Điên Nữ Xuyên Thành Tiểu Đáng Thương Vô Địch Bạo Sát Mọi Người (4) - Chương 143: Cô Gái Nhỏ Bị Lừa Bán Vào Núi Sâu (13)

Cập nhật lúc: 11/07/2026 14:04

“Khụ… Cô… cô tuyệt đối không phải là Tống Vân Sơ…”

Hắn ho khan dữ dội, m.á.u trào ra khỏi miệng, những đường gân xanh trên cổ căng lên như sắp đứt. Hắn run giọng, cố nặn ra những lời cuối cùng:

“Rốt cuộc… cô là ai…”

Toa Dư chậm rãi bước tới, bóp c.h.ặ.t cổ hắn, nhấc bổng cả người hắn lên, để mặt đối mặt với mình. Cô nghiêng đầu, giọng lạnh lùng:

“Trịnh Vãn Ý chưa nói cho anh biết sao?”

“Tống Vân Sơ đã c.h.ế.t từ lâu rồi! Sau khi bị bán vào ngọn núi đó, tôi đã không còn là con người nữa—mà đã hóa thành một con quỷ!”

“Bây giờ Tống Vân Sơ chính là lệ quỷ bò lên từ địa ngục để báo thù các người! Hì hì hì hì hì…”

Vừa dứt lời, cô kéo lê hắn vào bụi rậm, nơi có một bãi đất nhỏ ẩm ướt.

Toa Dư rút ra con d.a.o phẫu thuật giấu trong người, ánh mắt lóe lên sự hưng phấn:

“Không phải anh vẫn đau lòng vì Trịnh Vãn Ý sao? Tôi vốn là người biết cảm thông lắm đấy… Hôm nay, tôi nhất định sẽ giúp anh trải nghiệm hết tất cả nỗi đau mà cô ta ta từng chịu!”

Cố Minh Trần bị bóp c.h.ặ.t đến mức gần như không thở nổi, mắt trợn trừng hoảng loạn. Nhưng điều thực sự khiến hắn kinh hãi chính là con d.a.o phẫu thuật sáng loáng trong tay cô.

“Côi đừng làm bậy… Tống Vân Sơ, cô muốn làm gì? Hộc… hộc… Đây là phạm pháp... A!”

Chưa kịp nói hết câu, Toa Dư đã vung d.a.o, một nhát cắt sâu vào bàn tay phải của hắn.

Lưỡi d.a.o sắc bén rạch toạc từ lòng bàn tay đến tận ngón tay, gân và mạch m.á.u đứt lìa, m.á.u phun ra thành vòi. Bàn tay hắn lập tức co giật, trông chẳng khác gì một con vịt bị xé rách màng chân, thê t.h.ả.m đến mức không ai dám nhìn!

“Phạm pháp? Ha ha ha ha ha ha!”

Toa Dư cười như điên dại, đôi mắt ánh lên vẻ cuồng loạn.

“Anh bao che cho Trịnh Vãn Ý buôn người thì không phải phạm pháp à? Khi tôi bị cô ta ta lừa bán vào rừng sâu, bị vùi dập như một cỗ máy sinh sản, anh còn cùng ả chơi trò cưỡng chế ái đấy! Khi đó, anh có nhớ đến cái thứ gọi là luật pháp không?”

“Bây giờ anh lại đứng trước mặt tôi mà giảng đạo lý sao? Hừ, Tống Vân Sơ ngoan ngoãn ngày xưa đã c.h.ế.t rồi, chính các người đã bức cô ấy đến đường cùng!”

Máu tươi văng tung tóe khắp nơi.

Cố Minh Trần gào thét t.h.ả.m thiết, người hắn co giật dữ dội.

Hắn cố đưa tay lên định đẩy Toa Dư ra, nhưng ngay lập tức bị cô dẫm mạnh lên đầu. Máu mũi, nước mắt tuôn trào, mấy chiếc răng cũng rơi ra theo.

“Á… cứu mạng… cứu mạng…”

Hắn đau đớn đến mức cuộn tròn người lại trên mặt đất. Bộ vest sang trọng giờ đây dính đầy đất bẩn, lá khô và m.á.u, chẳng còn chút phong thái nào của một kẻ quyền thế ngày thường.

Toa Dư hài lòng cười.

Đây mới là bộ dạng thích hợp với lũ ác nhân.

Ác nhân phải chịu đau đớn giày vò, phải quằn quại cầu xin trong tuyệt vọng. Họ phải tự mình sám hối, tự mình than khóc cho những lỗi lầm đã gây ra.

Chứ không phải ung dung khoác lên mình những bộ trang phục xa xỉ, hưởng thụ quyền lực mà chà đạp lên người khác!

