Xuyên Về Thập Niên 60 Cả Nhà Đều Làm Thuê Cho Tôi - Chương 84: Tần Ngọc Phượng Muốn Mua Công Việc
Cập nhật lúc: 19/04/2026 11:04
“Bố, con muốn mua.”
Mấy người trong phòng đồng loạt nhìn về phía Tần Ngọc Phượng vừa lên tiếng.
Lúc này Tần Ngọc Phượng đã không còn khóc nữa, nhưng vì vừa khóc xong nên hốc mắt đỏ hoe, bị mấy người nhìn chằm chằm khiến cô ta căng thẳng nắm c.h.ặ.t t.a.y, nhưng vẫn căng da mặt lặp lại: “Bố, con muốn mua.”
Bác cả Tần không nói gì.
Bác gái cả Tần lập tức đ.ấ.m đ.á.n.h cô ta: “Mua cái gì mà mua, nhà mình lấy đâu ra tiền, công việc này mày cũng nghe rồi đấy không thể lấy được, công việc lừa gạt lãnh đạo mà có, Mạn Tuyết còn không dám nhận. Mày dựa vào đâu mà nghĩ mày lợi hại hơn Mạn Tuyết? Không mua!”
“Mẹ, con mua không phải để con đi làm, con muốn đưa công việc này cho Bạch Lãng, anh ấy thông minh, dẻo miệng, nếu con mua một công việc cho anh ấy, anh ấy sẽ cưới con. Con... con không muốn làm mẹ kế cho người ta.”
Anh họ hai Tần nghe những lời cô ta nói thì sững sờ, tiếp đó là nhảy dựng lên: “Chị cả, chị đang nói cái gì vậy? Thằng Trần Bạch Lãng đó chính là con đ*a hút m.á.u, là kẻ tiểu nhân bỉ ổi đê tiện. Nó đã hại chị ra nông nỗi này rồi. Chị... chị vậy mà còn muốn mua công việc cho nó. Đầu óc chị bị lừa đá rồi à?”
Tần Ngọc Phượng nghe những lời cậu nói cũng đầy vẻ tức giận, đối với những người khác cô ta không dám, nhưng đối với đứa em trai Tần Ngọc Phong này cô ta vẫn rất có tự tin, chỉ thẳng mặt cậu lên án: “Tại sao anh ấy lại nói chuyện của hai đứa ra, chẳng phải là do mày tự tiện dẫn bà nội và Ngọc Phi đi đòi tiền anh ấy sao. Không đưa thì quỳ xuống ép buộc. Mày thừa biết đó là mạng sống của anh ấy, là chỗ dựa để chị cả mày sau này sống những ngày tháng tốt đẹp, mày còn đi. Không phải Bạch Lãng hại tao, là mày. Là mày Tần Ngọc Phong hại tao.”
“Chát!”
“Tao đ.á.n.h c.h.ế.t cái thứ không biết tốt xấu nhà mày, mày với người ngoài thì không có gan, với em trai mày thì mày to gan lắm, còn nó hại mày, bản thân mày nếu không làm chuyện đó với người ta, sao nó hại mày được. Vì mày, tao và bố mày đã mất hết thể diện cả đời này rồi. Tao tưởng mày đã biết lỗi. Không ngờ mày vẫn còn tơ tưởng đến thằng Trần Bạch Lãng đó. Sao tao lại đẻ ra cái thứ ngu xuẩn không có não như mày cơ chứ, tao đ.á.n.h c.h.ế.t mày.”
Bác gái cả Tần thật sự không ngờ cô ta lại có thể thốt ra những lời như vậy, bây giờ nhà họ và nhà họ Trần đã kết thù rồi, cô ta vậy mà vẫn còn muốn gả cho Trần Bạch Lãng. Điều này khiến những người làm bố làm mẹ đã làm bao nhiêu việc vì cô ta như họ biết giấu mặt vào đâu.
Càng nghĩ càng tức. Càng tức thì động tác tay càng nhanh.
Tần Ngọc Phượng vừa né tránh vừa nói: “Mẹ, mẹ, mẹ đừng đ.á.n.h nữa, con chỉ là không muốn làm mẹ kế thôi, làm mẹ kế thì có gì tốt đẹp đâu, Bạch Lãng anh ấy chỉ là bị ép quá mới nói chuyện của hai đứa ra thôi. Chỉ cần mua cho anh ấy một công việc, sau này anh ấy sẽ hiếu thuận với mẹ và bố.”
