Xuyên Thành Nữ Thanh Niên Tri Thức Pháo Hôi Thập Niên 70, Tôi Mặc Kệ Sự Đời - Chương 383: Gậy Ông Đập Lưng Ông
Cập nhật lúc: 15/04/2026 01:02
Lương Ngọc Oánh lại ghé bưu cục một chuyến, có một phong thư của ông Tả gửi đến. Lo sợ ông Tả có chuyện khẩn cấp, cô liền mở thư ra đọc ngay tại bưu cục.
Đọc xong những dòng chữ nắn nót, Lương Ngọc Oánh thở phào nhẹ nhõm, sức khỏe của ông Tả vẫn ổn định. Thư báo nửa tháng nữa ông sẽ lên kinh thành, có một bệnh nhân cần cô chẩn trị, nhưng trong thư không đề cập rõ bệnh tình. Lương Ngọc Oánh suy đoán chắc không phải bệnh cấp tính, có thể là chứng bệnh mãn tính đã lâu.
Cất thư đi, trút bỏ được gánh nặng trong lòng, cô mới thong dong đạp xe về thôn Hoa Hòe.
Trên đường về, một gã đàn ông trẻ tuổi, mắt xếch, mặt mũi lấc cấc, toát lên vẻ bất hảo, thình lình cản đường Lương Ngọc Oánh.
"Chào đồng chí, cho tôi hỏi đường đến thôn Triệu Gia đi hướng nào vậy? Tôi muốn đến đó thăm người thân, lần đầu đến đây nên không biết đường. Đồng chí có biết đường đi thôn Triệu Gia không?"
Lương Ngọc Oánh vốn định làm ngơ, nhưng nghĩ lại, người thời này sống khá chất phác, gã đàn ông này tuy tướng mạo xấu xí nhưng cũng không nên đ.á.n.h giá người qua vẻ bề ngoài. Hơn nữa, chỉ đường cũng chẳng mất mát gì.
"Cứ đi dọc theo con đường này, hướng Đông Nam, đi tầm chục dặm, đến ngã ba thì rẽ trái, đi thêm hai ba dặm nữa là tới thôn Triệu Gia."
Hầu Bình mở to đôi mắt hí, dán c.h.ặ.t ánh nhìn vào Lương Ngọc Oánh, khẩn khoản nài nỉ: "Cảm ơn đồng chí, ái chà, chân tôi đau quá, hình như bị bong gân rồi. Đồng chí ơi, đồng chí có thể cho tôi đi nhờ một đoạn xe đạp được không?"
"Xin lỗi, tôi không quen chở người lạ, anh cứ tự mình đi thong thả nhé."
Lương Ngọc Oánh nghe gã "được voi đòi tiên", lập tức đạp xe v.út đi.
Hầu Bình không ngờ cô gái xinh đẹp này lại thẳng thừng bỏ đi như thế, chẳng mảy may tỏ chút thương xót cho mình. Đáng lý ra phụ nữ trạc tuổi này đều rất dịu dàng, thương người cơ mà? Không lẽ...
Hầu Bình bó tay, có đuổi theo cũng chẳng kịp. Hai cẳng chân gã làm sao đọ nổi với bốn bánh xe của người ta?
Thời gian ngày một trôi nhanh, Vu Phương lân la đến thôn Triệu Gia ngày càng thường xuyên. Dạo này cô ả tinh ranh hơn, cố ý hóa trang để che giấu thân phận, tránh bị phát hiện. Cô ả không dám bén mảng đến gần nhà Triệu Xương Thụy, thay vào đó, cô ả lân la kết thân với bọn trẻ con trong thôn. Bọn trẻ hồn nhiên, ngây thơ, đâu hiểu những mưu mô xảo quyệt của người lớn. Thời buổi này, ai cho kẹo thì người đó là đại ca. Vì thế, chỉ sau một ngày, Vu Phương đã thu phục được đám trẻ thôn Triệu Gia.
