Xuyên Về Thập Niên 60 Cả Nhà Đều Làm Thuê Cho Tôi - Chương 457: Tóc Vàng Mắt Xanh

Cập nhật lúc: 22/04/2026 20:38

Một năm sau.

“Chị ba, chị đã xuất sư rồi.” Tần Mạn Nhuận nghiêm khuôn mặt nhỏ nhắn trịnh trọng nói, nếu nhìn kỹ còn có thể thấy được sự bất lực và ngưỡng mộ trong mắt cậu bé.

Tần Mạn Tuyết xoa đầu cậu: “Chị và em không giống nhau, em phải dùng ngôn ngữ làm v.ũ k.h.í g.i.ế.c địch. Bắt buộc phải mài giũa thành v.ũ k.h.í sắc bén nhất.”

“Em biết, em chỉ hơi ngưỡng mộ một chút thôi.”

“Ngưỡng mộ cái gì? Chị chỉ biết một ngoại ngữ thôi, em còn phải học mấy môn lận, trong nhà mình em là giỏi nhất.”

“Cũng không giỏi lắm đâu, chủ yếu vẫn là do anh rể tìm cho em một người thầy quá tốt, thầy ấy thực sự biết rất nhiều, em còn kém xa lắm.”

“Chị tin tưởng em trai chị trong tương lai không xa nhất định cũng rất lợi hại.”

“Em sẽ cố gắng.”

“Được rồi, về ngủ một lát đi, chiều nay chị đưa em đi học.”

“Vâng.”

Tần Mạn Nhuận rời đi, Tần Mạn Tuyết đứng dậy vươn vai, thở ra một hơi dài, nhiệm vụ học tập này cuối cùng cũng có thể kết thúc rồi.

“Đi thôi, chúng ta cũng về ngủ một lát.” Thích Như Khâm kéo cô đi lên lầu, vừa đi vừa nhìn cô.

“Có chuyện gì thì anh nói đi.”

“Tuyết Nhi, anh vẫn chưa học được, hay là tiếp theo em dạy anh nhé?”

“Anh học làm gì?” Theo học một năm, tuy không nghịch thiên như cô, nhưng anh cũng không phải là không tiến bộ chút nào, nói khẩu ngữ chậm một chút thì giao tiếp vẫn không thành vấn đề.

“Anh nghĩ nhỡ đâu sau này có lúc dùng đến thì sao.”

Tần Mạn Tuyết nghĩ đến cải cách mở cửa vài năm nữa, đến lúc đó thu hút vốn đầu tư nước ngoài, không chừng người làm phó thủ trưởng chính phủ như anh lại thực sự phải giao thiệp với người nước ngoài.

“Không cần dạy, bây giờ anh đã học hòm hòm rồi, luyện tập nhiều cho quen là được, sau này khi chỉ có hai người chúng ta, chúng ta có thể dùng ngoại ngữ để nói chuyện.”

“OK.” Thích Như Khâm thật đúng là biết phối hợp, lập tức trả lời bằng một chữ OK.

Tần Mạn Tuyết mỉm cười gật đầu: “Không tồi.”

Hai người lại dùng tiếng Anh nói chuyện một lúc, đều là những câu đơn giản, tốc độ nói cũng cố ý chậm lại, Thích Như Khâm đều có thể đáp lời. Ngủ một giấc, hai người tách ra đi làm.

Đến cơ quan liền nhìn thấy Thiết Ngũ Ti và Giang Bạch Hoa đang vẻ mặt sốt ruột, khua tay múa chân cái gì đó giống hệt như khỉ, mà đối diện các cô là một người đàn ông cao lớn tóc vàng mắt xanh. Chiều cao đó ước chừng gần hai mét. Trên mặt anh ta là biểu cảm còn sốt ruột hơn cả hai người họ.

Tần Mạn Tuyết biết cơ hội chuyển chính thức của mình đến rồi, sải bước đi vào: “Thiết tỷ, Bạch Hoa, hai người đây là sao vậy?”