“Tao nhổ vào! Bà đây có hai đứa con trai, cần gì một con sói mắt trắng như nó hiếu thuận. Mày muốn mua công việc cho nó, vậy mày tự đi mà mua. Bà đây coi như chưa từng đẻ ra mày. Muốn bà đây bỏ tiền ra mua công việc cho con trai nhà họ Trần thì đừng có mơ.”
“Mẹ, con làm gì có tiền.”
“Không có thì ngậm miệng lại.”
Bác gái cả Tần đ.á.n.h mệt rồi, đứng chống nạnh thở dốc.
Tần Ngọc Phượng thấy mẹ không đ.á.n.h nữa, quay đầu nhìn mẹ Tần: “Thím hai, thím có thể bán công việc của Mạn Tuyết cho con được không, con không có tiền, nhưng đợi Bạch Lãng đi làm có lương, nhất định sẽ trả. Thím hai, chúng ta đều là người một nhà, thím sẽ đồng ý đúng không?”
“Chuyện này thím không đồng ý được, Mạn Tuyết nói rồi năm trăm tệ, trả một lần cho xong và viết giấy cam đoan, sau này cho dù có mất việc cũng không liên quan gì đến nó.” Mẹ Tần cười lạnh. Hôm qua thấy cô ta khóc lóc t.h.ả.m thiết, cứ tưởng cô ta đã hận thằng Trần Bạch Lãng đó rồi, cũng bằng lòng nghe lời bố mẹ đi lấy chồng, hóa ra không phải, trong lòng người ta vẫn còn tơ tưởng đến thằng Trần Bạch Lãng đó.
“Chị dâu cả, Ngọc Phượng vẫn một lòng hướng về Trần Bạch Lãng, em hết cách giới thiệu cho cháu nó rồi.” Nếu mà giới thiệu thì chẳng phải là tự đập đá vào chân mình sao.
“Thím hai, thím đừng nghe nó, nhà họ Trần nói gì tôi và anh cả thím cũng sẽ không đồng ý đâu, nếu nó dám qua lại với Trần Bạch Lãng tôi sẽ đ.á.n.h gãy chân nó.” Bác gái cả Tần nghe mẹ Tần không muốn lo chuyện của con gái nữa thì cuống lên.
Mẹ Tần lạnh lùng nói: “Chị dâu cả, chân mọc trên người cháu nó, không phải nói quản là quản được đâu, trong tay em không có mối nào phù hợp, chị vẫn nên tìm người khác đi.”
“Đừng...”
“Vậy thím hai, công việc...”
“Ngậm miệng!” Bác cả Tần đập bàn quát lớn.
“Bố, con...”
“Chát!”
“Tao bảo mày ngậm miệng mày không nghe thấy à?”
Tần Ngọc Phượng ôm mặt nhìn bác cả Tần với vẻ mặt không thể tin nổi: “Bố, bố đ.á.n.h con?”
“Tao đ.á.n.h mày còn là nhẹ đấy, Tần Đại Thiết tao sao lại đẻ ra cái thứ tai họa như mày, nếu mày đã tơ tưởng đến thằng Trần Bạch Lãng đó như vậy, được, tao thành toàn cho mày. Lát nữa mày theo tao về đại đội. Tao sẽ cho mày gả vào nhà họ Trần. Chú hai, xin lỗi, là do anh không biết dạy con, chuyện giới thiệu lúc trước coi như bỏ đi. Chuyện bán công việc các cô chú tự xem xét mà làm. Anh cả là người nhát gan, cũng không muốn sau này vì chuyện công việc mà chạy tới chạy lui làm phiền Mạn Tuyết, bên đại đội anh sẽ nói rõ ràng, sẽ không để mọi người oán trách các cô chú đâu. Chỉ là sau này nếu có chuyện như vậy nữa thì đừng quên báo cho người nhà một tiếng là được.”
Bác cả Tần nhìn bố Tần với khuôn mặt đầy áy náy.