Lưỡi d.a.o sắc bén xoay tròn trong tay cô, phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo.

Cô cúi xuống, mỉm cười nhìn kẻ đang giãy giụa dưới chân, giọng nói tràn đầy hứng thú:

“Không phải anh rất yêu Trịnh Vãn Ý sao? Yên tâm, tôi sẽ giúp các người trở thành một đôi tình nhân hoàn mỹ.”

Từng nhát d.a.o sắc lẻm cứ thế hạ xuống…

Từng mảng da thịt bị cắt ra…

Đến khi cả người hắn đầy m.á.u, trên cơ thể khắc sâu hai chữ to đùng: "Đồ đê tiện!"

“Như vậy mới xứng đôi với Trịnh Vãn Ý chứ ~”

Toa Dư nhếch môi cười lạnh, nhìn vào đôi mắt ngập tràn oán hận và đau đớn của Cố Minh Trần. Một chân giẫm mạnh lên đầu hắn:

“Không cần cảm ơn đâu.”

Ngay sau đó, cô dùng sức đá mạnh vào huyệt thái dương.

Tên đàn ông lập tức ngất lịm.

Toa Dư bình tĩnh chỉnh lại quần áo, thu dọn sạch sẽ dấu vết hiện trường, rồi ung dung rời khỏi công viên.

Về đến nhà, Triệu Như vẫn đang cằn nhằn lo lắng rằng cô sẽ lại bị đàn ông lừa gạt.

Mãi đến chiều tối, đài truyền hình bất ngờ phát tin chấn động: "Tổng tài tập đoàn Cố thị bị tập kích nghiêm trọng."

Hai vợ chồng Triệu Như sững sờ nhìn màn hình.

"Được biết tập đoàn Cố thị gần đây liên tiếp gặp khủng hoảng, trụ sở chính đang trên bờ vực sụp đổ. Do những vấn đề liên quan đến thuế vụ, bộ phận pháp lý và nhiều viên chức cấp cao đã bị triệu tập điều tra. Riêng tổng tài Cố Minh Trần, vào khoảng 1 giờ chiều nay đã bị tấn công dữ dội tại công viên Bắc Sơn. Theo nguồn tin, thương tích của anh ta vô cùng nghiêm trọng..."

Cảnh sát đã vào cuộc điều tra, không loại trừ khả năng đây là hành vi trả thù cá nhân. Hiện tại, vụ án vẫn đang trong quá trình xử lý…

Triệu Như thấp thỏm lo lắng, khẽ liếc nhìn con gái mình đang ngồi trên ghế sofa, vừa nhấm nháp dâu tây vừa xem TV một cách ngoan ngoãn.

Không thể nào… đúng không?

Cảm nhận được ánh mắt dò xét từ mẹ, Toa Dư quay đầu lại, gương mặt lộ vẻ vô tội đến cực điểm:

"Mẹ à, sao mẹ lại nhìn con như vậy?"

Triệu Như day day thái dương, giọng đầy nghi hoặc:

"Hôm nay con đã gặp nó đúng không?"

Toa Dư nhoẻn miệng cười, giọng điệu hờ hững:

"Ôi trời, con về nhà từ 12 rưỡi rồi mà. Không biết kẻ nào lại ra tây độc ác với anh Minh Trần như vậy, thật là đáng sợ quá! May mà con về sớm đấy!"

Triệu Như nhìn đôi tay gầy gò của con gái, rồi lại tự thấy mình có lẽ đã lo lắng thái quá. Bà vỗ vỗ n.g.ự.c, thở phào nhẹ nhõm:

"May quá, may mà con không bị nó liên lụy."

Toa Dư ngoan ngoãn gật đầu, ánh mắt vô tình lướt qua màn hình TV.

Trên đó, một phóng viên đang phỏng vấn người nhà họ Cố. Ông cụ Cố tức giận chống gậy xua đuổi cánh nhà báo như đuổi ruồi bọ, gương mặt nôn nóng, đến mức phải liên tục uống t.h.u.ố.c trợ tim để trấn tĩnh.

Lão già này cũng chẳng phải hạng tốt đẹp gì.

Trong nguyên tác, sau khi Tống Vân Sơ trở về, cô muốn vạch trần và đưa Trịnh Vãn Ý ra ánh sáng. Nhưng khi đó, Cố Minh Trần đã đứng vững thế lực, có đủ quyền lực che trời.

Cha của Tống Vân Sơ từng nghiên cứu một đề tài độc quyền, nhưng vì con gái mất tích mà phải gác lại. Sau khi cô trở về, ông một lần nữa dốc sức theo đuổi nghiên cứu với hy vọng giành được tiếng nói, rửa sạch oan khuất cho con.