“Mạn Tuyết, cô về rồi, làm sao bây giờ? Người nước ngoài này đi vào cứ xí xô xí xào cũng không biết nói cái gì, tôi đã sai người đi báo công an rồi, hai chúng tôi đang ở đây an ủi anh ta này.” Thiết Ngũ Ti nhìn thấy Tần Mạn Tuyết đến liền giải thích.

Giang Bạch Hoa ở bên cạnh liên tục gật đầu: “Người này nói cũng nghe không hiểu, không phải là đặc vụ đấy chứ?”

“Đừng vội, để tôi hỏi xem.”

“Xin chào, xin hỏi có thể giúp gì cho ngài?”

Người đàn ông tóc vàng mắt xanh nghe thấy giọng điệu chuẩn xác của Tần Mạn Tuyết, trên mặt liền nở nụ cười: “Chào tiểu thư xinh đẹp, tôi muốn mua cái này, không biết bao nhiêu tiền? Tôi có rất nhiều tiền. Xin nhất định phải bán cho tôi.”

Tần Mạn Tuyết nhìn anh ta chỉ vào một chiếc quạt tròn thêu hoa mai, mỉm cười nói: “Đương nhiên là được, đây là kỹ năng được lưu truyền năm ngàn năm của chúng tôi, dùng loại lụa thượng hạng. Hoa mai trên này là do sư phụ có tay nghề mấy chục năm thêu từng mũi từng mũi lên. Rất tốn thời gian và công sức.”

“Đẹp quá, chỗ chúng tôi không có.” Người đàn ông tóc vàng mắt xanh nhìn hoa văn trên quạt tròn khen ngợi.

“Mạn Tuyết, cô biết ngôn ngữ của họ sao?”

“Ừm, học theo em trai tôi một chút. Thiết tỷ, người này chính là muốn mua đồ, chị đi khuân hết hàng tồn kho của chúng ta ra đây, hôm nay không vặt trụi lông anh ta thì tuyệt đối không cho anh ta bước ra khỏi cánh cửa này. Nhớ kỹ đừng lấy đồ quá tốt, cũng đừng lấy đồ quá to.” Tần Mạn Tuyết nhỏ giọng dặn dò Thiết Ngũ Ti.

“Như vậy được không?”

“Được chứ, dù sao chúng ta cứ lấy đồ ra, anh ta ưng thì mua, chúng ta cũng đâu có ép mua ép bán, mau đi đi, tôi ở đây tiếp khách.”

“Được, nhưng phải nói với lãnh đạo một tiếng.”

“Chị đi nói đi.”

“Tiểu thư xinh đẹp?” Người đàn ông tóc vàng mắt xanh thấy Tần Mạn Tuyết cứ nói chuyện với Thiết Ngũ Ti, tưởng cô không muốn bán cho mình.

“Chào ngài, tôi tên là Tần Mạn Tuyết, ngài có thể gọi tôi là Tần. Tôi đã xin chỉ thị của lãnh đạo rồi, lãnh đạo nói ngài đã là bạn bè quốc tế thì tự nhiên là phải bán. Đúng lúc chúng tôi còn một số đồ trân tàng. Cứ coi như là hoan nghênh sự xuất hiện của ngài, lát nữa sẽ lấy hết ra, chỉ cần ngài ưng ý, giá cả phù hợp, đều bán cho ngài.” Tần Mạn Tuyết vẻ mặt đứng đắn nói hươu nói vượn.

“Ồ~, cảm ơn, người nước Chủng Hoa các cô thật hiếu khách, tôi tên là Howard Ken.” Ken vẻ mặt vui mừng nhìn Thiết Ngũ Ti.

Thiết Ngũ Ti cũng không biết anh ta nói cái gì, chỉ đành nở nụ cười đáp lại anh ta.

“Được rồi, Ken.”

“Thiết tỷ, hai người đi đi.”

“Được.” Thiết Ngũ Ti kéo Giang Bạch Hoa sải bước đi về phía văn phòng.

