Xuyên Về Thập Niên 70 Làm Mẹ Kế Nuôi Con - Chương 214
Cập nhật lúc: 25/04/2026 21:02
Lý Ngọc Phượng gửi cho mỗi nhà một bát nhỏ giò heo hầm gừng và hai quả trứng đỏ, mấy đứa trẻ cũng mỗi đứa một quả cầm ăn dọc đường.
Về phần đồng nghiệp ở khoa của Hàn Thành, sáng sớm bà cũng đã đóng một hộp nhỏ nhờ anh mang đi chia, còn thêm một giỏ trứng đỏ để anh mời mọi người.
Mọi người cứ đùn đẩy mãi, bảo Tiếu Tiếu mới sinh cần tẩm bổ, cứ để lại cho cô ăn.Tiếu Tiếu nói: "Mọi người tặng bao nhiêu đồ cho Bánh Bao và Bánh Trôi em có khách sáo đâu, mọi người cũng đừng khách khí với nhà em nữa. Mang một ít về nếm thử đi ạ, món này hiếm khi mới được ăn một lần."
Nghe vậy mọi người mới chịu nhận.
Lúc Trụ T.ử theo Nhã Lệ về, cậu bé cứ đi một bước lại ngoảnh đầu nhìn lại ba lần, chẳng muốn rời nhà chút nào.
Hàn Thành dạo gần đây lúc nào cũng hớn hở như mở cờ trong bụng.
So với vẻ mặt lạnh băng trước kia, cái kiểu nhìn ai cũng như thể người ta nợ mình mười tờ Đại Đoàn Kết suốt tám năm không trả, thì giờ đây có thể dùng hai chữ "hòa ái" để mô tả anh.
Lúc phát trứng đỏ đến tay Trần Ái Dân, Hàn Thành còn cao hứng nhắc nhở: "Lần trước cậu bảo tôi không có số làm bố vợ đúng không? Bảo con gái không dám đầu t.h.a.i vào nhà tôi cơ mà? Đây là trứng đầy tháng của con gái tôi, chắc cậu không muốn ăn đâu nhỉ? Tiểu Đặng, lại đây, cậu ăn hai quả này đi.
"Trần Ái Dân: "..."
"Trưởng khoa Hàn, em sai rồi! Cái mồm em là mồm quạ, em nói mà không kịp nghĩ. Anh là người có tướng làm bố vợ nhất thiên hạ này! Em không ăn trứng cũng được, nhưng cho em nếm thử miếng giò heo chị dâu làm được không? Một miếng nhỏ thôi cũng không được ạ? Thế gừng cũng được, hay cho em húp tí nước canh?"
Cuối cùng, Trần Ái Dân cũng thỏa mãn khi chia được một miếng gừng và một mẩu chân giò nhỏ.
Vị chua chua ngọt ngọt, vào miệng là tan ra ngay, chẳng biết đã hầm bao nhiêu tiếng đồng hồ mà ngay cả gừng cũng mềm nhừ.
Ăn một miếng mà chỉ muốn nuốt luôn cả lưỡi. Có tí tẹo như vậy, anh ăn mà cứ như Trư Bát Giới ăn nhân sâm quả, chưa kịp nếm kỹ vị đã trôi tuột xuống bụng.
Anh tự nhủ từ nay về sau thề không đắc tội Trưởng khoa Hàn nữa, đợi nhà Trưởng khoa mà có thêm người, anh nhất định phải ăn món giò heo hầm gừng này cho bằng được!
Cũng may là Hàn Thành không biết cái suy nghĩ "nguy hiểm" muốn nhà anh đẻ tiếp của cậu ta, nếu không chắc đến một ngụm nước canh anh cũng chẳng cho.
Sắp đến giờ tan tầm, bên Ban Tuyên giáo mang một xấp tài liệu sang, bảo là phương án thiết kế sân khấu cho đêm hội Trung thu, nhờ Hàn Thành mang về cho Tô Tiếu Tiếu xem hộ, rồi nhờ cô lên một phương án hoặc vạch ra một vài định hướng giúp.
Họ đã nộp lên mấy bản rồi nhưng đều bị bác lại. Biết Tiếu Tiếu đang nghỉ t.h.a.i sản lại bận bịu chăm hai bé, nhưng thật sự hết cách họ mới phải làm phiền cô.
Hàn Thành đón lấy xem qua rồi nói: "Tôi cứ cầm về cho cô ấy xem thử. Nếu sau một tuần tôi không gửi lại thì có nghĩa là cô ấy thật sự không có thời gian, các cậu phải tìm cách khác thôi."
