Xuyên Thành Nương Tử Của Tướng Công Què: Ta Nuôi Cả Nhà Trong Thiên Tai - Chương 281: Trần Sóc Chi Bị Thương

Cập nhật lúc: 30/04/2026 05:18

"Đại ca, đệ ăn xong rồi, đệ đi trước đây."

"Rửa bát xong rồi hãy đi!"

Lời Giang Lê còn chưa dứt, Chu Hạc Nhất đã vắt chân lên cổ chạy biến ra cửa, coi như không nghe thấy gì hết!

Giang Lê nghe tiếng bước chân xa dần, cảm thấy thật cạn lời.

Nàng đi đến bên bếp muốn múc chỗ thức ăn thừa ra để rửa nồi, chuẩn bị buổi chiều rán bánh, nhưng vừa mở nắp nồi ra, chỗ thịt hồi oa lúc nãy chẳng còn sót lại chút nước sốt nào.

Được rồi, vậy là bữa sau nàng không cần phải ăn đồ thừa nữa!

Bột gạo nếp đã nhào xong, nàng chia thành hai khối, một khối dùng để rán quả t.ử, một khối dùng để gói thang viên.

Đó là hai khối bột lớn, nàng chuẩn bị làm cho cả ba nhà: bên nàng, bên Hứa Đại Lực và bên Trần Sóc Chi.

Chủ yếu là vì nàng thấy Hứa Đại Lực và Trần Sóc Chi đều là nam t.ử lại phải trông nom mấy đứa trẻ, chắc chắn sẽ không biết làm mấy món bánh trái này.

Cách làm thực ra rất đơn giản, giống như làm mì sợi, dùng cây cán bột cán mỏng miếng bột ra nhưng phải dày một chút, sau đó cắt thành từng thanh dài nửa ngón tay.

Nghĩ đến việc mỡ heo dễ đông lại, bánh sau khi nguội sẽ không ngon nên Giang Lê đã dùng dầu ngô lấy từ trong không gian.

Rán đến khi bánh vàng ruộm thì vớt ra, cho vào chậu gốm đựng sẵn đường trắng, trộn đều là xong.

Bánh ăn vào giòn rụm, ngọt lịm, lớp đường bọc bên ngoài nên ăn bao nhiêu cũng không thấy ngấy.

Nàng rán liên tiếp năm nồi, đựng đầy hơn nửa cái giỏ tre, chia cho ba nhà là dư dả. Người lớn không ăn bao nhiêu, chủ yếu là dành cho bốn đứa trẻ.

Thang viên gói còn dễ hơn, vỏ bánh cán dày, bên trong bọc nhân vừng đen nghiền nát trộn với bơ và đường, sau đó vo thành từng viên tròn.

Bên ngoài trời lạnh thấu xương, thang viên gói xong đặt vào mẹt rồi để lên đống tuyết, đến ngày hôm sau là sẽ đông cứng lại.

Còn về sủi cảo, nhân bánh các thứ đều đã mua sẵn nhưng Giang Lê không định tự mình gói hết, vì số lượng nhiều, một mình nàng vừa cán vỏ vừa gói thì không biết bao giờ mới xong.

Nên cứ đợi đến đêm giao thừa, mọi người cùng nhau bắt tay vào gói cho vui.

Bận rộn đến tận chạng vạng tối, Giang Lê đi ra chuồng la, lấy từ trong không gian ra mấy cây cải thảo ném cho con la ăn.

Vừa mới ra khỏi cửa định đi dạo một chút thì nàng thấy Trần Sóc Chi đang khập khiễng đi về.

Giang Lê nhanh chân bước tới đỡ lấy lão nhân gia, lo lắng hỏi: "Trần A Công, người sao vậy?"

Trần Sóc Chi nói: "Hôm nay tộc học cho nghỉ Tết, sau khi ăn cơm trưa ta chuẩn bị về nhà thì giữa đường gặp phải một phụ nhân phát điên, mụ ta cầm chủy thủ lao thẳng về phía ta. May mà xung quanh ta có không ít người kịp thời kéo mụ ta ra, ta chỉ bị trẹo chân trong lúc né tránh thôi."

