Yêu Phi Trọng Sinh: Ta Ở Giới Giải Trí Làm Đoàn Sủng - Chương 103: Cuộc Nói Chuyện Của Bùi Tùng, Tô Kỷ Đến Bùi Gia Đòi Nợ
Cập nhật lúc: 17/03/2026 15:00
Tô Kỷ nghĩ tới, khó trách ngày đó cô nhìn thấy hòm t.h.u.ố.c của Bùi Hoài rất chuyên nghiệp, xem ra là chính hắn chuẩn bị.
Vì không g.i.ế.c nhầm người vô tội, Tô Kỷ lại hỏi: “Vậy chị Khê, chị có biết Bùi Hoài có hay không cái loại… tỷ như sở thích chi viện cho đội khảo cổ quốc gia?”
Cô hỏi có chút trực tiếp, còn đang suy nghĩ Bùi Khê có thể hay không khả nghi.
Nhưng Bùi Khê lại nghĩ là, sở thích cụ thể lại ít người biết như vậy, em trai thứ ba thế nhưng đều đối thượng!
“Có a có a! Mấy năm trước nó chẳng phải đã làm công ích giúp đỡ Cục Khảo cổ Quốc gia sao? Hiện tại bức tranh chữ văn vật Lăng Yêu phi mà Cục Khảo cổ Quốc gia tặng danh dự cho nó còn đang treo ở thư phòng nó đâu!”
Trên khuôn mặt nhỏ xinh đẹp của Tô Kỷ bỗng nhiên lộ ra một nụ cười, rất nguy hiểm: “Em nói bức tranh chữ kia của anh ấy làm sao mà có chứ.”
Uổng công cô còn vẫn luôn cảm thấy Bùi Hoài đối với cô rất trượng nghĩa, vô điều kiện cung cấp cho cô nhiều tài nguyên như vậy.
Mấy cái tài nguyên này, so với những bảo bối trong tiểu kim khố của cô bị nộp lên quốc gia… còn không phải là đ.á.n.h một cái tát lại cho một quả táo ngọt sao?!
“A? Tiểu Kỷ em nói cái gì?” Bùi Khê không nghe rõ.
Tô Kỷ: “Không có gì.”
Bùi Khê cảm thấy cô có điểm quái quái, bất quá cô mới vừa giúp em trai thứ ba nói lời tốt như vậy, lúc này không hỏi còn đợi khi nào.
Cô ghé lại gần Tô Kỷ hơn: “Kỷ Kỷ, chị Khê kỳ thật vẫn luôn muốn hỏi em một chút, em hẳn là cũng đã nhìn ra, em trai thứ ba đối với em, cùng đối với nghệ sĩ khác trong công ty không giống nhau… Vậy em… đối với nó có cái nhìn gì?”
Tô Kỷ chậm rãi quay đầu, nụ cười có chút thấm người, không đợi Bùi Khê phản ứng, đôi môi xinh đẹp của cô hé mở, phun ra tám chữ: “Thù đào mộ, không đội trời chung!”
Nụ cười của Bùi Khê cứng đờ trên mặt.
Bên phía Bùi Tùng, cuộc nói chuyện cùng Tang Nhã cũng không thuận lợi.
Trước bàn làm việc, Tang Nhã còn muốn mở miệng tranh thủ, nhưng người đàn ông đã từng mặc kệ cô nói cái gì đều sẽ ôm cô, kiên nhẫn nghe cô nói chuyện, lại hạ lệnh trục khách với cô: “Tang tiểu thư, vẫn là câu nói kia, nếu muốn thăm Tinh Tinh tôi không ngăn cản, mặt khác miễn bàn, nếu Tang tiểu thư có bất luận nghi vấn gì, có thể khởi kiện lên tòa án.”
Vẫn là người đàn ông ôn tồn lễ độ, ngay cả khi cô đề nghị ly hôn đều chưa từng thất thố, giờ phút này trong lời nói lại toàn là lạnh băng.
Tang Nhã sớm biết sẽ là kết quả này, vài phút trầm mặc qua đi, cô đeo kính râm lên: “Một khi đã như vậy, lời nói hôm nay của tôi, còn thỉnh Bùi tiên sinh đừng nói cho Tinh Tinh.”
“Đương nhiên,” Bùi Tùng lấy qua một quyển bệnh án, mở ra: “Phiền toái Tang tiểu thư khi rời đi, giúp tôi đóng cửa lại.”
