Xuyên Thành Pháo Hôi Cực Phẩm Những Năm 60, Tôi Tuyệt Đối Không Tẩy Trắng - Chương 136
Cập nhật lúc: 04/05/2026 06:26
“Hiệu quả rất tốt, ít nhất là buổi tối khi ngủ không bị muỗi bọ làm phiền.”
Hà Xuân Sinh mang gà đến, tổng cộng sáu con.
Thành phố không giống như nông thôn, không quy định mỗi người chỉ được nuôi bao nhiêu con gà, bởi vì những gia đình có sân riêng vốn đã hiếm, hơn nữa cho dù có quy định cũng chẳng sao, cô có thể mượn danh nghĩa nhà anh cả.
Gà không bị nhốt trong l.ồ.ng mà chạy tung tăng khắp sân.
Anh cả sợ chúng mổ nát rau trong vườn nên đã dùng rào chắn ngăn cách chuồng gà với vườn rau phía trước.
Trên mặt đất rắc lẫn phân gà là hạt cỏ linh lăng và hắc mạch, cỏ xú mai, rau sam... những loại cỏ dại thanh nhiệt giải độc, còn có hạt cỏ diếp xoăn dùng để cầm tiêu chảy.
Sau khi mọc lên gà có thể mổ ăn, đề phòng gà bị bệnh, trứng đẻ ra cũng nhiều, đây đều là trí tuệ được người dân nông thôn truyền lại qua bao đời.
Hà Hiểu Khiết hôm nay đến ăn chực, ớt trong vườn rau đã chín một phần.
Hà Thụy Tuyết lười vận động, chỉ ngồi bên cạnh chỉ huy, bảo cô bé đi hái ớt xanh để xào trứng, lại cắt ít thịt hun khói để lên xửng hấp cùng lúc với cơm, sau đó xào với tỏi mầm, là một bữa ăn rất thịnh soạn rồi.
Thịt hun khói phần mỡ trong suốt, phần nạc khô thơm, kết hợp với tỏi mầm còn tươi non, thực sự rất đưa cơm.
“Cô nhỏ, tay nghề cháu thế nào?”
“Trứng hơi cháy một chút, vẫn kém mẹ cháu một bậc.”
“Thế thì chắc chắn là cháu không bằng rồi.
Đúng rồi, mấy hôm trước cô bảo muốn một cái ba lô hai quai sao, mẹ cháu làm xong rồi bảo cháu mang đến cho cô đây, cô xem thế nào.”
Ba lô được làm bằng vải bạt lao động, màu xanh đen chủ đạo, dày dặn chống mài mòn, hai quai đeo được lót thêm một lớp dày.
Trên ba lô có một cái nắp nhỏ, bên trên đính khuy, đóng lại rồi cài vào thì không dễ bị rơi đồ ra ngoài.
Dung tích ba lô không nhỏ, bên cạnh được khâu thêm chỗ để bình nước theo lời dặn của cô.
Cô càng nhìn càng ưng ý, thử đeo một lát, thấy cũng nhẹ nhàng:
“Tốt lắm, mấy ngày nữa cô đi công tác, vừa vặn dùng đến.”
“Sao cô nhỏ lại phải đi công tác nữa ạ, lần này là đi đâu?”
“Làm nghề thu mua chẳng phải đều thế sao?
Cô đi tàu hỏa, không xa đâu, ngay tỉnh dưới kia thôi.”
“Vậy cô nhỏ nhớ mang đồ ngon về cho cháu nhé.”
“Lớn chừng này rồi mà còn giống như Hiểu Ái thế, yên tâm đi, không thiếu phần của cháu đâu.”
Lịch trình đi công tác lần này của Hà Thụy Tuyết rất dày đặc, bận rộn túi bụi, gần như không có lúc nào nghỉ ngơi.
Đi tỉnh ngoài một chuyến không dễ dàng gì, Tạ Bằng giao sạch sành sanh nhiệm vụ thu mua của tổ ba tại tỉnh đó cho cô, lấy cái danh mỹ miều là người giỏi làm nhiều việc, ông hoàn toàn tin tưởng vào năng lực của cô.
Trong vài ngày, cô chạy đôn chạy đáo qua nhà máy sản xuất đài thu thanh, nhà máy bột củ sen và nhà máy giày cao su.
Có lá bài 【Khoảnh Khắc May Mắn】, cô rất dễ dàng đàm phán xong các đơn hàng.
Cũng chính lúc này, cô mới thực sự nhận ra trước đây mình đã lãng phí món đồ này đến mức nào.
Bản thân cô không thể sử dụng pháp khí như Giang Diễn Tự, nên người đó đã dạy cô một cách thô sơ hơn, đó là lưu trữ vận khí trong lá bài vào giấy bùa, trong vòng bảy ngày tiếp theo đều có hiệu lực, chứ không chỉ tác dụng lên một sự việc duy nhất.
