Xuyên Thư Thập Niên 70: Vợ Cũ Pháo Hôi Bị Hán Tử Thô Bạo Sủng Lên Mây - Chương 344
Cập nhật lúc: 05/05/2026 08:55
Nguyễn Thừa Xuyên giải thích.
“Ồ! Hóa ra là vậy!” Nhiễm Nguyệt bừng tỉnh đại ngộ.
Cũng đúng, bên đó cần có chợ, hơn nữa cho dù là quân khu, những nơi gần đó cũng có không ít người dân sinh sống.
Hơn nữa khu gia thuộc rất lớn, nơi có người chính là giang hồ, tự nhiên là không thiếu chợ b.úa các thứ.
Dọc đường đi Nhiễm Nguyệt đều rất có tinh thần, trực tiếp trò chuyện với Nguyễn Thừa Xuyên suốt một đêm.
Đến khi trời sắp sáng ngày hôm sau mới ngủ thiếp đi.
Đến chiều lại đói tỉnh, tỉnh rồi thì không ngủ được nữa.
Cô tỉnh rồi Nguyễn Thừa Xuyên vẫn còn ngủ.
Nguyễn Thừa Xuyên dạo này đều không ngủ ngon, dưới mắt còn có quầng thâm nặng nề.
Tối hôm qua Nhiễm Nguyệt cũng lo Nguyễn Thừa Xuyên sẽ ngủ gật nên vẫn luôn trò chuyện với anh.
Nhiễm Nguyệt uống nước ăn một cái bánh bột mì cũng coi như no bụng. Bây giờ đang là lúc nắng gắt nhất, ngồi xe tải cũng giống như ngồi tàu hỏa vậy.
Có thể thông qua cửa sổ kính lớn nhìn phong cảnh bên ngoài.
Nhiễm Nguyệt nhìn, mở một chút cửa sổ, gió nhẹ thổi vào. Cô liếc nhìn Nguyễn Thừa Xuyên, anh vẫn đang ngủ cũng yên tâm.
Buổi sáng Nguyễn Thừa Xuyên lái thêm một lúc, đợi đến khi mọi người đều dừng lại đổi người anh mới dừng lại, lại gọi mọi người đều ở lại ăn một bữa no nê. Đi đường mệt mỏi cũng là vất vả.
Bận rộn một lúc mới lại lên xe tiếp tục lên đường.
Cho nên anh cũng thật sự mệt rồi, anh từng nghĩ Nhiễm Nguyệt sẽ tỉnh dậy sớm hơn.
Ngược lại cũng không sao, trong thùng xe mọi người đều rất quen thuộc rồi, lúc đổi ca Nhiễm Nguyệt cũng sẽ trò chuyện với họ vài câu.
Hai người phía trước một người tên Lý Đại Siêu, một người tên Ngô Tiểu Khoa.
Nhiễm Nguyệt thấy quan hệ hai người không tồi, chỉ cảm thấy còn rất tốt, cố ý trêu đùa hai người một lớn một nhỏ quả thực là trời sinh một cặp.
Hai người nhìn nhau cũng cười ha hả. Cũng khó trách, hai người từ lúc quen biết đến nay quan hệ vẫn luôn rất tốt.
“Chị dâu, chị nói đúng đấy, hai chúng tôi thật đúng là trời sinh một cặp!” Lý Đại Siêu nắm vô lăng.
Nhiễm Nguyệt nhướng mày, thật không ngờ nha, đứa trẻ Lý Đại Siêu này khá thật thà!
Lời cô nói là ý đó sao?
Bản thân nói ra đều sẽ thấy ngại ngùng đấy!
Thôi bỏ đi, vẫn là tự mình trong lòng lén lút vui vẻ đi, dù sao bây giờ họ cũng không hiểu là có ý gì!
“Chị dâu, chị định tùy quân rồi sao?” Điểm chú ý của Ngô Tiểu Khoa không giống Lý Đại Siêu.
Nhiễm Nguyệt gật đầu: “Ừm.”
Ngô Tiểu Khoa lập tức có hứng thú, chỉ hận không thể cởi dây an toàn của mình lật qua trò chuyện với Nhiễm Nguyệt.
“Chị dâu, không phải tôi nói chứ, tôi vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy Doanh trưởng hòa ái như vậy đấy!” Ngô Tiểu Khoa lúc nói lời này còn liếc nhìn Nguyễn Thừa Xuyên đang ngủ bên cạnh Nhiễm Nguyệt.
