Xuyên Về Cổ Đại Ta Viết Tiểu Thuyết Gây Sốt Cả Thiên Hạ - Chương 185: Chưởng Quỹ, Ngài Có Phải Đã Quên Gì Rồi Không

Cập nhật lúc: 05/05/2026 10:35

Họa Bình vội vàng ngắt lời nàng, “Đừng nói như vậy cô nương, ta nhìn thấy ngài đang làm chính mình, có thể giống như đom đóm lấp lánh phát sáng, từ tận đáy lòng ta rất vui cho ngài.” Họa Bình không biết dùng từ ngữ hoa mỹ nào để hình dung nàng.

Chỉ biết mỗi lần nhìn nàng làm việc, toàn thân giống như những vì sao phát sáng lấp lánh, nàng ấy liền rất tự hào.

“Muội đó...” Diệp Úc Vu bất đắc dĩ.

“Nghe nói dạo này muội rất thích xem 《Cẩn Triều Tiểu Trù Nương》?”

Họa Bình đỏ mặt gật đầu, “Cô nương ngài viết rất hay.”

“Dạo này ta định mua lại một cửa tiệm làm tiệm bánh ngọt.”

Mắt Họa Bình sáng lên, sau đó lại nghĩ đến nội dung Diệp Úc Vu trò chuyện với nàng ấy hôm nay, ánh mắt lại ảm đạm đi.

Diệp Úc Vu biết trong lòng nàng ấy đang nghĩ gì thế là lại tiếp tục nói, “Muội thích nghiên cứu làm bánh ngọt, vừa hay ta có dự định này để muội đến tiệm bánh ngọt làm bánh.”

“Không, không được đâu, cô nương ngài không cần vì ta mà đặc biệt mở một cửa tiệm.”

Diệp Úc Vu đưa tay b.úng trán nàng ấy, “Nghĩ gì thế! Tuy có một phần nhỏ là vì nguyên nhân của muội, nhưng chủ yếu nhất vẫn là ta muốn làm bánh ngọt ăn theo Cẩn triều tiểu trù nương.”

“Hả?” Họa Bình không hiểu ý của nàng.

Diệp Úc Vu cũng kiên nhẫn giải thích với nàng ấy: “Rất nhiều tiệm bánh ngọt ở Biện Kinh đều muốn làm ra bánh ngọt trong thoại bản, nhưng bọn họ đều không làm thành công, đây là một cơ hội kiếm tiền, vừa hay trong tay chúng ta có những nguyên liệu làm bánh ngọt này.”

“Cô nương, nhưng bánh ngọt ta biết làm không nhiều a!”

“Không cần làm nhiều bánh ngọt như vậy, chúng ta chủ yếu bán số lượng có hạn, đương nhiên món bán chính là Kê đản cao, Kê đản cao khá tốn thời gian, tốn sức lực, cũng không cần một ngày làm rất nhiều, đủ bán là được.”

Họa Bình gật gật đầu.

“Vậy ngoài Kê đản cao ra, chúng ta còn có thể làm gì nữa?”

“Đến lúc đó ta sẽ viết một số công thức bánh ngọt, muội đi thử xem có thể làm ra được không.”

Vừa nhắc đến chuyện này mắt Họa Bình sáng lên, “Cô nương sao ngài cái gì cũng biết vậy!”

Rõ ràng biết trong lời nói của Họa Bình không có ác ý, nhưng Diệp Úc Vu vẫn hỏi nàng ấy, “Họa Bình, muội không cảm thấy ta rất kỳ lạ sao?”

“Hả?” Họa Bình đ.á.n.h giá Diệp Úc Vu từ trên xuống dưới, “Là có chút kỳ lạ.”

Tim Diệp Úc Vu mạc danh thắt lại, “Kỳ lạ ở đâu.”