Tất nhiên hiệu quả sẽ giảm đi đôi chút, ví dụ như việc được lãnh đạo nhà máy đ.á.n.h giá cao một cách khó hiểu, chủ động tăng lượng cung ứng cho cô, còn hứa hẹn ưu tiên cung cấp hàng cho cửa hàng số hai sẽ không xảy ra nữa, mà chỉ đảm bảo mọi việc của cô diễn ra suôn sẻ.
Nhưng thế là đủ rồi, bản thân cô cũng không phải là không có năng lực.
Lấy ví dụ như chuyến đi đến nhà máy sản xuất đài thu thanh, loại hàng hóa khan hiếm này luôn có nguồn cung hạn chế, mấy cửa hàng đang tranh nhau.
Mặc dù có quy định của văn bản, nhà máy chỉ đảm bảo họ có hàng, nhưng không thể đảm bảo số lượng cung ứng.
Lúc Hà Thụy Tuyết đến đàm phán thì vừa hay gặp lúc máy móc mới mua của bọn họ gặp trục trặc, nhân viên kỹ thuật cầm sách hướng dẫn mà luống cuống chân tay:
“Xưởng trưởng, chữ trên này tôi đọc không hiểu ạ, hay là đi tìm giáo sư ở trường đại học gần đây về xem sao?”
Vừa vặn, máy móc này do Đức sản xuất, đúng chuyên ngành của cô, cộng thêm kiến thức cơ khí cơ bản đã nắm được ở hiện đại.
Hà Thụy Tuyết dành nửa ngày hỗ trợ mấy nhân viên kỹ thuật giải quyết vấn đề của máy móc, khiến nó tiếp tục vận hành, còn tiện tay dịch thêm một bản hướng dẫn sử dụng để bọn họ sau này có cái tham khảo.
Lãnh đạo nhà máy đài thu thanh đương nhiên là vô cùng hài lòng, để tỏ lòng cảm ơn, không chỉ mời cô ăn hai bữa cơm theo chế độ cung ứng, đồng thời hứa hẹn trong vòng nửa năm tới, lượng đài thu thanh cung cấp cho cửa hàng số hai mỗi tháng không dưới năm chiếc.
Con số này không hề nhỏ, bởi quy mô của nhà máy này tuy không bé nhưng cũng không thể so sánh với các nhà máy lớn ở kinh thành, cửa hàng cũng không chỉ bán mỗi đài thu thanh của thương hiệu này.
Hoàn thành suôn sẻ ba đơn hàng, trên đường về nhà cô lại gặp một cặp vợ chồng nuôi ong đang thả ong lấy mật trong cánh đồng hoa cải.
Sau khi hỏi han, cô đã bao thầu toàn bộ mật ong họ thu hoạch được thời gian qua.
Tổng cộng mười mấy cân, cho dù đắt hơn một chút nhưng tuyệt đối xứng đáng.
Ở đời sau, cho dù mua mật ong thật cũng chưa chắc đảm bảo được người nuôi ong không pha thêm nước đường, hơn nữa do ô nhiễm công nghiệp, nguồn hoa cũng ngày càng kém đi, rất khó để uống được hương vị tự nhiên thực sự.
Hiện tại thì lại gặp được mật ong rừng đích thực, mật hoa dại và mật hoa hòe được thu hoạch trước khi hoa cải nở, mở ra là có thể ngửi thấy mùi thơm nồng nàn của hoa và vị ngọt thanh của mật.
Múc một thìa hòa vào nước, hương thơm đậm đà nhưng không ngấy, coi như là vớ được món hời.
Chia số đặc sản mua về đóng gói gửi đi - một hũ mật ong, một gói bột củ sen loại một cân và hai đôi giày cao su gửi cho nhà anh cả, lại gửi một phần cho bố mẹ, chỗ chị hai không thiếu giày đi nên cô gửi thêm một hũ mật ong.
Bước ra khỏi bưu điện, Hà Thụy Tuyết còn chẳng buồn về nhà, vội vàng chạy đến nhà tang lễ, nhưng lại không thấy người mình muốn gặp đâu.
“Đồng chí Hà, cô đến rồi à.
Anh Giang nhất quyết lên núi hái nấm, trời đã mưa đâu, trên núi lấy đâu ra nấm chứ?”
Thái Vệ Dân vừa thấy cô đã phàn nàn.
“Anh nên đi khuyên anh ấy, chứ không phải đi tìm tôi nói chuyện này.”
“Chỉ có cô mới khuyên nổi anh ấy thôi, anh Giang chẳng thèm nghe lời tôi đâu.
Anh ấy là ông chủ, tôi mà làm chủ thay anh ấy thì đúng là đảo lộn cương thường.”
Anh ta phàn nàn với cô:
“Tính tình anh Giang độc đoán lắm, cho dù ở chung một chỗ cũng rất ít khi qua lại với bọn tôi.
Hai năm rồi, ngoại trừ lần trước anh ấy bị bệnh là trường hợp đặc biệt, bất kể là ai anh ấy cũng không cho phép bước lại gần cửa phòng một bước, duy chỉ đối với cô là khác biệt.”
Lời này nghe quen quen nha.
Đã lâu rồi thiếu gia không dắt phụ nữ về nhà, có phải cái mùi vị đó không?
