Điên Nữ Xuyên Thành Tiểu Đáng Thương Vô Địch Bạo Sat Mọi Người 3 - Chương 119: Công Lược Giả Bị Tà Ma Lừa Giết (11)
Cập nhật lúc: 09/07/2026 17:08
“Nam Lương binh cường quốc thịnh, lương thảo um tùm, đến lúc đó, ta muốn nhìn xem, một nữ nhân như Khương Sơ Huỳnh, làm sao có thể chắn được tai ương cho Đại Dụ, đ.á.n.h lui Nam Lương!”
Nghe xong những lời này, Khương Huy Nguyệt sửng sốt một hồi lâu mới tiêu hoá xong lượng tin tức lớn.
Ngay sau đó, trên mặt nàng ta lộ vẻ mừng rỡ như điên.
“Lời này là thật? Thật tốt quá! Lục Lang, chúng ta rốt cuộc cũng có thể báo thù! Ô ô ô ô…………”
Lúc này nàng ta lại như rắn không xương, nhu nhược dựa vào n.g.ự.c Khương Tễ Thần, cơ hồ như muốn đem tất cả uỷ khuất phải chịu đựng trong nửa năm khóc thành tiếng.
Hai người chàng chàng thiếp thiếp ôm nhau hồi lâu, thẳng tới lúc ma ma quản sự quất roi lên người, mới lưu luyến mà tách ra.
**********
Toa Dư phê sổ con, xử lý đại sự phát sinh trong mấy ngày nay.
Khương Tễ Thần lưu lại căn bản chính là cục diện rối rắm khó giải quyết.
Nhiều nơi thiên tai ùn ùn không dứt, không phải bên này có hồng thuỷ ôn dịch, thì bên kia chính là Thát T.ử như hổ rình mồi.
Nhưng đối với tinh thần lực cường đại của nàng mà nói, xử lý cũng không quá mức phức tạp.
Phương t.h.u.ố.c chữa ôn dịch nàng có rất nhiều, phương phát ngăn chặn hồng thuỷ càng dễ như trở bàn tay.
Ngay cả đ.á.n.h giặc, sách binh pháp trong đầu nàng cũng chồng chất như núi, tuỳ tiện lấy ra một cuốn cũng cso thể đ.á.n.h địch nhân chạy té khói.
Thời điểm vừa đăng cơ, võ tướng trong triều còn không phục, nhưng khi nàng dùng bản lĩnh đ.á.n.h gục hết một vòng người, sau đó lấy binh pháp ra giảng giải, ánh mắt bọn họ trở nên thanh triệt cực kỳ.
Dưới sự dạy dỗ của nàng, những võ tướng này có thể tự mình đảm đương một phía, diệt trừ tộc Thát T.ử (Thát Đát) cũng là nắm chắc trong lòng bàn tay.
Kỳ thật nàng đã từng nghĩ tới, dứt khoát chế tạo ra đạn d.ư.ợ.c và s.ú.n.g ống, làm hco tất cả mọi người nhận sự thay đổi của thời đại.
Nhưng 003 đã kịp thời ngăn cản ý tưởng nguy hiểm này của nàng lại.
[Các thế giới đều có tiến trình phát triển nền văn minh của mình, chúng ta chỉ là nhiệm vụ giả bên ngoài, tuy nói là thay nguyên chủ hoàn thành tâm nguyện, nhưng không thể làm loạn tiến thfinh của thế giới a!]
Cho nên Toa Dư đành phải từ bỏ, lựa chọn con đường phức tạp một chút, nhưng cũng may đã làm ra kết quả giống nhau.
………..
“Bệ hạ, cáo mệnh phu nhân phủ Thừa Tướng Vương thị cầu kiến!”
Bên ngoài truyền đến âm thanh thông báo của cung nhân.
Toa Dư hạ b.út trên tay xuống, nghiêng đầu suy nghĩ hồi lâu, mới rốt cuộc nghĩ ra Vương thị này là ai.
Vương Kiều Doanh này, xuất thân hoa lâu, thân phận đê tiện lại giỏi luồn cúi.
Bà ta vốn tưởng rằng bản thân bước ra từ hoa lâu, có thể làm ngoại thất của Thừa Tướng đã là đỉnh thiên.
Nhưng không thể ngờ nhi t.ử tranh đua vì bà ta, câu dẫn công chúa đến mức thần hồn điên đảo cũng không nói, lại mạnh mẽ nâng bà ta lên làm bình thê của phủ thừa tướng.
Đối với chuyện này, Vương Kiều Doanh luôn là phi thường đắc ý.
Nhi t.ử bà ta càng ngày càng lợi hại, tuổi còn trẻ đã ngồi lên chức ngự sử Đô Sát Viện, còn vì mình mà tranh được danh hiệu cáo mệnh, càng đem chính thê thừa tướng hung hăng dẫm đạp dưới chân.
Loại chuyện kỳ quái như vậy thoại bản cũng không dám viết.
Đối với tất cả chuyện này, Vương Kiều Doanh chưa từng ghi tạc công lao lên người Khương Sơ Huỳnh, một chút cảm kích cũng không có.
Bà ta chỉ cảm thấy là nhi t.ử của mình tranh đua, tất cả đều là công lao của hắn.
Thậm chí vì thái độ của Thư Diệc Hfan không tốt với nguyên chủ mà bà ta cũng học theo.
Một nữ t.ử xuất thân hoa lâu, cũng dám dùng thân phận trưởng bối với công cháu hoàng thất mà giễu võ dương oai.
Cố tình Khương Sơ Huỳnh bị mỡ heo che mắt, lại coi nữ nhân này như mẫu thân mà đối đãi, lấy lòng nịnh nọt.
