Xuyên Thư Thập Niên 70: Làm Đại Lão Huyền Học Có Được Không? - Chương 277: Đoàn Buôn Chuyện Ở Khu Tập Thể Xưởng Liên Hợp Thịt
Cập nhật lúc: 09/05/2026 07:04
Lúc này vẫn chưa đến buổi trưa, Tống Diệu dù có về nhà thì trong nhà cũng không có ai, cô đành đứng dưới lầu nói chuyện phiếm thêm một lúc với mấy bà lão.
“Có cho chứ ạ, lãnh đạo thấy năng lực của cháu không tồi, liền điều cháu đến văn phòng Đoàn ủy công xã, hiện tại cháu đang là Phó bí thư Đoàn ủy của công xã bên đó.”
Mấy bà lão nghe nói Tống Diệu hiện tại đang đi làm ở Đoàn ủy, khiếp sợ đến mức đôi mắt tam giác cũng trợn tròn.
“Bây giờ cháu không cần xuống ruộng làm việc nữa sao?”
“Vẫn phải làm chứ ạ, một năm làm đủ 120 ngày là được, thời gian còn lại thì phụ trách công việc bên Đoàn ủy.”
“Vậy mỗi tháng có phải đều có tiền lương không?”
“Có ạ, tính cả trợ cấp và công điểm, gộp lại một tháng cũng được hơn 30 đồng, xấp xỉ 35 đồng.”
Lần này mọi người càng khiếp sợ hơn.
35 đồng! Thế thì ngang ngửa với một công nhân bình thường trên thành phố rồi!
Những thanh niên trí thức khác đi cắm đội đều là bán mặt cho đất bán lưng cho trời, nhưng nhìn người ta xem, cũng là đi cắm đội, người ta lại có thể làm đến chức Phó bí thư!
Đúng là người với người không thể so sánh được mà!
Bạch lão thái thái sống ở sát vách nhà Tống Diệu cười ha hả.
“Như vậy rất tốt, cháu tự có tiền lương đủ cho bản thân tiêu xài, phụ nữ chúng ta ấy à, dựa vào ai cũng không bằng dựa vào chính mình, tiền mình tự kiếm ra tiêu mới cứng cáp được.”
“Đúng đúng đúng, cháu nhìn chị cháu xem, từ lúc kết hôn là dựa vào chồng nuôi, lúc đó chúng ta đều cảm thấy cô ta gả vào Ủy ban là ghê gớm lắm, nhưng cháu xem ngày tháng tốt đẹp này mới qua được bao lâu, chậc chậc chậc…”
Những người khác nghe vậy cũng sôi nổi chậc chậc theo, chậc đến mức Tống Diệu nghe mà mờ mịt.
“Chị cháu? Mọi người nói Mã Ngọc Cầm ạ, cô ta làm sao vậy, lần trước cháu về nghe nói cô ta bị gãy chân, bây giờ thế nào rồi, đã mấy tháng trôi qua, có thể đi lại được chưa ạ?”
Dù sao cũng là con bé mình nhìn từ nhỏ đến lớn, thực ra mọi người cũng không muốn nói quá khó nghe, nhưng ai bảo Tống Diệu vừa mới chia nấm cho bọn họ chứ!
Hơn nữa đều là người một nhà của cô, nói thì cũng nói rồi, dù sao cô về nhà cũng sẽ biết.
Bọn họ nói ra cũng chỉ là để cô biết sớm hơn một chút thôi, không tính là tung tin đồn nhảm bên ngoài.
Bà lão mắt tam giác nhấc mí mắt nhìn xung quanh một vòng, thấy trên cổ tay Tống Diệu có đồng hồ, “Mấy giờ rồi?”
Tống Diệu nhìn thời gian, “Kém năm phút nữa là mười giờ ạ.”
Bà lão nghe thấy vẫn còn sớm, cũng không vội nấu cơm.
