Xuyên Thư Thập Niên 70: Vợ Cũ Pháo Hôi Bị Hán Tử Thô Bạo Sủng Lên Mây - Chương 270
Cập nhật lúc: 05/05/2026 08:37
“Anh khóa cửa làm gì?” Nhiễm Nguyệt tự nhiên chú ý tới hành động của Nguyễn Thừa Xuyên.
Nguyễn Thừa Xuyên không nói gì, sải bước dài đi tới ôm trọn Nhiễm Nguyệt vào lòng: “Dỗ em.”
“Làm gì có ai dỗ người ta kiểu này!” Nhiễm Nguyệt vùng vằng muốn thoát ra.
“Đừng nhúc nhích, để anh ôm em 1 lát nào!” Nguyễn Thừa Xuyên ôm c.h.ặ.t lấy Nhiễm Nguyệt.
Nhiễm Nguyệt mềm lòng cũng không vùng vẫy nữa, mặc cho Nguyễn Thừa Xuyên ôm 1 lúc.
Cảm nhận được sự thỏa hiệp của Nhiễm Nguyệt, Nguyễn Thừa Xuyên lúc này mới giải thích: “Người phụ nữ đó anh thực sự không quen, 2 người bọn họ anh đều không quen, hơn nữa sau khi trở về anh đã nói là anh kết hôn rồi!”
Nhiễm Nguyệt không ngờ Nguyễn Thừa Xuyên lại dùng kế với mình, hừ lạnh 1 tiếng: “Em không tin anh!”
“Em cứ tin anh đi, Nguyệt Nguyệt tốt của anh. Mấy đồng đội của anh đã sớm nghe anh nhắc đến em, nhưng bọn họ đều không tin, em phải chứng minh cho anh kẻo bọn họ lại bảo anh mắc chứng hoang tưởng mất!”
Nguyễn Thừa Xuyên lại nói.
Vốn dĩ Nhiễm Nguyệt đã tin anh rồi, chỉ là không ngờ cô vừa mới đến đây đã có người tìm tới cửa.
Có thể thấy ngày thường có không ít nữ đồng chí tìm đến Nguyễn Thừa Xuyên, cho nên cô mới nhất thời làm nũng, hờn dỗi!
“Được rồi, em tạm thời tin anh!” Nhiễm Nguyệt bày ra vẻ mặt mình vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng.
Nguyễn Thừa Xuyên như đang đảm bảo: “Đảm bảo sẽ khiến em kiên định tin tưởng anh!”
Chập tối Nhiễm Nguyệt đã xuất viện. Bệnh xá ít phòng, cộng thêm Nhiễm Nguyệt chỉ bị say nắng, cô về nhà nghỉ ngơi cũng giống nhau.
Lãnh đạo biết tình hình bên phía Nguyễn Thừa Xuyên, đặc biệt cho anh nghỉ phép 3 ngày.
Lúc Nhiễm Nguyệt biết chuyện này, vì bản thân bị ốm đã lãng phí mất 1 ngày, nghĩ đến lại thấy hơi tiếc nuối.
“Không sao, chỉ cần em còn ở đây thì lúc nào xong việc anh có thể về tìm em!” Nguyễn Thừa Xuyên an ủi.
Nhiễm Nguyệt gật đầu: “Vậy mấy ngày nay em ở đâu?”
Giấy chứng nhận thôn cấp cho cô có thời hạn 1 tháng, đi lại trên đường đã mất 1 tuần, thời gian cô có thể ở lại đây trọn vẹn cũng chỉ hơn 3 tuần 1 chút.
“Em ở nhà chứ ở đâu, nếu không em muốn ở đâu?” Nguyễn Thừa Xuyên ghé sát lại gần.
“Ở nhà?” Nhiễm Nguyệt nghi hoặc!
Nguyễn Thừa Xuyên gật đầu: “Khu gia thuộc đã xin cấp xong rồi, anh luôn muốn nói với em, nhưng em bảo em muốn qua thăm anh, anh liền nghĩ đợi em đến sẽ cho em 1 bất ngờ!”
Nhiễm Nguyệt trực tiếp nhảy cẫng lên, quả thực là rất kích động.
“Thật sao?”
Nguyễn Thừa Xuyên gật đầu: “Đi thôi, anh đưa em đi xem!”
Nhiễm Nguyệt lập tức theo sau: “Vâng!”
Đi theo sau Nguyễn Thừa Xuyên, Nhiễm Nguyệt rảo bước nhanh hơn, Nguyễn Thừa Xuyên lại đi chậm lại nương theo bước chân của cô.
