sự không thể nói lý lẽ với hai mẹ con họ được. Năm đồng nghiệp của chúng tôi từ Bảo Hoa Lâu ở Cảng Thành, bao gồm cả bà chủ, đều đang ở đây. Bọn họ mỗi ngày làm việc từ ca sáng đến ca tối đã rất mệt mỏi rồi, lại còn phải chịu cảnh ồn ào thế này nữa.” Hà Vận Bang dẫn theo cán bộ phường và Tổ trưởng Tổ Dân Phố đi tới.
“Chị Lý, chị còn ở đây làm gì nữa?” Tổ trưởng Tổ Dân Phố bước tới kéo chị Lý lại. Chị Lý này vốn cũng làm việc trong Tổ Dân Phố.
Cán bộ phường nhìn chị Lý, nghiêm giọng: “Chuyện của chồng chị, cấp trên vẫn đang xác minh xem sẽ xử lý thế nào. Chị làm thế này là muốn chuốc thêm rắc rối cho chồng mình sao?”
“Đồng chí lãnh đạo nói chí phải. Chồng cô ta mượn danh nghĩa đồn công an và ủy ban phường để ép Phúc Vận Lâu đuổi việc hai thầy trò tôi. Chắc hẳn ngày thường hắn cũng không ít lần mượn oai hùm làm càn, hay là các đồng chí điều tra kỹ lưỡng một phen xem sao?” Phạm Tú Cầm bước đến bên cạnh cán bộ phường, châm ngòi thêm.
Nhạc Ninh mỉm cười giục: “Chị mau đến Khách sạn Việt Thành đi, đừng để sư phụ chị phải đợi lâu.”
Hà Vận Bang dắt xe đạp ra: “Mau lên xe đi.”
Phạm Tú Cầm nhảy tót lên yên sau.
Tuy Khách sạn Việt Thành cách đây không xa, nhưng Phạm Tú Cầm không phải người địa phương, hoàn toàn mù đường, đành phải nhờ sư phụ chở đi.
Hà Vận Bang đưa Phạm Tú Cầm đến trước cửa Khách sạn Việt Thành. Cô nhảy xuống xe, vừa vặn nhìn thấy đầu bếp Lục đang đứng hút t.h.u.ố.c trước sảnh.
Đã chạm mặt, Hà Vận Bang cũng không tiện quay đầu bỏ đi, bèn dắt xe bước tới.
Đầu bếp Lục thấy anh đưa Tú Cầm đến, vội vàng bước ra đón: “Đầu bếp Hà, cậu đưa con bé đến đây sao?”
“Tú Cầm không biết đường nên tôi đưa cô ấy qua đây.” Hà Vận Bang quay sang hỏi Phạm Tú Cầm, “Bây giờ cô đã biết đường về Phúc Vận Lâu chưa?”
