Yêu Phi Trọng Sinh: Ta Ở Giới Giải Trí Làm Đoàn Sủng - Chương 247: Bạn Gái Của Bùi Tổng
Cập nhật lúc: 18/03/2026 06:13
Tô Kỷ mặt vô biểu tình, đ.á.n.h vần cho các nàng: "B-u-i Bùi, T-o-n-g Tổng."
Lễ tân nhíu mày, tìm Uông tổng thì không nói làm gì, cô nương này đảo hay, vừa lên tới thế nhưng liền tìm Bùi tổng!
Bùi tổng một năm mới đến công ty bọn họ một lần, mà cô nương trước mặt này cũng không mặc chính trang.
Vừa thấy chính là fan nhỏ của Bùi tổng, không biết từ chỗ nào nghe được tin tức, tới chặn đường Bùi tổng.
Lễ tân ngữ khí nghe không ra chút lễ phép nào: "Bùi tổng hôm nay là tới làm công việc, không tiếp khách."
Tô Kỷ nhướng mày, ngón tay ở mép quầy tùy ý gõ hai cái: "Bùi tổng có tiếp khách hay không, các cô liền có thể quyết định? Đều không cần hẹn trước?"
Nhưng đừng khi dễ nàng là người cổ đại.
"......"
Theo quy trình bình thường khẳng định là phải hẹn trước, lễ tân nghẹn lời, trợn trắng mắt, không kiên nhẫn mở biểu mẫu hẹn trước trong máy tính ra.
Ngón tay làm nail gõ trên bàn phím, móng tay quẹt vào bàn phím phát ra thanh âm ch.ói tai.
Lễ tân hiển nhiên cảm thấy lãng phí thời gian: "Vậy chúng tôi giúp cô đăng ký, nhưng có gặp hay không là chuyện của tổng tài... Tên."
Tô Kỷ không muốn bại lộ thân phận, nhưng nếu chỉ nói Tô tiểu thư gì đó, lại sợ Bùi Hoài không biết là nàng.
Vì thế do dự vài giây, rồi sau đó bình tĩnh trả lời: "Bạn gái anh ấy."
Tay gõ máy tính của lễ tân bỗng nhiên dừng lại: "Cô nói cô là ai?"
Tô Kỷ kiên nhẫn khô kiệt: "Có thể hẹn trước chưa?"
"Phụt ——"
Lễ tân nhìn nhau một cái, nghẹn cười đến đỏ bừng cả mặt.
"Vậy chúng tôi cứ ghi chú cô là bạn gái Bùi tổng nhé."
"Bùi tổng nếu là không gặp cô, hoặc là gọi cảnh sát tới bắt cô... Cô cũng đừng trách chúng tôi."
Thật là cười c.h.ế.t người, fan này sợ không phải còn có chút bệnh hoang tưởng đi?
Thế nhưng nói chính mình là bạn gái Bùi tổng!!
Tô Kỷ ý vị không rõ nhếch môi dưới: "Yên tâm, không trách các cô."
Lễ tân bất đắc dĩ lắc đầu.
Đang nghĩ ngợi, cánh cửa thông ra phân xưởng phía sau mở ra, tiếng hàn huyên khách sáo phá cửa truyền đến.
Mấy người đàn ông tây trang giày da đi ra.
Đi tuốt đằng trước, đó là Bùi Hoài.
Uông tổng cẩn thận đi theo bên cạnh giảng giải, phía sau còn theo tám chín vị cao tầng.
Bùi Hoài vẫn là bộ dáng tây trang quần tây sẫm màu, thẳng tắp đĩnh bạt, dưới ánh đèn, làn da trắng nõn càng làm nổi bật ngũ quan thâm thúy lập thể của hắn.
Người bên cạnh vẫn luôn nói chuyện với hắn, hắn ngẫu nhiên hơi gật đầu, khí chất thanh quý ổn trọng, giấu giếm mũi nhọn.
Bùi Hoài dẫn theo một đội nhân mã một đường đi tới, nghiêng mặt bỗng nhiên nhìn thấy Tô Kỷ đang đứng ở quầy lễ tân.
Mặc dù ngụy trang toàn bộ, cũng nháy mắt nhận ra nàng.
Mí mắt nam nhân hơi khựng lại, dừng bước chân.
Biểu tình khó nén kinh hỉ.
Phản ứng một chút, liền lập tức đi về phía nàng.
