Yêu Phi Trọng Sinh: Ta Ở Giới Giải Trí Làm Đoàn Sủng - Chương 108: Yêu Phi Dạy Dỗ Thầy Giáo, Bùi Tổng Ép Cung Trong Xe
Cập nhật lúc: 17/03/2026 15:01
Mạnh Na và các bạn vừa nghiên cứu xong MV thì Tô Kỷ nhận được điện thoại của Hách Cẩu.
Trình độ dạy diễn xuất của Hách Cẩu thì không có gì để chê, chỉ là người quá kiêu ngạo, không thông tình đạt lý, các sinh viên đã sớm kêu trời than đất.
Giống như Mạnh Na, Phan Liên, bao gồm cả Dương Tiểu Đào, đều đã bị ông ta trừ không ít điểm chuyên cần.
Lúc này mọi người ngồi rất gần, lời Hách Cẩu nói các cô đều có thể nghe thấy.
Và việc công ty tìm cho Tô Kỷ một giáo viên dạy riêng, vừa hay lại là thầy Hách, các cô cũng biết.
Mấy người đều bĩu môi, nhỏ giọng thì thầm.
“Không cho chúng ta xin nghỉ, bản thân lại đi xin nghỉ.”
“Ai bảo người ta là thầy giáo, Tiểu Kỷ của chúng ta có thể nói gì được chứ?”
Ai ngờ các cô đang bênh vực cho bạn mình, thì nghe thấy Tô Kỷ thản nhiên nói vào điện thoại: “Lịch học của trường đều được sắp xếp từ trước, sao bây giờ thầy mới biết là bị trùng lịch ạ?”
Mạnh, Phan, Dương: !!!
Kỷ Bảo của chúng ta lại dám chất vấn thầy Hách!! Thầy Hách chắc chắn sẽ nổi điên lên cho xem???
Rồi ngay giây tiếp theo, lại nghe thấy Hách Cẩu nói trong điện thoại: “Vâng vâng vâng, là do thầy không sắp xếp rõ ràng, là lỗi của thầy…”
Ba người lại một lần nữa kinh ngạc!!!
Tô Kỷ nhướng mày: “Bên em thì không có vấn đề gì, ai mà chẳng có lúc không sắp xếp được thời gian cần xin nghỉ chứ.”
Hách Cẩu: “Em Tô thật là biết thông cảm cho người khác…”
“Nhưng mà…” Tô Kỷ liếc nhìn Mạnh Na và các bạn, rồi đột nhiên chuyển chủ đề: “Em nghe nói thầy Hách không mấy thông cảm cho người khác, hình như sinh viên xin nghỉ ở chỗ thầy Hách đều bị trừ điểm chuyên cần?”
Hách Cẩu cố gắng nhỏ giọng mua chuộc: “Em Tô yên tâm, sau này em xin nghỉ thầy tuyệt đối không trừ điểm…”
Kết quả ông ta còn chưa nói xong, Tô Kỷ đã đưa điện thoại ra phía trước, Mạnh Na, Phan Liên, Dương Tiểu Đào phấn khích hét vào điện thoại ——
“Thầy Hách! Thầy quá đáng lắm!”
“Bọn em đều nghe thấy hết rồi!!!!”
Mặt Hách Cẩu tức thì xanh như tàu lá chuối…
Sau đó, trưa hôm đó, trên nhật ký giảng dạy của Hách Cẩu đã cập nhật một thông báo.
Phàm là sinh viên có lý do chính đáng xin nghỉ trong lớp của ông, số điểm chuyên cần bị trừ sẽ được cộng lại toàn bộ!
Tô Kỷ không chỉ dạy dỗ thầy Hách, mà còn… dạy dỗ đến mức thầy Hách phải tâm phục khẩu phục!!
Đây là khí chất gì vậy??
Diễn đàn Kinh Ương từ đó lại có thêm một huyền thoại về Tô Kỷ.
【 Tin Chị Kỷ, Không Rớt Môn!! 】
Vì lớp học riêng đã đổi lịch, nên Tô Kỷ có thời gian rảnh.
Hơn 5 giờ chiều, cô nhận được một tin nhắn WeChat.
Mở ra, là chị Khê gửi.
Cũng không thể nói là thất vọng, Tô Kỷ chỉ cảm thấy rất kỳ lạ.
Lần trước ở nhà họ Bùi, Bùi Hoài bảo cô suy nghĩ về vấn đề đó.