Vừa nói vừa còn làm ra vẻ cẩn thận từng li từng tí.
Nhiễm Nguyệt bị bộ dạng này của cậu chọc cười: “Cậu yên tâm đi, anh ấy ngủ say rồi. Nói lại, cho dù anh ấy tỉnh tôi làm chủ cho cậu!”
Ngô Tiểu Khoa nghe Nhiễm Nguyệt nói vậy nở nụ cười: “Vậy thì tốt quá!”
Người hành quân nói đi nói lại cũng chỉ là những chuyện này, chuyện có thú vui hơn nữa cũng chỉ là trong đội có người thành thân.
Đương nhiên chuyện Nguyễn Thừa Xuyên kết hôn họ đã sớm biết rồi, chỉ là vẫn không dám tin.
Ngày đến Nguyễn Thừa Xuyên nói còn phải dẫn theo một người, họ đã hưng phấn không thôi. Dọc đường ấy à, nếu không phải có Nguyễn Thừa Xuyên ở đó họ cũng không biết phải nói bao nhiêu chuyện với Nhiễm Nguyệt nữa!
Trong khoảng thời gian đi đường cuối cùng Nhiễm Nguyệt và hai người vẫn luôn trò chuyện, cũng không cảm thấy nhàm chán, ngược lại là nghe họ nói rất nhiều chuyện về Nguyễn Thừa Xuyên.
Cuộc hôn nhân như vậy của Nhiễm Nguyệt và Nguyễn Thừa Xuyên đều chưa từng trải qua giai đoạn yêu đương, cô tự nhiên là mong mỏi có nhiều cơ hội hơn để tìm hiểu anh.
Nguyễn Thừa Xuyên mở mắt đúng lúc vừa đến nơi.
Nhìn mà Nhiễm Nguyệt cũng giật mình, chỉ cảm thấy Nguyễn Thừa Xuyên hình như là toàn bộ hành trình đều không ngủ, ở đó giả vờ ngủ.
Nguyễn Thừa Xuyên chỉ liếc nhìn 3 người một cái. Nhiễm Nguyệt là một trận hồ nghi, nhưng Lý Đại Siêu và Ngô Tiểu Khoa phía trước là tim đều vọt lên tận cổ họng, làm hai người một trận căng thẳng.
May mà Nguyễn Thừa Xuyên không nói gì.
Đến nơi Nguyễn Thừa Xuyên sắp xếp một người đưa Nhiễm Nguyệt về. Nhiễm Nguyệt mệt không chịu nổi, ngồi xe thật sự quá mệt, còn mệt hơn cả cô ngồi ở nhà viết viết vẽ vẽ cả ngày!
Cố tình Nguyễn Thừa Xuyên chọn lại là một cái hồ lô trầm ngâm, hỏi một câu đáp một câu không nói nhiều. Trò chuyện một lúc nhỏ sau Nhiễm Nguyệt cũng cảm thấy vô vị liền không nói chuyện nữa.
Nhiễm Nguyệt không mở miệng nữa vị tiểu chiến sĩ kia liền cũng không nói chuyện nữa, hai người đi một mạch yên tĩnh đến đáng sợ.
Đến nơi Nhiễm Nguyệt vốn định gọi cậu lên uống cốc nước nóng các thứ, ai ngờ cậu đưa cô đến trạm gác khu gia thuộc liền trực tiếp quay người chạy về hướng lúc đến.
Nhiễm Nguyệt nhìn tốc độ chạy này của cậu bất đắc dĩ lắc đầu, đành phải tự mình đi về.
Lần đi này chính là hơn nửa tháng, trường học đã sắp khai giảng rồi.
Nhiễm Nguyệt về đến nhà dọn dẹp qua loa một chút. Đi thời gian dài về nhà đều có một lớp bụi.
Nhiễm Nguyệt cũng không có tâm trạng dọn dẹp, chỉ lo chuyện tối nay ngủ, đem ga trải giường vỏ chăn thay ra.
Làm xong lại đem quần áo mang về treo vào tủ.
Dọn dẹp xong xuôi lúc này mới lấy quần áo thay đi phòng tắm tắm rửa.
Vừa nãy lúc dọn dẹp cô đã đun nước nóng, đến bên này một tháng cô cũng học được cách nhóm than.
Bây giờ đi tắm mọi thứ đều vừa vặn. Lúc Nhiễm Nguyệt đi tắm lại lấy một ấm nước đun lên, lát nữa Nguyễn Thừa Xuyên về có thể tắm nước nóng.