“Lần trước cháu đi vội, có một số chuyện biết không được rõ ràng cho lắm, bà nghe nói chân của con ranh Ngọc Cầm căn bản không phải tự ngã gãy, mà là bị người ta đ.á.n.h gãy!”
Tống Diệu lập tức phối hợp làm ra vẻ kinh ngạc.
“Bị người ta đ.á.n.h ạ?! Ai cơ? Chồng của Mã Ngọc Cầm chính là Phó chủ nhiệm Ủy ban cơ mà, còn có người dám đ.á.n.h vợ ông ta sao?”
“Ai nói không phải chứ!”
Bà lão hiển nhiên vẫn chưa nói đủ, nuốt nước bọt một cái rồi lại tiếp tục nói phần sau.
“Sau đó bà nghe từ chỗ cháu dâu của em họ nhà mợ ba của chị chồng của em chồng bà nói, chân của con ranh Ngọc Cầm là bị đàn ông đ.á.n.h gãy!
Hơn nữa gã đàn ông đó còn có gian tình với cô ta, ngay cả đứa con gái cô ta sinh ra cũng là con của người ta!”
Lần này Tống Diệu thật sự kinh ngạc, cô không tin chuyện như vậy mà nhà họ Hà lại bằng lòng để truyền ra ngoài.
Cho dù thật sự không phải là con cháu nhà họ Hà, theo thói quen xấu trong nhà không truyền ra ngoài của các gia tộc lớn, cũng sẽ che giấu thật c.h.ặ.t.
Là làm cho c.h.ế.t hay là ly hôn với người ta, thì phải xem lương tâm của mỗi nhà rồi.
“Chuyện này sao có thể, cháu đều nghe mẹ cháu nói rồi, đứa bé kia là sau khi hai người họ kết hôn mới mang thai, không thể nào là của người khác được.”
Bà lão mắt tam giác cụp mí mắt xuống.
“Cái con bé này cháu thì hiểu cái gì, mánh khóe m.a.n.g t.h.a.i nhiều lắm, lại không cần mười ngày nửa tháng mới m.a.n.g t.h.a.i được, chỉ là chuyện trong chốc lát thôi, cháu ngay cả đối tượng cũng chưa có, không biết cũng rất bình thường.”
Nhắc tới đối tượng, bà ta chợt dừng câu chuyện.
“Đúng rồi, Tống nha đầu, cháu ở bên đó đã quen đối tượng chưa?”
Ánh mắt Tống Diệu khẽ động, lời đến khóe miệng lập tức thay đổi.
“Có một người đang tiếp xúc ạ, vẫn chưa nghĩ kỹ xem có nên quen hay không!”
Bà lão ngước mắt nhìn lên lầu hai một cái.
“Nếu gặp được người điều kiện phù hợp, nhân phẩm cũng không tồi, thì cháu cứ tự tìm cho mình một người đi, đừng trông cậy vào mẹ cháu nữa.
Cái loại người như bà ta ấy, cũng chẳng tìm cho cháu được thứ gì tốt đẹp đâu, không khéo sau này lại tìm một lão già bán cháu đi mất.”
Tống Diệu không ngờ Mã Quang Lượng và Lý Văn Thu tốn bao nhiêu tâm tư che giấu như vậy, mà vẫn có người sáng suốt nhìn ra bọn họ là loại người gì.
Cô cười nói lời cảm ơn, rồi lại kéo chủ đề quay về.
“Cháu dâu của em họ nhà mợ ba của chị chồng của em chồng bà, tại sao lại biết rõ ràng như vậy, không phải là truyền bậy bạ chứ ạ?”
“Sao có thể!”
Bà lão lập tức không vui, tức giận vì Tống Diệu nghi ngờ nguồn tình báo của bà ta.
“Cháu dâu của em họ nhà mợ ba của chị chồng của em chồng bà đang làm y tá ở bệnh viện đấy, lúc đó chính tai nghe thấy bọn họ cãi nhau, ngay cả mấy ngày trước con ranh Ngọc Cầm nằm viện, cũng là cô ấy rửa vết thương cho.”