Không phải Giang Lê đa nghi, nhưng gần đây Trần Sóc Chi gặp phải không ít chuyện kỳ lạ.

Lần trước ở trên phố, chiếc xe ngựa đó rõ ràng là nhắm vào lão nhân gia.

Kết hợp với chuyện hôm nay, một phụ nhân điên cầm chủy thủ muốn đ.â.m Trần Sóc Chi, thực sự có thể trùng hợp đến thế sao?

Giang Lê hỏi: "Vết trẹo có nghiêm trọng không ạ?"

Trần Sóc Chi lắc đầu: "Không nghiêm trọng, chỉ là hơi sưng một chút, tối nay ta dùng nước nóng chườm là được, vừa hay mấy ngày này không cần đến tộc học, có thể ở nhà tịnh dưỡng."

Giang Lê dừng lại một chút rồi nói: "Trần A Công, trong lòng người chắc hẳn phải hiểu rõ là ai đang nhắm vào mình."

Trần Sóc Chi dừng bước, đôi mắt hơi đục ngầu tràn đầy vẻ bi ai: "Biết thì đã sao?"

"Theo ta thấy, chi bằng trực tiếp ngửa bài với Trần Mộ Viễn, hắn ta chẳng phải sợ những việc xấu mình làm bị người khác biết sao? Vậy thì cứ để cho thiên hạ đều biết hết đi, ít nhất khi mọi chuyện được đưa ra ánh sáng, người cùng Thục Dao, Thục Du mới có thể an toàn."

Trần Sóc Chi trầm ngâm: "Thực sự... phải làm đến mức tuyệt tình như vậy sao...?"

"Kẻ làm chuyện tuyệt tình không phải là người, mà là Trần Mộ Viễn kia. Hắn đã táng tận lương tâm đến mức không để đường sống cho người và Thục Dao, Thục Du, người còn muốn nhẫn nhịn đến bao giờ mới xong? Đừng trách ta nói lời khó nghe, dù người có nhẫn nhịn thì Trần Mộ Viễn cũng sẽ không tha cho người đâu, thứ hắn muốn là không còn đối chứng, chẳng lẽ người thực sự muốn cùng Thục Dao, Thục Du đi vào con đường c.h.ế.t sao?"

Trần Sóc Chi đã ở cái tuổi này rồi, lão cảm thấy mình có c.h.ế.t cũng chẳng sao!

Nhưng còn hai vị tôn nữ thì phải làm thế nào?

Nếu lão c.h.ế.t rồi, ai sẽ là người thương yêu hai đứa nhỏ?

Ai có thể giống như lão, chăm sóc tốt cho hai vị tôn nữ đây?

Lão không thể chấp nhận việc để hai đứa cháu nhỏ dại phải c.h.ế.t cùng một kẻ sắp xuống lỗ như mình.

Trần Sóc Chi trong khoảnh khắc lộ rõ vẻ mệt mỏi rã rời, lão xua tay: "Những chuyện này để ta về nhà suy nghĩ kỹ lại đã."

Giang Lê buông tay đang đỡ Trần Sóc Chi ra: "Nếu người lo lắng mình không thu xếp được Trần Mộ Viễn thì để ta giúp người!"

Giang Lê thấy xót xa cho lão nhân gia này, dùng mấy chục năm trời nuôi dạy nhi t.ử thành Thám hoa lang, lẽ ra tuổi già phải được hưởng phúc, nào ngờ cuối cùng lại phải thức khuya dậy sớm, đội mưa tuyết vào thành dạy học kiếm tiền nuôi cháu gái.

Nhi t.ử ruột thịt chẳng những không phụng dưỡng lão, mà còn một lòng muốn lão và hai đứa cháu phải c.h.ế.t!

Đồng thời, Giang Lê cũng cảm thấy giận vì sự nhu nhược của Trần Sóc Chi, đau xót cho cảnh ngộ của lão.

Sinh ra loại nghịch t.ử như Trần Mộ Viễn, còn cần phải bận tâm đến tình nghĩa phụ t.ử làm gì?

