Xuyên Về Thập Niên 70: Nẫng Không Gian Của Thứ Muội Rồi Nằm Ươn - Chương 84: Thử May Đồ
Cập nhật lúc: 12/04/2026 02:04
Chu Trường Bách cười xòa, mời hai chàng thanh niên mỗi người một điếu t.h.u.ố.c Đại Tiền Môn: “Vất vả cho hai anh quá, hay là ở lại dùng bữa tối rồi hẵng về.”
Hai người đi đường xa mệt nhọc cũng không khách khí nhận lấy điếu t.h.u.ố.c, nhưng đồng loạt lắc đầu từ chối: “Dạ thôi, dạ thôi, trời cũng nhá nhem tối rồi, đường sá đi lại nguy hiểm lắm!”
Nói đoạn, một người leo lên cabin, người kia ngồi phía sau thùng xe.
Chiếc công nông nổ máy rời đi.
Đám dân làng còn lại vẫn xúm xít ngoài cổng, rướn cổ ngó nghiêng vào trong.
Chiếc máy may, ở cái thôn Đại Lương này quả là món đồ xa xỉ. Nhớ năm nào trưởng thôn cưới con dâu cả cũng đã làm ầm ĩ một phen, rồi bí thư chi bộ thôn lấy vợ cũng rinh về một chiếc.
Thế nhưng nghe đồn hai cô con dâu ấy chẳng mấy rành rọt cách sử dụng, máy may đành đắp chiếu để đấy làm vật trang trí.
Trời đã về chiều mà chưa có hột cơm nào vào bụng, Chu Trường Bách lo vợ đói lả nên đã đuổi khéo mọi người về. Trong nhà chỉ còn lại bà nội Chu đang vuốt ve thân chiếc máy may, giọng đầy trân quý:
“Đại Oa này, bác Vương của mày tốt thật đấy. Hết tặng xe đạp rồi lại gửi máy may. Bao giờ phải sang cảm tạ bác ấy t.ử tế mới được. Nhớ mang theo ít trứng gà với rau củ nhà trồng nhé.”
“Vâng thưa nội, để hôm nào vợ con rảnh rỗi may đồ, con sẽ bảo cô ấy may cho nội một bộ đầu tiên, cho nội diện thật đẹp nhé.”
“Tốt, tốt lắm.” Bà nội Chu gật gù hài lòng. Ở tuổi này, bà chẳng thiết tha gì một bộ quần áo mới, cái chính là do cháu dâu đích thân may.
Thế mới có thể nở mày nở mặt với dân làng.
Tiễn bà nội Chu về xong, thức ăn cũng đã nguội ngắt. Hai vợ chồng chẳng câu nệ dọn vào phòng làm gì, cứ thế ngồi quây quần quanh bếp lò dùng bữa.
Một cuộc sống như vậy khiến Tô Tĩnh Thư vô cùng mãn nguyện.
Giản dị, bình yên mà ấm áp.
Ăn xong, Tô Tĩnh Thư lôi chiếc phong bì ra đẩy về phía anh.
Chu Trường Bách cũng tò mò, chẳng lẽ Vương Quốc Diệu có chuyện gì hệ trọng muốn căn dặn? Anh mở phong bì ra, một xấp tiền giấy rơi lả tả.
Thật không ngờ, lại là năm tờ "Đại Đoàn Kết" mệnh giá mười đồng.
“Cái này ~!” Tô Tĩnh Thư nhìn Chu Trường Bách. Anh gật đầu, dúi lại xấp tiền vào tay vợ: “Chắc là tiền mừng cưới bác ấy cho anh đấy!”
“Thế này thì nhiều quá!” Tô Tĩnh Thư nhớ lại lời bà nội Chu từng kể, đám cưới của họ làm sáu mâm, tổng cộng thu được hai mươi đồng tiền mừng. Trong khi đó, tiền mua lương thực, rau củ, thịt và dầu ăn đã ngốn mất ba mươi đồng, tức là nhà phải bù lỗ mười đồng.
Khi ấy, Tô Tĩnh Thư định bỏ tiền túi ra bù vào khoản thâm hụt mười đồng đó, sợ ba bà thím lại kiếm cớ gây chuyện.
Kết quả là bà nội Chu không những tịch thu luôn mười đồng đó, mà còn nhét luôn hai mươi đồng tiền mừng vào tay cô, phán một câu: “Hai vợ chồng bay cũng mang nợ ân tình người ta, sau này phải biết đường mà trả lại, cầm lấy đi.”
Nói xong, bà lão hớn hở bỏ đi, mặc cho Tô Tĩnh Thư khước từ số tiền đó.
Cho đến tận bây giờ, cô vẫn không sao hiểu nổi bà lão hài lòng ở cô điểm gì? Theo lời bàn tán của thiên hạ, cô chỉ là một đứa bệnh tật ốm yếu, chưa chắc đã sinh nở được.
Tất nhiên, nhờ thể lực dần hồi phục, cô biết cơ thể mình chẳng có vấn đề gì.
“Ngày kia anh lên thành phố lấy ảnh, tiện thể ghé qua nhà bác ấy trả lại ân tình này.” Giọng Chu Trường Bách bình thản lạ thường khi nói câu này. Tình cảm của anh dành cho gia đình Vương Quốc Diệu khá phức tạp, thậm chí anh không muốn dây dưa quá nhiều.
Vì vậy, anh không rủ Tô Tĩnh Thư đi cùng, sợ cô phải chịu sự khinh bỉ.
“Vâng!” Tô Tĩnh Thư cũng đang ngầm tính toán xem nên tặng món quà gì để tương xứng với năm mươi đồng này. Hay là, mấy hôm nữa cô lại đi vào núi một chuyến xem sao.
