Xuyên Thư Thập Niên 70: Vợ Cũ Pháo Hôi Bị Hán Tử Thô Bạo Sủng Lên Mây - Chương 320
Cập nhật lúc: 05/05/2026 08:49
Cô không bỏ cuộc, gọi thêm 2 cuộc nữa nhưng vẫn không có ai bắt máy. Trong nháy mắt, tim cô đập nhanh liên hồi, nỗi bất an càng thêm rõ rệt.
Đột nhiên nhớ tới lời Nguyễn Thừa Xuyên dặn có việc gì thì liên lạc với anh, cô hỏi số điện thoại phòng bảo vệ rồi gọi qua. Nhưng không giống như cô tưởng tượng, Nguyễn Thừa Xuyên không nghe máy, hay nói chính xác hơn là giống hệt tình hình ở quê, không có ai nghe điện thoại cả.
Nhiễm Nguyệt lặp lại hành động cũ, gọi thêm 2 cuộc nữa nhưng vẫn bặt vô âm tín. Rõ ràng đang là tháng 6 nóng nực, nhưng cô lại cảm thấy mồ hôi lạnh túa ra, cả người lạnh toát như vừa chui ra từ hầm băng. Cô không gọi nữa mà đặt ống nghe xuống.
Lúc đứng dậy, cô lảo đảo một cái suýt ngã, may mà cậu thanh niên bên cạnh nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy.
“Chị dâu, chị không sao chứ?”
Những người ở phòng bảo vệ đều biết Nhiễm Nguyệt, bình thường thấy cô lúc nào cũng cười hì hì, dáng vẻ thất thần này là lần đầu họ nhìn thấy nên không khỏi lo lắng. Nhiễm Nguyệt xua tay muốn nói không sao, nhưng cổ họng như nghẹn lại không thốt nên lời.
Trên đường về, Nhiễm Nguyệt bước đi như giẫm trên bông, lảo đảo không vững. Về đến nhà, cô ngồi thẫn thờ trên sô pha, nhìn chằm chằm vào cái móc khóa trên chìa khóa của mình. Cái móc khóa này là do Nguyễn Thừa Xuyên tự tay đan cho cô bằng dây thừng gai sau lần cô bị nhốt bên ngoài.
Nguyễn Thừa Xuyên nói hồi nhỏ anh hay đan dây thừng dắt bò như thế này, nên cố ý làm cho cô một cái nhỏ để đeo vào tay cho tiện, không lo bị rơi hay quên trong túi áo nữa. Lúc đó cô còn dỗi hỏi anh có phải coi cô là bò nên muốn buộc lại không. Anh cười đáp muốn buộc lại là thật, nhưng không phải coi là bò mà là coi như bảo bối, muốn giấu đi không cho ai nhìn thấy.
Giờ phút này nhìn cái móc khóa, nhớ lại chuyện tối hôm đó, lẽ ra cô phải bật cười mới đúng. Nhưng lúc này, cô làm sao cũng không cười nổi... Cô ngồi trên sô pha vài phút, cảm thấy trong lòng bồn chồn không yên. Nhiễm Nguyệt nghĩ mình phải về một chuyến! Đúng, cô phải về nhà ngay!
Nghĩ đến đây, Nhiễm Nguyệt lập tức lấy lại tinh thần, đứng phắt dậy. Cô đi thẳng vào phòng bắt đầu thu dọn đồ đạc. Kỳ nghỉ hè chỉ có 1 tháng 20 ngày, nghỉ đông thì 2 tháng. Cô tính toán thời gian còn lại 20 ngày, đi đi về về cũng không sao. Vé xe lửa tuy không rẻ nhưng gia đình vẫn gánh vác được, quan trọng là ở quê không có tin tức gì khiến cô không thể ngồi yên, nhất định phải về xem sao!
Nhiễm Nguyệt vừa nghĩ vừa nhanh tay gấp quần áo. Khoảng thời gian này, ngoài đồ mang từ quê lên và đồ Hoàng Thúy Lan may cho, A Tinh còn tặng cô vài bộ quần áo may sẵn để đáp lễ bản vẽ thiết kế túi xách. Đồ đạc cũng không nhiều lắm, cô nhét tất cả vào chiếc ba lô hai quai mà A Tinh tặng. Cô chẳng màng đến chuyện ăn uống, chỉ muốn nhanh ch.óng ra ga mua vé.
Ở đây có xe kéo khá tiện, cô đã ngồi vài lần nên định sẽ bắt xe ra ga. Chỉ là không biết Nguyễn Thừa Xuyên đang làm gì, cô đành để lại cho anh một tờ giấy nhắn, định bụng khi nào về đến nơi an toàn sẽ gọi điện báo bình an.
Nghĩ vậy, Nhiễm Nguyệt đeo ba lô lên vai bước ra khỏi phòng ngủ. Vừa ra ngoài, cô đã thấy Nguyễn Thừa Xuyên trở về. Thấy anh ở nhà, cô sửng sốt một giây: “Sao anh lại về rồi?”
Dù không có đồng hồ nhưng Nhiễm Nguyệt biết mọi sinh hoạt ở đây đều theo tiếng còi hiệu. Tuy cô thu dọn đồ rất tập trung nhưng chắc chắn là chưa nghe thấy tiếng còi nào cả.
Cũng giống như Nhiễm Nguyệt, Nguyễn Thừa Xuyên nhìn thấy cô đeo ba lô cũng hơi ngẩn người. Anh có vẻ như vừa chạy về, mặt đỏ bừng, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng dữ dội.
“Em biết hết rồi sao?” Nguyễn Thừa Xuyên lên tiếng.
Nhiễm Nguyệt ngơ ngác: “Biết cái gì cơ?”
Nguyễn Thừa Xuyên nhíu mày: “Sáng nay chúng tôi nhận được tin, Huyện Thanh mưa quá lớn dẫn đến sạt lở đất, mấy thôn làng đều gặp nạn, không ít người dân bị vùi lấp.”
Trái tim đang treo lơ lửng của Nhiễm Nguyệt vì câu nói này mà nháy mắt vọt lên tận cổ họng. Không cần anh giải thích thêm cô cũng hiểu. Huyện Thanh chính là huyện lỵ ở quê nhà bọn họ. Lần trước Trương Thúy Nga gọi điện đã nói mưa liên tục mười mấy ngày, lúc đó cô tuy thấy lo nhưng không nghĩ sự việc lại nghiêm trọng đến mức này!
Hai người nhìn nhau, Nhiễm Nguyệt biết chắc chắn trong nhà đã xảy ra chuyện lớn.
“Đường vào thôn đều bị cắt đứt, vẫn luôn không liên lạc được, tình hình bên đó chưa rõ ràng. Đơn vị phải cử người qua chi viện, biết tôi là người địa phương nên gọi tôi đi cùng. Tôi cứ tưởng em biết tin nên mới thu dọn hành lý.” Trên mặt Nguyễn Thừa Xuyên cũng không giấu nổi vẻ sầu lo.
Nhiễm Nguyệt lắc đầu, kể vắn tắt chuyện vừa rồi: “Em không liên lạc được với người nhà, cũng không tìm được anh nên trong lòng hoảng quá, định về xem tình hình thế nào.”
“Đơn vị chúng tôi sắp xuất phát rồi, có thể mang em theo, em có muốn về không?” Nguyễn Thừa Xuyên hiểu tính cách của cô, lúc này bảo cô ở lại đây chắc chắn cô sẽ không chịu.