Bố Tần xua tay: “Anh em trong nhà nói những lời này làm gì, cũng là hết cách, vốn dĩ Mạn Tuyết dự định sang năm được chuyển chính thức thì sẽ nhường công việc cho Ngọc Phong. Nhưng ai ngờ lại xảy ra chuyện này. Hôm qua con bé tìm em, lúc nói muốn bán công việc đã giải thích là sợ giám đốc biết sẽ làm khó người nhận việc, không phải là không lo cho người nhà, là em cảm thấy dù thành hay không cũng phải hỏi một tiếng. Anh cả không trách Mạn Tuyết là tốt rồi.”
“Con bé là đứa suy nghĩ chu toàn, chú hai, Mạn Tuyết là đứa có chủ kiến, con bé muốn làm gì chú đừng cậy mình là bố nó mà ép buộc nó. Nhà họ Tần chúng ta có được một đứa tài giỏi như Mạn Tuyết không dễ dàng gì. Đừng cản trở nó. Còn Ngọc Phong, nó là anh họ ruột của con bé, lần này không thành, anh tin sau này có cơ hội con bé nhất định sẽ không quên nó đâu.”
Bác cả Tần tuy cũng tiếc nuối một công việc tốt cứ thế mà bỏ lỡ, nhưng đây cũng là chuyện hết cách, suy cho cùng họ đều là những người chân lấm tay bùn, sao có thể đọ sức với lãnh đạo người ta được.
“Đó là điều chắc chắn không thể quên rồi, Ngọc Phong tốt, sau này Mạn Tuyết kết hôn mà chịu ấm ức ở nhà chồng, còn phải trông cậy vào Ngọc Phong bọn nó giúp chống lưng đấy.”
“Chuyện này không cần chú nói, con gái của Cần Phấn đại đội chúng ta chưa từng có ai bị bắt nạt cả.”
Lời này không sai, hai năm trước có một cô gái lấy chồng xa bị đ.á.n.h, chạy về tìm người, thế là già trẻ gái trai cả một đại đội đều kéo đi. Ngay cả bố Tần, ông nội Tần cũng bảo anh họ hai Tần đến gọi. Lúc đó người đi là bố Tần và bác cả Tần. Chủ yếu là muốn võ có võ, muốn văn có văn, muốn đanh đá có đanh đá, muốn thân phận có thân phận. Ép nhà kia phải xin lỗi bằng được. Bây giờ nhà kia tuyệt đối không dám bắt nạt cô ấy nữa.
“Đúng vậy, Cần Phấn đại đội chúng ta đều đoàn kết.”
“Xong rồi, không có việc gì khác thì anh dẫn chị dâu chú về đây, các cô chú nghỉ ngơi đi rồi hẵng về, rau cỏ ở nhà ăn không hết, các cô chú qua hái cũng tiết kiệm được tiền mua thức ăn.”
“Ăn cơm xong hẵng về.”
“Không cần đâu!”
Mẹ Tần thấy vậy liền đi vào phòng, một lát sau xách ra một túi đồ, đưa cho bác gái cả Tần: “Chị dâu cả, đây là đồ cho mẹ và cho anh chị, anh chị cầm về đi. Còn cái này nữa. Em đều nghe Ngọc Phong nói rồi, trong nhà không xoay xở kịp, chị cầm lấy đi.”
Bác gái cả Tần nhìn tờ Đại Hắc Thập và một ít tem phiếu được đưa tới liền xua tay: “Thím hai, thím làm gì vậy, chúng tôi không lấy đâu, đồ cho mẹ tôi không từ chối. Tiền và tem phiếu thì không thể lấy.”
“Cầm lấy đi, xảy ra chuyện này chúng em cũng không giúp được gì, chỉ có thể cho chút tiền và tem phiếu thôi.”
“Chị dâu cả chị cứ nhận lấy, nếu nhà họ Trần lại đến gây rắc rối, chị bảo Ngọc Phong qua đây, em sẽ đi tìm chúng nó nói chuyện phải quấy.”
“Chuyện này...” Bác gái cả Tần do dự.
Bác cả Tần gật đầu với bà: “Cầm lấy đi, coi như mượn của chú hai, sau này dư dả rồi trả lại.”
“Cảm ơn thím hai.”