Các loại trang sức quý báu, tơ lụa thượng hạng, kỳ trân dị bảo, luôn mong ngóng đưa vào tay đối phương, lại làm cho Vương Kiều Doanh càng thêm khinh miệt.
Sau khi biết nguyên chủ chẳng qau chỉ là một cô hồn dã quỷ, bà ta còn nhổ nước miếng.
“Ta liền nói một cái công chúa, như thế nào lại có bộ dáng hồ ly, may mắn thay con trai ta chướng mắt nàng! Gả đi Nam Lương cũng là tiện nghi cho nàng!”
………….
Hồi ức kết thúc, Toa Dư hứng thú nghĩ, phỏng chừng nữ nhân này là thấy nhi t.ử mình mất tích nửa năm, lúc này mới vội vã tiến cung đi?
Nữ nhân này đã tự mình đưa tới cửa, bằng không, nàng thật sự nghĩ không ra, còn có cặn bã như vậy cần phải thu thập.
“Truyền người tiến vào.”
Toa Dư gác b.út xuống, đạm bạc phân phó cung nhân.
Một phu nhân cáo mệnh ăn mặc hoa lệ, được thái giám dẫn dắt đi vào Cần Chính điện.
Chờ tới khi nhìn thấy Toa Dư khoác hoàng bào trên người, bà ta đầu tiên là ngẩn người, sau đó không tình nguyện, xiêu xiêu vẹo vẹo hành lễ qua loa.
“Thần phụ bái kiến bệ hạ.”
Trang dung Vương Kiều Doanh vẫn không giảm bớt dáng vẻ phong trần, mặc dù bản thân mặc y phục cáo mệnh, vẫn không che giấu được cỗ mùi vị lẳng lơ.
Toa Dư không nói bình thân, nàng đứng im một lát, có chút không kiên nhẫn. Đợi thật lâu thì phát hiện ra được Toa Dư không có ý muốn bà ta đứng lên, vẻ mặt bà ta lập tức trở nên khó coi.
Vương Kiều Doanh trước kia ở trước mặt nguyên chủ, mười phần cao ngạo, nhưng hiện giờ đối mặt đã là hoàng đế, bà ta có chút đắn đo suy nghĩ, không dám kiêu căng.
“Vương phu nhân có chuyện gì?”
Toa Dư trầm ngâm nửa ngày, vẻ mặt hiền lành, cười cười mở miệng.
Thấy nàng cười, Vương Kiều Doanh thửo phào nhẹ nhõm một hơi, lại tìm về chút cảm giác cao ngạo ngày xưa.
Bà ta cho rằng nhi t.ử nhà mình ngọc thụ lâm phong, dáng vẻ đường đường, đem công chúa đầu óc thiểu năng này mê gắt gao, nên công chúa sao có thể đôt nhiên không còn yêu?
Xem ra Khương Sơ Huỳnh rơi trúng vận cứt ch.ó là hoàng đế, cũng vẫn nhớ mãi không quên nhi t.ử của mình.
Vương Kiều Doanh nghĩ vậy, trực tiếp đứng lên, giọng điệu mang theo vài phần đúng lý hợp tình, xưng hô cũng biến thành ta.
“Bệ hạ, T.ử Hàn nhà ta thân là mệnh quan triều đình, biến mất cũng đã nửa năm, nhưng triều đình cũng không phái ra lấy một người tìm kiếm, có phải kỳ quặc quá mức hay không?”
Nhũ danh Thư Diệc Hàn là T.ử Hàn, do Vương Kiều Doanh đặt.
Bà ta tiếp tục nói: “Ngươi nhanh nhanh phái người đi tìm T.ử Hàn, nửa năm này ta không có ngày nào ngủ ngon, trượng phu của ta một chút cũng không sốt ruột! Cho nên ta không có cách nào khác, lúc này mới tiến cung tìm ngươi!”
“Muốn ta nói, bệ hạ rốt cuộc cũng là nữ nhân, cuối cùng cũng không thể thiếu được nam nhân, nếu ngươi tìm được hắn, ta sẽ làm chủ, lập tức cho T.ử Hàn cưới ngươi, ngươi sinh cho hắn đứa con trai, như vậy ngôi vị hoàng đế Đại Dụ mới có người kế thừa, không phải sao?”
Nghe xong một phen đại nghịch bất đạo này, Toa Dư phụt cười thành tiếng.
Tiếng cười càng ngày càng lớn, quanh quẩn trong đại điện.
Cung nhân bốn phía đã bị câu đầu tiên của Vương Kiều Doanh cúi đầu xuống, không dám thở mạnh.
Giờ phút này nghe được tiếng cười man rợ như vậy, càng run rẩy dữ dội, trực giác mách bảo đại nạn của Vương phu nhân cũng đến!
Bà ta cho rằng mình là ai? Cứ nhiên dám nói chuyện như vậy với bệ hạ!
Còn muốn ngôi vị hoàng đế sẽ do con trai Thư Diệc Hàn kế thừa, bà ta đúng thật là chuyện gì cũng dám nghĩ!
Thừa tướng đại nhân đúng là đầu óc úng nước, tuổi trẻ ham mê sắc đẹp, trêu chọc vào một người ngu xuẩn như vậy.
Chỉ sợ hiện giờ, từ đường chín tộc phủ thừa tướng đều đang run rẩy!
Vương Kiều Doanh không rõ nguyên do, còn tưởng rằng Toa Dư cười, là cảm thấy đề nghị của bà ta quá tốt, vì thế cũng nở nụ cười theo.