Lễ tân thấy tổng tài đi về phía các nàng, sắc mặt trắng bệch.
Nhất định là nhìn thấy cái hẹn trước kia muốn cùng các nàng hưng sư vấn tội.
Hung hăng trừng mắt nhìn Tô Kỷ một cái, chạy nhanh chạy chậm đón đi lên.
Bùi Hoài dừng lại trước mặt Tô Kỷ, hai cô lễ tân cũng thấu lại đây.
"Thực xin lỗi tổng tài, thật là cô ta cứ một hai phải bắt chúng tôi hẹn trước, còn khăng khăng nói chính mình là bạn gái ngài! Chúng tôi đuổi đi cũng đuổi không đi..."
Các nàng mở miệng đồng thời, bàn tay to của Bùi Hoài đặt lên đỉnh đầu Tô Kỷ, mở miệng, giọng nói vô hạn sủng nịch: "Sao em lại tới đây?"
(Hết chương này)
"Nghe thấy không, tổng tài hỏi cô đấy, sao cô lại tới đây..."
Lễ tân nóng lòng ném nồi, ngay từ đầu còn chưa phản ứng lại, theo bản năng liền muốn làm khó dễ Tô Kỷ.
Nhưng lời nói đến một nửa, ý thức được không thích hợp.
Ngữ khí này của tổng tài không đúng a...
Chẳng những ngữ khí không đúng, ánh mắt nhìn cô gái kia cũng rõ ràng không đúng...
Sắc mặt phi dương ương ngạnh của hai cô lễ tân giây trước nháy mắt không còn sót lại chút gì, thay thế bằng biểu tình dại ra đến có chút buồn cười.
Có ý tứ gì...
Chẳng lẽ... cô nương này thật là bạn gái Bùi tổng...
Mấy vị cao tầng xung quanh sôi nổi nhìn theo Bùi Hoài, nhìn về phía Tô Kỷ.
Rốt cuộc bọn họ bồi tổng tài mấy tiếng đồng hồ, cũng chưa thấy tổng tài xoa đầu ai, dùng loại ngữ khí sủng nịch vô cùng này nói chuyện với ai bao giờ.
Rõ ràng chính là quan hệ thập phần thân mật.
Uông tổng lần trước từng ăn mệt ở chỗ Tô Kỷ, lúc này ăng-ten trên đầu lập tức dựng thẳng lên.
Chỉ bằng ngữ khí và động tác vừa rồi của tổng tài, mặc kệ nàng che chắn kín mít cỡ nào, Uông tổng trực tiếp có thể xác nhận, người nọ chính là Tô Kỷ.
Trải qua chuyện ở hội sở lần trước, cao tầng Bùi Thị đã đạt thành nhận thức chung, chỉ cần tổng tài đối xử tốt với một người như vậy, thì người đó mặc kệ là nam hay nữ, đều là Tô Kỷ!
Cho dù là con mèo nhỏ, kia cũng là Tô Kỷ biến thành!
Bởi vì trừ bỏ Tô Kỷ, tổng tài không có khả năng lộ ra vẻ mặt này với bất kỳ sinh vật carbon nào khác!
Đôi mắt Bùi Hoài chậm rãi chuyển hướng hai cô lễ tân kia, thần sắc không rõ nói: "Uông tổng, dây chuyền sản xuất của nhà máy không có vấn đề gì, nhưng lễ tân nên thay đổi."
Lễ tân rùng mình, sôi nổi nhìn về phía Uông tổng, còn trông cậy Uông tổng giúp các nàng cầu tình.
Nhưng Uông tổng giúp chính mình cầu tình còn không kịp, chạy nhanh bồi gương mặt tươi cười tiến lên: "Xin lỗi Bùi tổng! Xin lỗi Tô tiểu thư! Hôm nay liền đổi!"
Hai người này bị sa thải một chút cũng không oan.
Ở trước mặt ai giả bộ không tốt, cứ một hai phải giả bộ trước mặt Tô tiểu thư.
Tuyệt đối đá trúng tấm sắt!!
Ngồi ở hàng ghế sau xe, Tô Kỷ tháo mũ, khẩu trang và kính râm xuống, kéo tấm ngăn giữa hàng ghế trước và sau lên, ngăn cách tầm mắt bát quái nhưng mặt đầy tươi cười của tài xế ở bên ngoài.
