Xuyên Đến Thời Loạn Thế Cổ Đại Một Mình Chạy Nạn, Hàn Băng Lũ Lụt Ôn Dịch Ta Có Không Gian Tích Trữ Vô Hạn - Chương 191: Lưu Dân Xông Trại.
Cập nhật lúc: 07/05/2026 02:06
Chu Lương hít một hơi, một tiếng "rầm" vang lên rồi ngã ngửa ra đất.
Bàn tay đang làm tư thế bóp cổ buông thõng, theo hơi thở cuối cùng mà rơi xuống đất.
"Hu hu, đại ca ca, cảm ơn người, đa tạ ơn cứu mạng của người."
Đào T.ử đứng bên cửa thấy Chu Lương đã c.h.ế.t, cuối cùng cũng trút được gánh nặng.
Cô bé lập tức chạy ra, lao về phía Giang Hòa.
Ngô Lượng bên cạnh vội kéo cô bé lại: "Được rồi, Đào T.ử đừng khóc, Giang Hòa đại ca ca còn đang bận, lòng cảm ơn của muội, người đã nghe thấy rồi."
Giang Hòa sau khi g.i.ế.c Tôn Khởi, lôi Chu Lương ra ngoài phòng thì Đào T.ử liền chạy đi gọi Ngô Lượng ba người tới.
May mắn thay, ba người kia chỉ là ngất đi, chưa bị tổn hại đến tính mạng.
Ngô Lượng biết Giang Hòa không quen gần gũi với người khác, y hiểu rằng cảnh Đào T.ử nhào vào lòng khóc lóc có lẽ sẽ khiến nàng cảm thấy gượng gạo, không thoải mái.
Nàng chắc cũng chẳng biết dỗ dành trẻ nhỏ, nên y vội vàng kéo Đào T.ử lại, bảo rằng con bé còn nhỏ không hiểu chuyện.
Đào T.ử bị Ngô Lượng kéo lại vẫn không ngừng nói lời cảm ơn.
Đối diện với kẻ đáng sợ như Chu Lương, khoảnh khắc ấy sự xuất hiện của Giang Hòa chẳng khác nào thiên thần giáng thế.
"Thật sự vô cùng cảm tạ người, nếu không thì kẻ cầm thú kia... Nếu Đào T.ử có mệnh hệ gì, ta sẽ không bao giờ tha thứ cho chính mình."
Ngô Lượng cũng thực lòng vô cùng cảm kích.
Giang Hòa gật đầu: "Lúc đ.á.n.h gấu, chẳng phải ông cũng định đi cứu ta sao? Vả lại, vốn dĩ ta cũng định g.i.ế.c Chu Lương, hắn không thể giữ lại."
Nàng nói đến đó liền thôi, quay đầu tiếp tục đào rương, Ngô Lượng và ba người kia đành nuốt ngược hàng vạn lời muốn nói vào trong.
Lưu Thu Thúy dựa người bên cửa ôm c.h.ặ.t lấy Đào Tử, Ngô Lượng cùng Trần Điền lục lọi đồ đạc trong nhà để giúp Giang Hòa.
Ba người đào rất nhanh, chẳng mấy chốc đã lôi được những chiếc rương dưới đất lên.
Có ba chiếc rương nhỏ, Giang Hòa phủi sạch bụi đất trên rương rồi mở ra xem, bên trong chứa toàn ngân phiếu, cộng lại quả thực không ít.
Giang Hòa còn chưa lên tiếng, Ngô Lượng đã vội nói: "Những ngân phiếu này chúng ta không thể nhận. Năng lực chúng ta có hạn, thứ này đối với chúng ta chính là gánh nặng."
"Nếu trên đường bị người khác phát hiện, e là sẽ có vô số kẻ kéo đến cướp đoạt, nó chẳng khác nào lá bùa đòi mạng của chúng ta."
"Hơn nữa chúng ta có giữ cũng chẳng tiêu được, bất kể đi đâu, dù bị đám người ở cửa tiệm phát hiện, liệu họ có tha cho chúng ta không?"
Những người còn lại cũng liên tục gật đầu tán thành.
Giang Hòa gom hết ngân phiếu trong ba chiếc rương lại, không lấy rương, chỉ lấy toàn bộ ngân phiếu nhét vào trong n.g.ự.c áo.
"Bên ngoài đám lưu dân đã vùng lên phản kháng, chuẩn bị tiêu diệt đám binh lính Ứng Thiên Quân để tháo chạy ra ngoài."
"Cáo từ."
Giang Hòa thông báo ngắn gọn tình hình bên ngoài, sau đó từ biệt mấy người rồi xoay người nhanh ch.óng rời đi.
Bốn người ở phía sau nhìn bóng lưng Giang Hòa dần khuất vào bóng tối, lòng đầy lưu luyến.
Ngô Lượng nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, quay đầu nhìn ba người còn lại.
"Được rồi, Giang Hòa đã hành động, tiếp theo chúng ta cũng nên bắt đầu thôi. Theo chân lưu dân bên ngoài, chúng ta cùng xông vào doanh trại, lấy lại đồ đạc của mình rồi rời khỏi nơi này."
"Được." Ba người kia gật đầu đáp ứng.
"Trước hết cứ tìm xem trên người Chu Lương và Tôn Khởi có món đồ nào không."
Ngô Lượng nói xong liền tiên phong lục soát người Chu Lương, Trần Điền đi lục người Tôn Khởi, Lưu Thu Thúy và Đào T.ử vào phòng tìm kiếm.
"Ủa, cái này là?"
Đào T.ử phát hiện ra một đống đồ vật để cạnh cửa sổ, con bé vội chạy tới, đến gần nhìn kỹ.