Sau đó, trong hơn một tuần tiếp theo, Bùi Hoài không hề tìm cô, thậm chí một tin nhắn cũng không gửi.
Đây là hối hận rồi sao?
Tô Kỷ gạt đi những suy nghĩ vẩn vơ trong đầu, nhìn vào WeChat.
Không tìm cô càng tốt, cô còn lo anh ta đòi lại bức tranh chữ kia.
Chị Khê: Tiểu Kỷ, lúc này có rảnh không? Tuần sau là buổi họp báo của 《 Hàng Tỉ Sao Trời 》, chị nhờ người chạy vặt tiện đường qua đưa cho em kịch bản truyền thông ~~
〆 Khí Phách £ Điểu Điểu ★: Vâng, em có thời gian.
Chị Khê: Tốt quá, vậy em ra cổng trường ngay đi, người ta đến rồi đó.
??
Nhanh vậy sao?
〆 Khí Phách £ Điểu Điểu ★: Được, em xuống ngay.
Gần đây trong trường có quá nhiều người bàn tán về cô, trước khi xuống lầu, Tô Kỷ tiện tay lấy chiếc mũ lưỡi trai bên cạnh đội lên đầu.
Ra đến cổng trường, nhìn thấy chiếc xe màu đen đang đỗ, cô liền cảm thấy có gì đó không ổn.
Lên xe, ở ghế lái, Bùi Hoài đưa tập tài liệu kịch bản truyền thông cho Tô Kỷ.
“…………”
Người chạy vặt mà chị Khê tìm… là Bùi Hoài??
Nhưng cũng không thể bắt bẻ được gì!
Tô Kỷ im lặng một lúc, nhận lấy kịch bản: “Cảm ơn.”
Cô quay người định mở cửa xe xuống xe một cách dứt khoát, nhưng ngay khoảnh khắc tay cô chạm vào tay nắm cửa ——
‘Cạch—’
Bùi Hoài đã khóa cửa xe lại.
“Cho em 10 ngày,” khóe môi người đàn ông cong lên một nụ cười không rõ ý vị: “Suy nghĩ thế nào rồi?”
Khoảng thời gian này không liên lạc với Tô Kỷ, đương nhiên không phải anh hối hận.
Mà là muốn cho cô thời gian suy nghĩ.
Tô Kỷ thở ra một hơi, lúc trước là chính mình nói muốn suy nghĩ.
Chuyện cần đối mặt sớm muộn gì cũng phải đối mặt!
“Nếu như, em nói là nếu như… nếu em nói tạm thời vẫn chưa muốn ở bên anh…” Tô Kỷ dừng lại một chút: “Anh có bắt em trả lại bức tranh chữ đó không?”
Bùi Hoài cười nhạt: “Không.”
Ánh mắt người đàn ông nóng rực, Tô Kỷ may mắn vì hôm nay mình đội mũ, vành mũ đã che đi phần lớn tầm mắt, cô nói: “Vậy em tạm thời vẫn…”
Lời còn chưa dứt, Bùi Hoài thong thả ung dung gỡ mũ của cô ra, dùng vành mũ nâng cằm cô lên.
Tô Kỷ bị buộc phải đối diện với đôi mắt sâu thẳm không rõ ý vị của anh.
Người đàn ông cong môi, đáy mắt sâu không thấy đáy: “Nhìn tôi mà nói, em tạm thời thế nào?”
Giọng điệu khiêm tốn, nhưng thái độ lại rất mạnh mẽ.
Tô Kỷ: …………
C.h.ế.t tiệt!
Nhìn anh ta thì nói thế nào được nữa???
Thật ra Bùi Hoài biết, theo đuổi con gái nên lịch thiệp hơn một chút.
Nhưng anh dường như không thể kiềm chế được.
Mỗi lần nhìn thấy Tô Kỷ, anh lại không thể kiềm chế được sự thôi thúc muốn chiếm hữu cô làm của riêng.
Mãnh liệt đến mức, ngay cả chính anh cũng phải kinh ngạc.
Thứ gì đó ẩn giấu trong cơ thể đang trỗi dậy, và thứ đó, hoàn toàn phù hợp với ý muốn của bản thân anh.
Bởi vì, đó mới chính là con người thật của anh.
Trong xe yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi, ngay cả tiếng nuốt nước bọt khe khẽ của Tô Kỷ cũng rất rõ ràng.
Cùng lúc đó, bên phía Lâm Thâm, sau hơn một tuần chờ đợi, cuối cùng anh ta cũng nhận được hồi âm từ người bạn học giả lịch sử của mình.