Làm quen với bọn trẻ để tiện bề bề hành sự. Ngay trong ngày cưới của Triệu Xương Thụy, cô ả đã xúi giục một đứa trẻ lẻn vào phòng tân hôn. Đám cưới nhà họ Triệu đông như trẩy hội, khách khứa ra vào tấp nập, đặc biệt là phòng tân hôn - nơi tập trung nhiều phụ nữ, trẻ em đến xem mặt cô dâu. Do đó, kế hoạch của Vu Phương diễn ra vô cùng suôn sẻ. Đứa trẻ lọt vào phòng tân hôn thành công, lén lút bỏ thứ t.h.u.ố.c do Vu Phương đưa vào ấm nước.
"Sao rồi? Làm được chưa?" Thấy đứa trẻ đi ra, Vu Phương sốt ruột hỏi.
"Xong rồi ạ, em còn thấy cô dâu tự rót một chén nước từ ấm đó uống nữa."
Nghe vậy, trên gương mặt Vu Phương hiện lên một nụ cười đắc thắng: "Giỏi lắm, mấy viên kẹo này thưởng cho em, đi chơi đi!"
"Mỹ Hồng, cô tưởng bước chân vào nhà họ Triệu là yên thân à? Ha hả, hôm nay tôi sẽ làm cho cô bẽ mặt trước bàn dân thiên hạ, trở thành hạng đàn bà lăng loàn, bị người đời khinh bỉ, nhổ bọt!"
Vu Phương tính nhẩm thời gian, mụ phù thủy bán t.h.u.ố.c bảo loại xuân d.ư.ợ.c này uống vào chỉ nửa canh giờ là phát tác. Giờ này mọi người đang mải mê chén thù chén tạc ngoài sân, Vu Phương rón rén lẻn vào phòng tân hôn, định bụng xem thử t.h.u.ố.c đã ngấm vào người Mỹ Hồng chưa.
Ai ngờ vừa bước chân vào phòng, cô ả đã bị một cú đập trời giáng từ phía sau, ngất lịm đi. Khi tỉnh lại, cô ả thấy mình đang nằm la liệt trên sàn một căn phòng trống không, bên cạnh là một gã đàn ông lạ mặt. Gã đàn ông đó chẳng phải ai xa lạ, chính là Hầu Bình, người mà Lương Ngọc Oánh đã đụng mặt cách đây năm ngày.
Lương Ngọc Oánh phủi tay, khép hờ cánh cửa phòng, rồi nhẹ nhàng phi thân lên mái nhà.
"Ký chủ, cô thâm độc thật đấy!"
"Bọn họ tự chuốc lấy thôi, một gã chuyên giở trò đồi bại với đàn bà con gái nhà lành, một ả thì rắp tâm hủy hoại danh tiết của người khác, ghép đôi bọn họ với nhau quả là một sự trừng phạt thích đáng."
"Vu Phương mà biết là ký chủ giở trò, chậc chậc, cô bảo cô ả có nổi điên lên không?"
"Không đâu, mạng cô ả dai như đỉa ấy, hợp rơ với cái gã đàn ông bỉ ổi kia quá rồi còn gì!"
Hai người mải mê trò chuyện, bỏ mặc vở kịch hay đang diễn ra bên dưới.
"Á á á!" Một người phụ nữ đang ẵm con định vào phòng trống cho con b.ú thì tá hỏa phát hiện hai bóng người đang quấn lấy nhau trên giường. Chị ta sợ hãi hét lên thất thanh. Tiếng hét ch.ói tai thu hút sự chú ý của đám đông các bà, các thím đang xúm xít gần đó.
"Vợ Phú Quý, có chuyện gì thế? Bên trong xảy ra chuyện gì?"
"Các... các người tự vào mà xem, tôi... tôi..." Vợ Phú Quý đỏ mặt tía tai, lắp bắp không nói nên lời.
"Ái chà chà, trời đất quỷ thần ơi! Bọn họ đang làm cái trò trống gì thế này?!"