Người đưa tài liệu rối rít cảm ơn: "Chưa kịp chúc mừng Trưởng khoa Hàn, cặp rồng phượng nhà anh là cặp đầu tiên ở khu quân đội mình đấy. Trưởng ban của chúng tôi cũng gửi lời hỏi thăm đến anh chị."
Nhắc đến Tiểu Bánh Bao và Tiểu Bánh Trôi, ánh mắt Hàn Thành bỗng trở nên dịu dàng lạ thường: "Cảm ơn nhé."Hàn Thành về đến nhà thì thấy trong nhà yên tĩnh lạ kỳ. Thường thì trạng thái này chỉ xảy ra khi Tiểu Bánh Trôi và Tiểu Bánh Bao đều đang ngủ.
Đang kỳ nghỉ hè, nếu Cơm Nắm và Đậu Bao có ở nhà thì cơ bản là không thể yên lặng thế này được.
Bà Lý Ngọc Phượng đã giặt sạch đống chăn đệm Tiếu Tiếu vừa dùng xong, đang gắng sức vắt nước.
Cơm Nắm và Đậu Bao cũng đang giúp sức, nhưng thực ra là giúp... làm loạn thì đúng hơn, sức thì nhỏ vắt chẳng nổi, chủ yếu là muốn nghịch nước thôi.
Hàn Thành đi tới đón lấy một đầu chăn, khẽ nói: "Mẹ, con đã bảo mấy việc nặng này cứ đợi con về làm, mẹ nghỉ ngơi tí đi."
Bà Lý bảo: "Nặng nhọc gì đâu? Ở làng họ Tô mẹ vẫn gánh hơn trăm cân đi phăm phăm đấy thôi."
Cơm Nắm ra dấu "Suỵt": "Bố ơi, bà ơi, em trai và em gái đang ngủ, mọi người nhỏ tiếng thôi ạ!"
Hàn Thành nói: "Hai đứa nhỏ tròn tháng rồi, có thể tiếp nhận một chút tiếng ồn từ bên ngoài rồi, yên tĩnh quá cũng không tốt. Chúng ta không cần gào thét, cứ nói chuyện âm lượng bình thường là được."
Cơm Nắm bán tín bán nghi, hỏi bà Lý: "Bà ơi, có đúng thế không ạ?"
Bà Lý đáp: "Đúng đấy, yên tĩnh quá thì khi đột nhiên có tiếng động nhỏ cũng dễ làm em giật mình. Cứ để em thích nghi dần với môi trường ồn ào một chút lại khó bị dọa hơn. Quen là được thôi."
Bà Lý thực ra cũng muốn bảo các cháu không cần giữ kẽ quá, nhưng thấy hai anh trai ngoan ngoãn thầm thì với nhau trông cũng vui mắt nên không nói.
Dù sao ở đây ngoài hai con gà trống Cơm và Phấn gáy đúng giờ lúc sáng sớm ra thì thời gian khác cũng không quá ồn ào, trộm vía cũng chưa có chuyện gì làm các bé giật mình.
Hàn Thành phơi chăn lên sào tre, bà Lý dắt hai đứa nhỏ đi ăn cơm, còn anh mang tài liệu về phòng.
Tiểu Bánh Bao và Tiểu Bánh Trôi đang ngủ say sưa trên giường, mỗi đứa đắp một chiếc chăn nhỏ ngang bụng.
Đôi tay nhỏ như những khúc ngó sen, nắm c.h.ặ.t thành hai nắm đ.ấ.m nhỏ giơ quá đầu, đôi môi hồng xinh chúm chím, nhìn là biết đang ngủ rất ngon.
Tô Tiếu Tiếu đang ngồi dưới bệ cửa sổ, chăm chú đọc cuốn sách giáo khoa cấp ba của anh.
Trong phòng bật quạt, mấy lọn tóc xõa bên má được cô khẽ vén ra sau tai. Gió thổi qua, cô lại nhẹ nhàng vén lại. Có lẽ vì quá nhập tâm vào trang sách nên cô không nhận ra anh vào phòng.
Ánh nắng từ cửa sổ hắt lên khuôn mặt kiều diễm, làn da mịn màng như mỡ đông hiện rõ cả những sợi lông măng mềm mại.Sau khi sinh con, Tiếu Tiếu dường như càng thêm dịu dàng, khí chất thêm phần ôn nhu. Ở cữ khá tốt nên sắc mặt cũng đã hồng hào trở lại, làn da trắng nõn nà nhìn chỉ muốn c.ắ.n một cái.
Quạt quay sang, hai lọn tóc tinh nghịch lại từ sau tai rơi xuống má cô.