Tang Nhã có chút nan kham mím môi dưới, đứng dậy rời đi.
Đã ly hôn, hết thảy đương nhiên sẽ không giống nhau.
Thẳng đến khi tiếng đóng cửa “cùm cụp” vang lên, người đàn ông từ đầu vẫn luôn bình tĩnh, “Bang” một tiếng đem sổ khám bệnh vừa mới mở ra khép lại.
Chửi nhỏ một chữ.
Bùi Tùng thực bực bội, không phải bởi vì lời Tang Nhã nói, mà là hắn phát hiện chính mình mặc kệ khi nào, mặc kệ Tang Nhã đưa ra yêu cầu tùy hứng, quá đáng thế nào, chỉ cần cô nhìn vào mắt hắn nói chuyện, hắn vẫn sẽ không màng tất cả, tâm động lợi hại…
Tang Nhã trở lại đại sảnh, chưa thấy được Bùi Tinh Tinh, đáy mắt hiện lên vẻ mất mát, vừa định tìm d.ư.ợ.c tề sư hỏi một chút cậu bé đi đâu, liền nghe cửa bên kia có động tĩnh.
Tô Kỷ đằng đằng sát khí đi ra ngoài, Bùi Khê theo ở phía sau: “Tiểu Kỷ! Em đi đâu nha? Từ từ chị ——”
Tô Kỷ cũng không quay đầu lại: “Đi Bùi gia!”
Bùi Khê: “A? Đột ngột vậy sao? Vậy buổi tối có muốn ở lại ăn bữa cơm không?”
Tô Kỷ: “Không ăn.”
Bùi Khê: “Không ăn cơm a, vậy chúng ta đi là để…”
Tô Kỷ: “Đi lấy lại tranh chữ của tôi!”
Trong thư phòng rộng lớn trên lầu Bùi gia, Bùi Hoài an tĩnh nằm thẳng trên ghế nằm, bên cạnh đặt một lọ t.h.u.ố.c an thần.
Vừa mới duyệt xong hợp đồng, hắn uống một viên, muốn nghỉ ngơi một chút.
Khoảng thời gian trước sau khi mơ thấy giấc mộng mình nằm ở trong điện tắm, gần đây giấc ngủ rất nông.
Lúc này hắn uống t.h.u.ố.c xong ngủ đang say, di động bên cạnh liền sáng hai cái cũng không phản ứng.
Ngoài cửa, Bùi Khê cho Bùi Khánh Thân xem tin nhắn WeChat cô gửi cho em trai thứ ba.
“Gia gia, hỏi nó không trả lời, vậy hẳn là không sao đâu nhỉ?”
Bùi Khánh Thân cũng cho là như vậy, thực sảng khoái cười với Tô Kỷ: “Tiểu Kỷ, con vào đi thôi, nó đang ở trong thư phòng đấy!”
Tô Kỷ tới Bùi gia liền đi thẳng đến thư phòng treo bức họa kia, lúc này được cho phép, cô gật gật đầu, liền mò vào thư phòng.
Đã tính trước một bộ liên chiêu, kết quả sau khi vào phát hiện Bùi Hoài ngủ rồi.
Tính hắn vận khí tốt.
Lần đầu tiên vào thư phòng Bùi Hoài, cô nhìn quanh bốn phía một chút, gian phòng này, ít nhất lớn gấp ba lần thư phòng của Tô Tồn Nghĩa!
Tư bản gia!
Hủ bại!
Bóc lột cả một lăng mộ bảo bối cô cực cực khổ khổ tích cóp, chính mình cẩm y ngọc thực!
Phi!
Tô Kỷ trước đi đến mục đích, đi về phía bức họa treo trên tường kia.
Đây là một trong những văn vật được bảo tồn rất tốt trong số những thứ khai quật từ Lăng Yêu phi.
Cao sơn lưu thủy, cầm sắt hòa minh.
Là tượng trưng cho tình hữu nghị giữa cô và Tri Tâm đại tỷ tỷ!
Mà Bùi Hoài bên này hoàn toàn không cảm giác được có người vào phòng, vốn định ngủ một giấc thật ngon, nhưng tựa hồ là bởi vì uống t.h.u.ố.c xong ngủ quá say, trong mộng mở mắt ra lần nữa, hắn thế nhưng lại nằm ở cái hồ tắm rộng lớn trong điện kia.