Từng người một ùa vào, chứng kiến cảnh tượng chướng mắt, họ thi nhau buông những lời mắng nhiếc, c.h.ử.i rủa thậm tệ. Vu Phương và Hầu Bình đang trong cơn mê sảng của xuân d.ư.ợ.c, hoàn toàn phớt lờ những tiếng ồn ào xung quanh, vẫn tiếp tục chìm đắm trong cơn hoan lạc. Phải đến khi một bà lão tinh ý nhận ra sự bất thường, hối hả chạy ra sau nhà xách một xô nước lạnh dội thẳng vào người hai kẻ đang làm loạn, họ mới sực tỉnh khỏi cơn mê.
"Á á á á!" Tiếng thét kinh hoàng vang lên x.é to.ạc không gian.
"Sao tôi lại ở đây? Anh là ai?! Sao anh lại nằm cạnh tôi!"
Gáo nước lạnh không chỉ làm Vu Phương bừng tỉnh mà còn gột sạch lớp trang điểm giả tạo của cô ả. Nhiều người nhận ra cô ả: "Đây chẳng phải là thanh niên trí thức Vu Phương ở thôn Hoa Hòe sao? Chậc chậc, đúng là vô liêm sỉ hết chỗ nói. Hôm nay là ngày vui của Xương Thụy, cô ta còn mò đến đây làm loạn!"
"E là không phải đến xem náo nhiệt đâu, làm ra cái chuyện đồi bại này, không khéo là một màn kịch được dựng lên để hãm hại Xương Thụy cũng nên."
Những lời bàn tán, suy đoán cứ thế râm ran khắp nơi. Diêu Thúy Lan nghe tin dữ, lật đật chạy đến. Thấy một đám đông đang bu lại, Vu Phương như kẻ mất hồn, nước mắt đầm đìa nhưng không thốt lên lời. Cô ả biết danh tiết của mình đã bị hủy hoại hoàn toàn, không rõ ở khâu nào lại xảy ra sơ suất nghiêm trọng đến vậy. Bị một gã đàn ông lạ mặt làm nhục, cơ hội quay lại với Triệu Xương Thụy đã hoàn toàn khép lại.
Nhưng làm sao cô ả cam tâm cho được, cô ả đã phải bỏ ra bao nhiêu công sức, dùng đủ mọi mưu hèn kế bẩn chỉ để được ở bên Triệu Xương Thụy. Kết cục lại trở thành một ả lăng loàn, ti tiện, bị người đời phỉ nhổ.
"Vu Phương, cô cút ngay khỏi đây cho tôi, tôi đã nói rõ là nhà họ Triệu không hoan nghênh cô!
Nể tình hôm nay là ngày vui của Xương Thụy, tôi sẽ không truy cứu chuyện cũ, nhưng cô phải lập tức biến khỏi đây! Nếu không, tôi sẽ sai người lôi cổ cô ra ngoài!"
Mắng xong Vu Phương, Diêu Thúy Lan quay sang lườm Hầu Bình: "Còn anh là ai? Sao lại mò đến nhà tôi giở trò?"
"Tôi cũng chẳng hiểu tại sao mình lại ở đây, rõ ràng tôi đang nhặt củi trong rừng..."
Diêu Thúy Lan đâu dễ bị lừa, bà chống tay ngang hông, c.h.ử.i mắng sa sả: "Đồ bỉ ổi, mau cút khỏi nhà tao ngay! Giữa thanh thiên bạch nhật mà dám vào nhà người ta làm chuyện xằng bậy, đúng là thứ mặt dày vô sỉ!"
Hầu Bình nghe giọng điệu gay gắt của Diêu Thúy Lan, biết bà đang nổi cơn tam bành, vội vàng vơ vội quần áo định tẩu thoát.
"Đứng lại, làm ra chuyện tày đình này mà định chuồn êm à, mau áp giải bọn họ đến trụ sở đại đội!"