Thế nhưng, ông cụ Cố – một con cáo già lọc lõi – nhanh ch.óng nhận ra nguy cơ và nhắc nhở Cố Minh Trần ra tay trước.

Thế là quân bài mạnh nhất của nhà họ Tống cuối cùng cũng bị Cố Minh Trần cướp đi, để rồi cả gia đình họ không thể nào xoay chuyển tình thế.

Một lũ khốn nạn!

Bọn chúng nghĩ rằng mọi chuyện kết thúc rồi sao? Mơ đi.

Toa Dư đã chuẩn bị cho bọn chúng nhiều bất ngờ hơn nữa. Hy vọng đến lúc đó, bọn chúng vẫn còn đủ sức chịu đựng.

Trong phòng chăm sóc đặc biệt ICU, Cố Minh Trần nằm bất động, trên da thịt đầy rẫy những vết khắc chữ "Đồ đê tiện!"

Dù đã được khâu lại vết thương, băng bó cẩn thận, nhưng m.á.u vẫn không ngừng rỉ ra ngoài, khiến bác sĩ chỉ biết lắc đầu ngao ngán.

"Toàn thân đa chấn thương, nhiều chỗ gãy xương nghiêm trọng, gân tay bị cắt đứt hoàn toàn, tổ chức da thịt bị tổn thương sâu, răng gãy ba chiếc, chấn động não cấp độ một..."

"Tất cả đều là phương pháp t.r.a t.ấ.n dã man nhưng không hcis mạng. Xem ra Cố tổng này đã đắc tội không ít người."

Không ai biết rằng, dù trông có vẻ đang hôn mê, nhưng Cố Minh Trần lại tỉnh táo đến đáng sợ. Hắn chỉ không thể mở mắt, không thể nói, cũng không thể động đậy.

Do ảnh hưởng từ t.h.u.ố.c, hắn hoàn toàn miễn dịch với t.h.u.ố.c tê, điều đó có nghĩa là…

Trong suốt quá trình bác sĩ khâu vết thương, hắn hoàn toàn tỉnh táo và cảm nhận được từng đường kim mũi chỉ trên cơ thể mình, nhưng không thể phát ra một tiếng kêu nào!

Cơn đau đớn này, cả đời hắn chưa từng trải qua!

Nghe những lời bác sĩ nói, lửa giận trong lòng hắn cuộn trào như muốn thiêu rụi tất cả.

Tống Vân Sơ! Tống Vân Sơ!!

Tại sao cô ta lại làm thế với hắn? Cô ta hận hắn đến mức nào chứ?!

Hắn đâu có làm gì cô ta… Hắn chỉ là không yêu cô ta mà thôi!

Chẳng lẽ vì điều đó mà cô ta phải trả thù tàn nhẫn đến mức này sao?!

Hắn không hề biết rằng, trong nguyên tác, vì muốn bảo vệ Trịnh Vãn Ý, chính hắn đã dồn Tống Vân Sơ vào chỗ c.h.ế.t.

Hắn chỉ cảm thấy mình vô tội, chỉ thấy Toa Dư quá ác độc!

Bên ngoài phòng bệnh, ông cụ Cố đã phải uống mấy viên t.h.u.ố.c trợ tim mới có thể trấn tĩnh. Ông vừa xoa n.g.ự.c vừa ra lệnh cho thuộc hạ điều tra.

Bất kể là ai dám ra tay với cháu trai ông, chắc chắn phải trả giá!

Nhưng ngay lúc này, cửa bệnh viện bất ngờ xuất hiện một nhóm cảnh sát.

"Chào ông, chúng tôi đến từ Sở cảnh sát Giang thị. Người đang nằm trong kia có phải là Cố Minh Trần, tổng giám đốc tập đoàn Cố thị không?"

Sắc mặt ông cụ Cố trầm xuống, nhưng vẫn phải trả lời:

"Đúng vậy, có chuyện gì sao?"

Viên cảnh sát giơ thẻ ngành, giọng nghiêm nghị:

"Chúng tôi nhận được đơn tố cáo, Cố Minh Trần bị tình nghi đến một vụ giam giữ và ngược đãi nghiêm trọng! Xét đến tình trạng sức khỏe hiện nay của nghi phạm, chúng tôi sẽ áp dụng biện pháp giám sát đặc biệt. Đợi khi anh ta hồi phục, chúng tôi sẽ tiến hành điều tra."

Ông cụ Cố nghe xong, hai chân mềm nhũn, mắt trợn trừng rồi ngất xỉu ngay tại chỗ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.