Tống Diệu lại kinh ngạc.
“Mấy ngày trước lại nằm viện ạ? Lần này là vì chuyện gì?”
Bạch lão thái thái ở bên cạnh sốt ruột không chịu được, nghe vậy lập tức xen mồm vào.
“Còn có thể vì chuyện gì nữa, không giữ đạo làm vợ bị Phó chủ nhiệm nhà người ta đ.á.n.h chứ sao, nghe nói đ.á.n.h không nhẹ đâu, mặt mũi đều bị đ.á.n.h hỏng hết rồi!
Nghe nói còn có cái chân nào đó, vết thương cũ còn chưa khỏi hẳn lại hỏng tiếp, bác sĩ đều nói sau này phải thọt rồi.”
Không ngờ chuyện lúc trước mình gây ra lại còn có nhiều hậu quả tiếp theo như vậy.
Tống Diệu nhịn rồi lại nhịn, vất vả lắm mới nhịn được ý cười trở lại, cố tình cúi đầu làm ra vẻ bi thương, nhịn đến mức nước mắt sắp trào ra.
Bạch lão thái thái nhìn thấy nước mắt, còn tưởng cô đang đau lòng thay cho Mã Ngọc Cầm.
Dù sao cũng là hai đứa trẻ cùng nhau lớn lên, mặc kệ bình thường đ.á.n.h nhau như gà chọi, nhưng đến lúc quan trọng, vẫn biết xót xa.
“Con bé này đúng là nhân nghĩa!”
“Đúng vậy đúng vậy, đứa trẻ này từ nhỏ đã lương thiện, trước kia Lý Văn Thu nấu cơm hay làm gì, con bé này đều đi theo ra vào, mới tí tuổi đầu đã biết giúp mẹ làm việc, không giống con ranh Ngọc Cầm, cả ngày chỉ biết ra ngoài chơi điên.”
Một chút điểm tốt hồi nhỏ của Tống Diệu bây giờ đều bị phóng đại vô hạn, mấy người kẻ xướng người họa, khen cô đến mức đỏ cả mặt.
Bạch lão thái thái chợt vỗ đùi một cái.
“Ây? Nhắc tới mẹ cháu, bà ta sinh non cháu có biết không?”
Tống Diệu làm ra vẻ khiếp sợ, “Cháu không biết ạ, không phải bà ấy đầu tháng năm mới sinh sao, sao lại sinh non rồi?”
“Nghe nói cũng là vì con ranh Ngọc Cầm, chân cẳng cô ta không tiện, liền bảo mẹ cháu qua hầu hạ cô ta.
Cháu nói xem mẹ cháu vác cái bụng to, mỗi ngày phải đi làm, còn phải chăm sóc em trai cháu, làm gì có nhiều thời gian rảnh rỗi như vậy.
Nhưng con ranh Ngọc Cầm cứ nằng nặc bắt bà ta qua đó, nghe nói là có người đoán trong bụng bà ta là con trai, câu nói này chọc giận con ranh Ngọc Cầm, liền đẩy mẹ cháu ngã.
Nếu không phải Phó chủ nhiệm Hà về sớm, thì e là đã một xác hai mạng rồi!”
Sắc mặt Tống Diệu vốn dĩ còn coi như bình tĩnh, nghe xong lời này lập tức kinh hãi, không dám tin nhìn mấy người trước mắt, cả người đều chìm trong sự khiếp sợ.
Là giả vờ đấy.
Cô tự thấy mình giả vờ rất đạt, kinh ngạc cũng là thật sự có, nhưng rất nhanh đã nghĩ thông suốt rồi.
Mã Ngọc Cầm người đó quả thực không có não, nhưng làm ra chuyện như vậy thì vẫn không đến mức.
Tám phần mười là Lý Văn Thu đã làm gì đó kích thích đến thần kinh mỏng manh của cô ta rồi, đương nhiên cũng có khả năng là sau khi Mã Ngọc Cầm bị thọt chân thì tính cách trở nên cực đoan.