Ken tràn đầy mong đợi nói: “Tần, tôi rất mong chờ đồ trân tàng của các cô, bức tranh này bao nhiêu tiền?”

“Cái này không phải tranh, là quạt tròn. Chính là quạt. Dùng để quạt mát cho các tiểu thư quý tộc.”

“Ồ~, quá xa xỉ rồi. Các cô vậy mà lại dùng bức tranh quý giá như vậy để quạt mát, tôi phải mang về tặng cho bà nội tôi, xin nhất định phải bán cho tôi.”

“Đây là điều đương nhiên. Ken là lần đầu tiên đến đất nước chúng tôi phải không?”

Ken gật đầu.

“Diện tích cái này khá lớn, chúng ta là bạn bè, nếu ngài muốn thì một trăm Phiêu Lượng tệ.”

“Một trăm?”

Tần Mạn Tuyết thấy anh ta do dự, tưởng mình c.h.é.m giá quá ác, liền mỉm cười nói: “Đúng vậy, nếu là người khác đến mua thì phải một trăm rưỡi, nhưng ngài là bạn của chúng tôi, cho nên giảm giá cho ngài.”

“Ừm, bạn tốt, tôi lấy, đưa cho cô.”

Một trăm Phiêu Lượng tệ tới tay, nụ cười trên mặt Tần Mạn Tuyết càng tươi hơn.

“Tiểu Tần, vị hữu nghị nước ngoài sao rồi? Vừa nãy bên Cục Công an gọi điện thoại tới yêu cầu chúng ta nhất định phải tiếp đãi anh ta cho tốt, có yêu cầu gì nhất định phải đáp ứng, anh ta chính là khách quý của Xưởng cơ khí đấy. Anh ta ưng cái gì thì cứ đưa cho anh ta. Bên Xưởng cơ khí sẽ trả tiền. Cô... tiền trên tay cô ở đâu ra vậy?”

Lãnh đạo của Chợ đồ cũ chạy tới tuôn một tràng với Tần Mạn Tuyết, khi nhìn thấy Phiêu Lượng tệ trên tay cô liền kinh hô.

“Tiền bán quạt tròn đó.” Tần Mạn Tuyết cười với Ken, chỉ vào chiếc quạt tròn trả lời lãnh đạo.

“Quạt... chỉ một chiếc quạt tròn này mà cô thu bao nhiêu tiền?”

“Một trăm Phiêu Lượng tệ.”

“Một... một trăm, Tiểu Tần, sao cô có thể làm như vậy, chiếc quạt tròn đó mới có một đồng, cô thu một trăm Phiêu Lượng tệ, chuyện này nếu để anh ta biết được, chẳng phải sẽ nói chúng ta lừa anh ta sao. Cô mau nói với anh ta là cô nhớ nhầm giá đi.” Lãnh đạo đè thấp giọng chỉ trích.

“Không được đâu, lúc này mà nói mới khiến Ken nghi ngờ, hơn nữa chúng ta cũng đâu có sai, đối với người nhà mình thì là một đồng, nhưng đối với người ngoài thì phải là một mức giá khác chứ.”

“Cô...”

“Lãnh đạo có muốn kiếm ngoại hối cho quốc gia không?” Tần Mạn Tuyết tung ra đòn sát thủ hỏi.

Lãnh đạo gật đầu: “Đương nhiên là muốn rồi, nhưng...”

“Đừng nhưng nhị gì nữa, đây chính là cơ hội, nghe tôi, dựa vào cái gì mà luôn là bọn họ kiếm tiền của chúng ta, chúng ta phải kiếm ngược lại chứ.”

Lãnh đạo nghe xong thấy cũng đúng, c.ắ.n răng nói: “Được, kiếm, kiếm thật mạnh vào, Tiểu Tần, cứ buông tay mà làm, có chuyện gì tôi chịu trách nhiệm.”

“Được luôn.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Xuyên Về Thập Niên 60 Cả Nhà Đều Làm Thuê Cho Tôi - Chương 457: Chương 457: Tóc Vàng Mắt Xanh | MonkeyD