Xuyên Về Thập Niên 70 Làm Mẹ Kế Nuôi Con - Chương 216
Cập nhật lúc: 25/04/2026 21:03
Hồi Tết rõ ràng người lớn bảo khi nào cô cô sinh em bé sẽ cho các anh đi chơi nhà cô, thế mà bà nội lại lén lút đi một mình, không thèm dắt các anh theo!
Giờ cô cô sinh Tiểu Bánh Bao và Tiểu Bánh Trôi rồi, các anh đến một cái bóng cũng chưa được thấy, hỏi sao mà vui cho nổi?
Tiểu Bảo lanh lợi thừa lúc người lớn không có nhà, kéo Đại Bảo vào phòng thì thầm bàn mưu: "Anh Đại Bảo, tụi mình bắt tàu hỏa đi thăm cô cô đi?"
Đại Bảo chưa bao giờ đi xa, đương nhiên là sợ, cuống quýt lắc đầu: "Không có người lớn đưa đi là không được đâu, tụi mình có biết đường đâu."
Tiểu Bảo cố suy nghĩ một hồi rồi trịnh trọng gật đầu: "Em biết mà! Em với bà nội từng đi nhà cô rồi.
Tụi mình ra ga tàu hỏa trên huyện mua vé, ngủ một giấc trên tàu là tới thôi.
Xuống tàu em cũng biết đường đi, nhà cô dễ tìm lắm. "Tiểu Bảo nói là làm, bắt đầu kiểm kê gia sản. Hồi Tết người lớn cho cậu không ít bao lì xì, Trương Xuân Anh bảo nộp lại nhưng Tiểu Bảo bảo muốn tự giữ, hỏi mấy lần không được nên cô cũng đành thôi. Tiểu Bảo: "Anh Đại Bảo, anh có bao nhiêu tiền?"
Đại Bảo bảo: "Em có bao nhiêu anh có bấy nhiêu mà."
Tiểu Bảo vỗ trán: "Đúng rồi nhỉ! Tiền mừng tuổi của hai anh em mình giống nhau.
Còn một chuyện nữa, trẻ con tụi mình đi tàu hỏa không cần mua vé đâu.
Em nhớ bà nội chỉ mua có một tờ vé rồi dắt em lên tàu luôn, nên tụi mình chỉ cần lén lẻn lên tàu là đến được nhà cô thôi!"
Đại Bảo nửa tin nửa ngờ: "Thật không?"
Tiểu Bảo gật đầu, vỗ vỗ n.g.ự.c nhỏ: "Thật chứ lại lỵ! Anh tin em đi, tụi mình mau thu xếp đồ đạc, tìm lúc nào người lớn không có nhà, tụi mình học theo bà nội lén đi luôn. Em đưa anh đi nhà cô!"
. . . Tiểu Bảo không phải kiểu "bé ngoan" truyền thống.
Cái đầu nhỏ của cậu rất nhạy bén lại có chủ kiến.
Đại Bảo là kiểu bố mẹ không thèm lấy tiền mừng tuổi, để cậu tự giữ mà tiêu; còn Tiểu Bảo là Trương Xuân Anh có đòi cậu cũng chẳng đưa, cậu bảo tiền của mình mình phải tự giữ.
Cộng thêm nửa năm nay theo học bao nhiêu thứ từ nhà ông Dương Nam Hoài, tuy chưa đến mức trên thông thiên văn dưới tường địa lý, nhưng đúng là mở mang tầm mắt, học được bao nhiêu kiến thức không có trong sách vở.
Quan trọng là người ta còn "từng trải" nữa, cậu đâu phải Tiểu Bảo bình thường, cậu là Tiểu Bảo từng theo bà nội ngồi tàu hỏa đi xa cơ mà!
Thế nên đối với chuyện dắt anh trai đi tìm cô cô, Tiểu Bảo chẳng hề run sợ, lại còn âm thầm che giấu rất giỏi.
Mùa hè mặc chẳng bao nhiêu quần áo, cậu giấu tiền mừng tuổi vào ngăn bí mật của chiếc cặp nhỏ bà nội may cho, rồi nhét thêm hai bộ quần áo, hai cái quần, cùng với bàn chải, khăn mặt nhỏ.
Cậu còn bỏ thêm hai viên đá nhỏ mình sưu tầm từ lâu và cực kỳ yêu thích vào để làm quà gặp mặt cho các em.