"Bánh ngọt của ta! Là bánh ngọt đại ca ca tặng ta!"
Con bé mừng rỡ khôn xiết, chắc chắn là đại ca ca đã nhặt lại rồi để ở đây cho mình.
Con bé vội vàng nâng tấm vải gói bánh lên, cẩn thận bọc lại rồi nhét vào n.g.ự.c áo.
Sau đó lại chạy vào phòng cùng Lưu Thu Thúy thu dọn đồ đạc.
Đại ca ca một mình còn nỗ lực sống sót, các nàng cũng phải cố gắng mà sống.
Nhất định phải sống tiếp, chờ đến ngày thế gian này trở nên tươi đẹp. Mạng sống mà đại ca ca đã cứu về, nàng phải biết trân trọng.
Sau khi lục soát xong người Chu Lương và Tôn Khởi, Ngô Lượng cùng Trần Điền cũng đi tìm kiếm ở những chỗ khác.
Bốn người cuối cùng cũng gom góp được chút ít vật tư.
Thu dọn xong, cả bốn người mang theo vật tư chạy ra ngoài.
Lúc này đám lưu dân đã giải quyết sạch đám binh lính trong trấn, những gì có thể tìm được đều đã lấy đi.
Mỗi người trên tay ai cũng cầm theo chút đồ, bốn người Ngô Lượng cũng vì thế mà không còn quá lộ liễu.
Đám lưu dân tụ họp lại hướng về phía cửa thành, chuẩn bị ra khỏi thành để tiến đ.á.n.h doanh trại quân đội, bốn người Ngô Lượng cũng đi theo sau.
Gần đến sát doanh trại, bước chân đám lưu dân rõ ràng chậm lại.
Thú thật là, đối phó với đám binh lính ít ỏi trong trấn thì họ không sợ, nhưng đối diện với đám binh lính trong doanh trại, trong lòng họ có chút hoảng.
Lưu dân trong trấn phần lớn là già trẻ gái trai, đàn ông tráng niên cũng có, là số người được phân đến xưởng rèn, nhưng dù sao cũng chỉ là thiểu số, còn trong doanh trại toàn là nam nhân tráng kiện.
Ngô Lượng nghĩ ra một kế, y đứng lên nói.
"Các vị, trong số mọi người còn có người nhà, người thân hay bà con lối xóm nào còn sống trong doanh trại không?"
"Có, ta còn một đứa con trai."
"Chồng ta vẫn còn ở đó."
"Cháu trai ta cũng ở đó."
"Người làng Trương chúng ta còn một người ở đó."
Đám lưu dân lần lượt lên tiếng.
Ngô Lượng liền bảo những người này bước lên tụ họp lại một chỗ.
"Lát nữa các vị đi theo ta trước, gọi thêm vài thanh niên trai tráng nữa, số còn lại tạm thời ẩn nấp tại chỗ, đừng để đám binh lính trong doanh trại tỉnh dậy thấy đông nghịt người mà sinh lòng cảnh giác."
"Được." Mọi người đồng thanh đáp lời, sau đó phân tán ra nấp sau gốc cây hoặc trong bụi cỏ.
Sau khi lưu dân đã nấp kỹ, Ngô Lượng dẫn số người còn lại đi về phía trước, đến gần cổng doanh trại bằng rào gỗ, y dừng lại quan sát.
Đám lính gác cổng đang đốt đuốc, mình quấn chăn, dựa vào cửa đã ngủ say.
Chu Lương và Tôn Khởi không có trong doanh trại, Hoàng Mãnh đã c.h.ế.t, Khổng Vạn cũng c.h.ế.t rồi.
Chỉ còn lại một tên Giang Hà, chắc cũng vì mệt mỏi mà đã sớm ngủ say trong doanh trướng.
Không có ai quản lý, đám lính gác cũng buông lỏng cảnh giác, hèn chi chuyện xảy ra trong trấn mà doanh trại lại không hề hay biết.
Ngô Lượng chỉ ba thanh niên bên cạnh, rồi làm động tác c.ắ.t c.ổ hướng về phía đám lính gác.
Ba người kia gật đầu, nắm c.h.ặ.t v.ũ k.h.í trong tay, bốn người lặng lẽ tiến về phía cửa.
Sau khi đến nơi, không để cho lính gác kịp tỉnh dậy, mỗi người chọn một mục tiêu, nhanh ch.óng kết liễu bọn chúng.
Ngô Lượng vẫy tay ra hiệu, những người đang trốn phía sau liền khom người theo sát.
"Con trai ta ở cái lều kia."
"Cháu ta ở cái lều đằng kia."
"Chồng ta ở phía trước."
......
Mọi người thi nhau chỉ vị trí.
Những người này gia nhập Ứng Thiên Quân cũng đã lâu, lúc gặp mặt người nhà đều đã dặn dò rất kỹ, chính là để phòng khi người nhà bị bắt nạt thì có thể tìm thấy họ bất cứ lúc nào.
Sau khi xác định được vị trí, Ngô Lượng cùng đám thanh niên phân tán ra, mỗi người dẫn theo một lưu dân đi đến các lều trại khác nhau.
Đến bên lều, vén mành bước vào, binh lính thường chỉ nằm đại trên sàn gỗ ghép chung, bên trong một hàng ngủ san sát nhau.
Tìm được người thân của mình, vỗ nhẹ, đợi người kia tỉnh dậy liền làm ngay dấu hiệu im lặng.
Binh lính thấy người tới là người nhà hoặc người trong đội của mình, nên cũng không bị hoảng sợ mà hét lớn.
Họ lẳng lặng ngồi dậy, rồi đầy nghi hoặc đi theo người thân ra khỏi lều.