Theo Nguyễn Thừa Xuyên đi thẳng vào khu gia thuộc, giống như lúc cô vào quân khu ngày hôm qua, trước cổng có lính gác.
Nguyễn Thừa Xuyên không để Nhiễm Nguyệt phải đăng ký, tự mình vào đăng ký, lúc đăng ký còn chủ động trò chuyện với người bên cạnh.
Mở miệng ra là khoe khoang cô gái đứng bên ngoài là vợ mình, đến thăm mình, sau này sẽ sống ở khu gia thuộc.
Lính gác gật đầu, nói 2 câu chúc mừng.
Nguyễn Thừa Xuyên không nói gì khác, chỉ bảo đã kết hôn được 1 thời gian rồi.
Nhiễm Nguyệt đứng bên ngoài không biết Nguyễn Thừa Xuyên đang nói gì bên trong, chỉ biết anh đã vào đó 1 lúc rồi.
Hết cách, Nhiễm Nguyệt cởi cúc áo khoác, lấy giấy tờ của 2 người từ bên trong ra chuẩn bị mang vào.
Kết quả liền thấy Nguyễn Thừa Xuyên đã đi ra.
“Xong chưa anh?” Nhiễm Nguyệt có chút lo lắng.
Nguyễn Thừa Xuyên gật đầu: “Xong rồi, anh nói với cậu ấy 1 tiếng, sau này em không cần phải đăng ký nữa.”
“Không cần cái này sao?” Nhiễm Nguyệt đưa giấy tờ trong tay cho Nguyễn Thừa Xuyên.
Nguyễn Thừa Xuyên nhận lấy giấy chứng nhận kết hôn Nhiễm Nguyệt đưa: “Cần chứ!”
Chưa đợi Nhiễm Nguyệt nói gì, Nguyễn Thừa Xuyên đã cầm giấy tờ đi vào, 1 lát sau mới đi ra.
Lúc đi ra anh cười vô cùng rạng rỡ.
Nhiễm Nguyệt không biết Nguyễn Thừa Xuyên đang cười cái gì, nhưng giấy chứng nhận kết hôn anh cũng không đưa lại cho cô mà tự mình cất đi.
“Đi thôi, ở ngay bên này, tầng 2!”
Nguyễn Thừa Xuyên chỉ vào 1 trong những tòa nhà: “Trước đây bọn họ bảo tầng 2 không tốt, anh lại thấy tầng 2 rất tốt, lên xuống lầu đều tiện, không phải leo cầu thang, hơn nữa ở đây cũng rất thuận tiện!”
Nhiễm Nguyệt nghe Nguyễn Thừa Xuyên lải nhải, qua những lời anh nói cũng biết được rất nhiều chuyện về khu gia thuộc.
“Chìa khóa đưa em 1 chiếc!”
Nguyễn Thừa Xuyên lấy chìa khóa ra tháo 1 chiếc đưa cho Nhiễm Nguyệt, “Rất nhiều đồ đạc trong nhà anh đã sắp xếp xong rồi, còn nhiều chi tiết nhỏ em có thể tự mình trang trí!”
Nhiễm Nguyệt nghe những lời Nguyễn Thừa Xuyên nói có chút dở khóc dở cười, người này sao lại dài dòng thế nhỉ!
“Anh Xuyên, hình như anh đã chuẩn bị xong mọi thứ rồi!” Nhiễm Nguyệt ngoài kinh ngạc ra còn rất cảm động.
“Để chào đón em đến, thế này vẫn chưa đủ đâu!” Nguyễn Thừa Xuyên không hề tự mãn mà dẫn Nhiễm Nguyệt vào cửa.
Nhiễm Nguyệt vừa bước vào nhà liền kinh ngạc.
Thật không ngờ nhà ở khu gia thuộc được phân phối thời này lại trông như thế này.
Phòng khách rất thoáng đãng, không có sô pha, thay vào đó là 2 chiếc ghế dài, phía trước đặt 1 chiếc bàn dài coi như bàn trà. Căn phòng đơn giản nhưng mang lại cảm giác rất ấm cúng.
Nhiễm Nguyệt không đợi Nguyễn Thừa Xuyên giới thiệu đã tự mình đi dạo quanh nhà muốn xem toàn bộ không gian, nơi cuối cùng cô đến là phòng ngủ chính.
Cũng chính là phòng ngủ của 2 người.
Nhiễm Nguyệt vừa bước vào, Nguyễn Thừa Xuyên liền đi theo vào.
“Đây là phòng ngủ của 2 chúng ta sao?” Nhiễm Nguyệt nhìn về phía Nguyễn Thừa Xuyên.