“Cô nương ngài bảo ta trả lời thế nào đây, ngài từ nhỏ đã kỳ kỳ lạ lạ như vậy rồi, có rất nhiều từ ngữ và suy nghĩ ta đều nghe không hiểu.”

Diệp Úc Vu nghe thấy lời này của nàng ấy, trong lòng giật thót, sương mù trước mắt dường như tan đi một chút, nàng gặng hỏi, “Ta từ nhỏ đã như vậy?”

“Đúng vậy! Dù sao lúc ta vào phủ làm nha hoàn bên cạnh ngài, ngài đã là dáng vẻ như bây giờ rồi! Chỉ là sau khi ngài rơi xuống nước, phản ứng trở nên chậm chạp hơn, hay thích ra đề thi khảo nghiệm ta.”

Họa Bình nói nàng hay thích ra đề thi khảo nghiệm nàng ấy, lúc đó là vì vừa mới xuyên không đến, nàng cũng không có ký ức của nguyên chủ, lại sợ mình lộ tẩy, bị đám người cổ đại này coi là tà ma.

Thế là nàng gặp phải người và việc không biết, chỉ có thể lừa Họa Bình đơn thuần, dùng cách ra đề mục nói là muốn khảo nghiệm nàng ấy, chính là vì muốn biết từ chỗ nàng ấy.

Tuy nhiên lời nói hôm nay của Họa Bình không giải đáp được nghi hoặc trong lòng nàng, ngược lại sương mù càng dày đặc hơn, thấy từ chỗ Họa Bình cũng không hỏi ra được gì, nàng liền không tiếp tục hỏi nữa, mà quay lại chủ đề mở tiệm bánh ngọt.

“Chuyện tìm cửa tiệm mới có lẽ phải giao cho muội rồi?”

“Yên tâm đi cô nương!”

Diệp Úc Vu để Họa Bình phụ trách chuyện này không nghi ngờ gì là sự sắp xếp tốt nhất.

Diệp Úc Vu ở trong phủ ăn khá nhiều Kê đản cao, ăn quá nhiều, bữa trưa đều ăn không vô nữa.

Họa Bình không ngờ lại làm nhiều Kê đản cao như vậy, điều này khiến Diệp Úc Vu rất kinh ngạc.

“Muội đ.á.n.h trứng này phải đ.á.n.h bao lâu vậy? Làm nhiều Kê đản cao thế này?!”

Diệp Úc Vu nghi ngờ nhìn cánh tay nhỏ cẳng chân nhỏ của Họa Bình, “Chẳng lẽ muội cũng là người trời sinh sức lực lớn giống như Lạc Nam Chi trong thoại bản? Không đúng a, ta quen biết muội đã lâu, muội ngay cả bình thường bê sách cũng bê không nổi, sao có thể có sức lực khuấy lâu như vậy?”

Họa Bình ngượng ngùng gãi gãi đầu.

“Cô nương, chuyện khuấy trứng không phải ta làm.”

“Đại trù trong bếp và mấy vị tạp dịch cũng không rảnh rỗi thế chứ?”

Không trách Diệp Úc Vu kinh ngạc như vậy, chủ yếu là những phần nàng ấy làm đủ cho người trên dưới Diệp phủ ăn bốn ngày rồi!

“Không chỉ có bọn họ giúp đỡ, còn có công lao của Trần hộ viện bọn họ nữa.”

“Trần hộ viện?!”

“Đúng vậy, bọn họ vô cùng nhiệt tình, thấy chúng ta khuấy rất lâu, thế là liền đến trong bếp giúp đỡ, bọn họ là người luyện võ, tốc độ khuấy cực nhanh, hơn nữa còn không mệt, nhất thời liền làm hơi nhiều rồi.”

Thế này cũng quá nhiều rồi đi!

Diệp Úc Vu đỡ trán.

“Cô nương ngài yên tâm, sau khi làm ra, ngài tuyệt đối là người đầu tiên được ăn Kê đản cao!”