Chuẩn bị chu đáo như thế mà trong nhà không một người lớn nào phát hiện ra điểm bất thường. Đại Bảo thì khác, từ nhỏ đến lớn cậu luôn là bé ngoan nghe lời bố mẹ, đặc biệt là sống dưới "bóng ma" của bà ngoại hung dữ nên cậu có chút nhút nhát.
Kỳ nghỉ hè về quê ở cũng theo Tiểu Bảo sang nhà ông Dương đằng sau "đi học", nhưng nhiều thứ cậu nghe không hiểu, không bạo dạn như Tiểu Bảo, lại sợ người lớn phát hiện bị ăn đòn nên lúc nào cũng thấp thỏm lo âu. Tiểu Bảo thì vẫn cứ ăn, cứ uống, cứ nô đùa bình thường.
Dù sao người lớn cũng biết cậu vì không được đi nhà cô nên khó chịu, ai cũng nhường nhịn cậu.
Cậu mà không phá phách nữa người lớn mới thấy lạ đấy. Ngày hôm đó, Tô Vệ Dân đi họp ở công xã, bụng Trương Xuân Anh hơi khó chịu nên Tô Chấn Hoa định đưa cô lên bệnh viện huyện khám thử. Trương Xuân Anh bụng mang dạ chửa không muốn chen chúc trên máy kéo, ngồi sau xe đạp cũng xóc nảy.
Dù sao vị trí làng họ Tô cũng khá đặc biệt, khoảng cách đến huyện còn gần hơn đến công xã, bình thường đi bộ chỉ mất mười lăm hai mươi phút, họ thong thả đi nửa tiếng kiểu gì cũng tới, nên quyết định đi bộ qua. Lúc sắp ra khỏi cửa còn dặn Đại Bảo, Tiểu Bảo ở nhà phải ngoan, nhớ cho gà ăn, không được ra sông nghịch nước, cũng không được chạy lung tung. Tiểu Bảo bảy tuổi và Đại Bảo tám tuổi ở trong làng được coi là trẻ lớn rồi.
Thường thì trẻ con nông thôn ở tuổi này đã phải giúp bố mẹ bao nhiêu việc, có đứa còn thành "nửa lao động" xuống đồng kiếm điểm công nữa cơ.
Nhà họ Tô cưng trẻ con, mấy việc như đun lửa, quét nhà, cho gà ăn, chạy vặt mua tương mắm nhẹ nhàng thì cho làm, còn việc nặng thì không.
Mọi năm vào kỳ nghỉ hè, việc Đại Bảo và Tiểu Bảo thích nhất là lên núi đ.á.n.h chim, xuống ruộng mò ốc bắt cá. Nhưng năm nay, các anh phải đi nhà cô!
Tô Chấn Hoa và Trương Xuân Anh vừa ra khỏi cửa, Đại Bảo và Tiểu Bảo đã đeo cặp bám theo.
Thực tế làng họ Tô chỉ có hai con đường, một con đường đi lên huyện, một đường đi công xã.
Tô Chấn Trung và Lương Hồng Phương làm việc trên huyện nên con đường này Đại Bảo đã đi vô số lần, Tiểu Bảo cũng đi không ít, dù không theo người lớn thì các anh cũng biết đi.
Trên đường gặp xã viên quen thuộc cũng đi bộ lên huyện, họ tò mò hỏi: "Đại Bảo, Tiểu Bảo, hai đứa định lên huyện đấy à? Người lớn đâu?"
Tiểu Bảo cực kỳ bình thản đáp: "Bố mẹ cháu ở phía trước kìa, chân tụi cháu ngắn đi chậm nên bị rớt lại sau."
Chân ngắn? Đi chậm? Xã viên A hồ nghi nhìn hai anh em chạy trong làng còn nhanh hơn cả nghé con này.
"Ái chà chà, cháu không nói chuyện với bác nữa đâu, phải đuổi theo bố mẹ cháu thôi."
Tiểu Bảo nói xong, giả vờ nắm tay Đại Bảo lao về phía trước: "Bố ơi, mẹ ơi, đợi tụi con với. . ."
Một xã viên B khác nói: "Bố mẹ Tiểu Bảo sáng nay bảo lên huyện đi khám mà, hai đứa nhỏ này chắc là muốn lén đi theo chơi đây."
Xã viên A: "Hai anh em nó không đi lạc chứ?"
Xã viên B: "Lo hão, bố mẹ Đại Bảo đều ở trên huyện, nó cũng học trên đấy, nó còn rành huyện hơn mình ấy chứ. Tôi đoán là Tiểu Bảo muốn đi chơi nên lôi cả Đại Bảo đi."