Trở lại phòng, Tô Tĩnh Thư nhìn món đồ cồng kềnh đặt chễm chệ đối diện bàn học, buột miệng hỏi: “Anh có biết dùng chiếc máy may này không?” Dù sao thì hiện tại cô cũng mù tịt.
“Anh không biết, nhưng anh có thể giúp em lắp ráp hoàn chỉnh!”
Chiếc máy may đã được thợ của Vương Quốc Diệu lắp ráp sẵn, chỉ cần tinh chỉnh lại là được. Đêm đó, sau khi từ nhà thím Đại Hoa về, Chu Trường Bách vùi đầu vào việc lắp đặt máy may. Anh đọc kỹ sách hướng dẫn vài lần rồi bắt đầu vặn vẹo, chỉnh chọt.
Sau đó, anh xâu kim xỏ chỉ, tìm một miếng vải vụn mà Tô Tĩnh Thư mua để thử máy.
Cuối cùng, chiếc máy may cũng hoạt động trơn tru. Miếng vải vụn được đẩy lên phía trước thay vì lùi lại, và hiện tượng rối chỉ cũng không còn nữa.
Tô Tĩnh Thư thì ngồi một bên cuốn len, không ngừng quan sát, ghi nhớ từng bước một.
“Vợ ơi, vào thử xem!”
“Vâng!” Tô Tĩnh Thư cẩn trọng hơn cả Chu Trường Bách. Cô ghép ba, bốn miếng vải rách lại với nhau, từng chút một đạp nhẹ bàn đạp máy may.
Quả nhiên, chỉ một loáng sau, một chiếc khăn lau vuông vắn, phẳng phiu đã ra lò.
“Vợ anh đúng là thiên tài bẩm sinh! Thế là xong việc, lại đây thưởng cho anh một nụ hôn nào!” Nói xong, anh ôm bổng Tô Tĩnh Thư lên chiếc giường đất.
Sáng sớm hôm sau.
Khi Tô Tĩnh Thư tỉnh giấc, Chu Trường Bách đã ra đồng từ bao giờ. Công việc đồng áng trong thôn đã vơi bớt, nhưng không có nghĩa là được ngồi chơi xơi nước. Tối qua anh còn dặn cô ở nhà cứ tập tành sử dụng máy may, phần việc của cô để anh lo.
Lúc ấy cô đã nói thế nào nhỉ, à phải rồi: “Anh đừng bắt Đại Ni làm giúp nữa đấy.” Con bé đó thật thà quá, nộp công điểm còn nhiều hơn cả phần cô làm.
Làm Chu Trường Bách không nhịn được mà bật cười.
Công việc đồng áng trong thôn vẫn còn ngổn ngang. Mấy ông lão có tuổi thì lo điều tiết mực nước cho ruộng lúa, thỉnh thoảng xả nước để giữ ruộng luôn ẩm ướt, rồi gia cố lại bờ bao.
Thanh niên trai tráng thì bắt đầu bón phân, phun t.h.u.ố.c trừ sâu, hoặc gánh nước tưới rau trên sườn đồi, tỉa cành cây!
Nói chung, việc đồng áng cứ nối tiếp nhau không dứt.
Đặc biệt là việc chuẩn bị thức ăn dự trữ cho trâu bò và lợn!
Sau bữa sáng, Tô Tĩnh Thư đem con thỏ săn được vào bếp.
Cô mở tủ, lấy ra một sấp vải màu xám nhạt và một sấp vải màu tro đen. Đây là những mảnh vải cô tiện tay mua ở cửa hàng hợp tác xã trong dịp chuẩn bị cho lễ cưới.
Lúc ấy cô đã có ý định may cho hai ông bà nội ở nhà một bộ quần áo, nên chọn chất liệu vải bông dệt tay mềm mại.
Cô liếc nhìn chiếc khăn lau mình làm tối qua, đường chỉ đều đặn, chắc chắn hơn hẳn so với việc khâu tay thủ công, lại còn nhanh ch.óng và tiện lợi vô cùng.
Ngẫm nghĩ một chút về vóc dáng của hai ông bà, cô phác họa nhanh kiểu dáng lên giấy, rồi bắt tay vào cắt vải.
Chẳng mấy chốc, hai bộ quần áo đã được cắt xong.
Cô nheo mắt, nhớ lại từng thao tác đạp máy may đêm qua, thử nghiệm trên một mảnh vải thừa rồi mới chính thức may.
Hai bộ quần áo, nếu khâu tay thì tốn thời gian và công sức biết bao.
Thế nhưng may bằng máy thì nhàn nhã hơn nhiều. Khoảng hai tiếng đồng hồ, hai bộ quần áo đã hoàn thành. Cổ áo được may kiểu cổ trụ cao một centimet, khuy áo được bọc vải thủ công tinh tế.
Kiểu dáng đơn giản mà vẫn toát lên vẻ đoan trang, lịch sự.
Quần thì may chun cho thoải mái.
Hai bộ quần áo may xong, được gấp gọn gàng đặt trên giường đất. Tô Tĩnh Thư vươn vai một cách hài lòng. Nếu tự tay khâu, ít nhất cũng phải mất hai ngày.
Không ngờ dùng máy may chỉ tốn hai tiếng đồng hồ, và cô cũng ngày càng thao tác thành thạo thiết bị này.
Cô mở cửa phòng, cho bầy gà con ăn.
Hôm nay cô không định mang quần áo sang cho ông bà ngay. Cô mang mấy chiếc nia tre nhỏ mà Chu Trường Bách đan hôm trước ra giữa sân, phơi thêm một ít d.ư.ợ.c thảo.