Có lẽ vì nàng đến từ thời mạt thế, cũng có lẽ vì nàng từ khi sinh ra đã là trẻ mồ côi nên coi nhẹ tình thân, đa phần nàng đều nhìn vào bản chất sự việc, xử lý mọi chuyện không quá vướng bận, nhờ vậy mà cũng không dây dưa kéo dài.

Trần Sóc Chi không dừng bước, đi thẳng về nhà.

Trong lòng lão đã có quyết định, nhưng chuyện này lão không muốn kéo Giang Lê vào cuộc.

Quả thực không nên tiếp tục bị động như vậy nữa, ai biết được lần sau lão còn mạng mà sống hay không?

Lão đã từng nói rất rõ ý đồ và dự định của mình cho Trần Mộ Viễn biết, nhưng Trần Mộ Viễn trước sau vẫn không chịu buông tha cho lão và hai đứa nhỏ...

Ngày hôm sau, Trần Sóc Chi đường hoàng dắt theo hai vị tôn nữ tìm đến Trần phủ.

Dịp cuối năm, Trần Mộ Viễn cũng đang ở trong phủ, đang trêu đùa với nhi t.ử mới vừa biết đi.

Gia đinh vào thông báo: "Bẩm lão gia, bên ngoài có một lão nhân dắt theo hai tiểu cô nương, nói là phụ thân và nữ nhi của ngài, muốn mời ngài ra ngoài gặp mặt."

Cánh tay đang đỡ nhi t.ử của Trần Mộ Viễn bỗng khựng lại, hắn theo bản năng liếc nhìn Hạ Hầu Nhàn ở bên cạnh, định giải thích điều gì đó.

Điều khiến hắn bất ngờ là sắc mặt Hạ Hầu Nhàn vẫn thản nhiên, như thể vừa nghe thấy một chuyện hết sức bình thường.

Trần Mộ Viễn bất động thanh sắc dặn dò gia đinh: "Dân t.a.i n.ạ.n ở ngoài thành cuộc sống gian khổ, chắc là đến đây nhận vơ để xin chút tiền ăn Tết thôi, cũng là kẻ đáng thương, ngươi đưa cho họ ít tiền rồi đuổi đi là được."

Hạ Hầu Nhàn chậm rãi ngồi xuống ghế, cầm lấy chén trà bên cạnh, khẽ vuốt nắp trà, hờ hững nói: "Chuyện này một khi đã bắt đầu thì sẽ có lần sau, dùng tiền đuổi đi là không ổn, chi bằng trực tiếp dùng gậy gộc đ.á.n.h ra ngoài, để họ biết Trần phủ không phải nơi ai muốn đến nhận vơ là có thể nhận vơ."

Trần Mộ Viễn sắc mặt không tự nhiên: "Năm hết Tết đến, không đến mức đó chứ?"

Hạ Hầu Nhàn nụ cười lạnh nhạt: "Tướng công cả ngày bận rộn công vụ, sao biết được những kẻ tùy tiện tìm đến cửa nhận vơ này đáng ghét đến mức nào."

Tri Thu tiếp lời: "Đại nương t.ử nói đúng lắm, chuyện này tuyệt đối không được dung túng, nếu chúng cứ lì lợm không đi thì nên đ.á.n.h c.h.ế.t luôn mới phải, dù có kiện lên quan phủ thì cũng là lỗi của bọn chúng."

Hạ Hầu Nhàn phất tay: "Đi làm đi!"

Thấy gia đinh định đi, Trần Mộ Viễn lập tức đứng bật dậy, buột miệng thốt ra: "Không được!"

Trần Mộ Viễn đứng lên quá nhanh, tay vừa buông ra khiến tiểu gia hỏa Trần Trác Lâm ngã ngồi xuống đất. Quần áo mặc dày nên không đến mức đau, nhưng đứa bé vẫn "oa" lên một tiếng, khóc lóc t.h.ả.m thiết.

Tri Thu nhanh tay lẹ mắt bế Trần Trác Lâm lên dỗ dành, cuống quýt xoa m.ô.n.g nhỏ của nó: "Ôi ôi... không khóc nữa, tiểu công t.ử ngã đau ở đâu, để nô tỳ xem nào..."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.