Diệp Úc Vu:...

Chuyện này có liên quan gì sao?

Là không có liên quan gì, Diệp Úc Vu nhìn nhiều Kê đản cao như vậy rơi vào trầm tư.

“Cô nương, chuyện này sợ gì, cứ coi như là tặng quà đi! Ngài bây giờ làm quan rồi, phải đi lại quan hệ một chút, cứ dùng những thứ này tặng, cho dù ăn không hết, tặng cho người của thư tứ, tóm lại sẽ không lãng phí đâu.”

“Không thể không nói Họa Bình, muội vẫn là có tầm nhìn xa trông rộng, ta lại không nghĩ tới.”

Họa Bình ngượng ngùng cười.

Diệp Úc Vu lại bất đắc dĩ, nàng có thể tặng quà cho ai chứ?

Lúc Diệp Úc Vu đang sầu não, lại là lúc hộ viện Diệp phủ vui mừng.

Cuối cùng cũng không uổng công bọn họ ngồi xổm canh gác gần nhà bếp, tìm được cơ hội giúp đỡ, lúc này mới được ăn Kê đản cao tâm tâm niệm niệm.

Mấy người bưng Kê đản cao thơm thơm mềm mềm đều không nỡ hạ miệng.

“Bánh ngọt này sao có thể làm được vừa xốp vừa mềm như vậy!”

“Nghe nói cho thêm bột năng làm từ Ngọc giao t.ử!”

“Mặc kệ, ta phải ăn đây!” Một người trong đó nói xong c.ắ.n một miếng, đôi mắt vẩn đục nháy mắt trong veo.

“Ngon!”

“Thật sao!” Thế là mấy người không còn xót của nữa, mà há miệng ăn.

“Quả nhiên giống như trong thoại bản miêu tả sao? Lúc đó ta xem thoại bản còn tưởng là nói quá lên chứ! Không ngờ trên đời lại có loại bánh ngọt ngon miệng như vậy!”

Mấy người rưng rưng nước mắt ăn hết một cái Kê đản cao to bằng cái bát.

Diệp Úc Vu và Họa Bình cầm Kê đản cao vừa về đến trong thư tứ, liền nhìn thấy Trương Nhu Nhan oán hận đứng ở cửa chằm chằm nhìn nàng.

Diệp Úc Vu vừa vào thư tứ không hề phòng bị nhìn thấy thần tình này của nàng ấy, bị dọa giật mình.

Đợi hoàn hồn lại hỏi nàng ấy đã xảy ra chuyện gì, Trương Nhu Nhan lúc này mới lên tiếng nói.

“Diệp chưởng quỹ ngài có phải đã quên thoại bản của ngài rồi không?!”

Diệp Úc Vu bị nàng ấy nhắc nhở như vậy, chợt nhớ ra mình dường như đã rất lâu không viết thoại bản rồi.

Nhưng may mà trong thư tứ chỉ có ba người các nàng, giọng nàng nói rất nhỏ, nếu không sẽ bị người khác nghe thấy.

“Thư mê đều giục đến chỗ ta rồi!” Trương Nhu Nhan với tư cách là biên tập của nàng, cảm thấy cần thiết phải thúc giục nàng một chút.

“Đừng vội, ta đã viết được một phần rồi, lát nữa đưa cho muội hiệu đính.”

“Chưởng quỹ, ta chỉ muốn thay các thư mê hỏi một câu, ngài khi nào mới có thể hoàn thành cuốn thoại bản này a! Đợi kết cục đợi đến mức ta vò đầu bứt tai rồi.”

Họa Bình ở bên cạnh hùa theo, “Đúng vậy cô nương, ta cũng rất muốn biết kết cục của cuốn thoại bản này a!”

“Ta, ta cố gắng cố gắng, cố lên viết xong!” Diệp Úc Vu vô cùng đau đầu, chủ yếu là chuyện của mình quá nhiều.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.