Xuyên Thành Nữ Thanh Niên Tri Thức Pháo Hôi Thập Niên 70, Tôi Mặc Kệ Sự Đời - Chương 242: Bạn Tốt Ôn Chuyện -
Cập nhật lúc: 13/04/2026 19:10
Nghe mẹ nói vậy, Lương Ngọc Oánh cũng đành ngoan ngoãn gật đầu ưng thuận. Trong dòng ký ức mờ nhạt, người chị cả Lương Ngọc Thiên này đối xử với cô em gái cũng không đến nỗi tệ. Tuy nhiên, vì nhân vật này hiếm khi xuất hiện trong cốt truyện, nên thực chất Lương Ngọc Oánh cũng lờ mờ chẳng rõ tính tình chị ta ra sao. Có điều, nghe giọng điệu của mẹ, cô lờ mờ cảm nhận được bà không mấy mặn mà với việc để cô đi gặp chị cả.
Giũ bỏ những ý nghĩ bộn bề trong đầu, Lương Ngọc Oánh tươi cười rạng rỡ, ngoan ngoãn bưng mâm điểm tâm dọn ra bàn.
Quả nhiên, ngay trong bữa sáng, Triệu Thấm Phương đã đem chuyện này bàn bạc với Lương Vĩnh Xương. Ông thoáng khựng lại một nhịp, rồi cũng gật đầu đồng ý. Lương Ngọc Oánh vốn đã sinh lòng hồ nghi, nên đặc biệt lưu tâm đến sắc mặt của mọi người. Không nằm ngoài dự đoán, trên gương mặt của các anh chị dâu đều xẹt qua một tia chán ghét không che giấu.
“Hệ thống 325, trong truyện không hề đề cập đến tính cách của người chị cả này. Nhưng nhìn phản ứng của anh chị dâu, tôi có dự cảm chị ta chẳng phải dạng dễ đối phó đâu.”
“Ký chủ không cần bận tâm! Chị lợi hại thế này, sợ gì cô ta chứ? Với lại, chị còn có cái bàn tay vàng siêu cấp là em đây cơ mà!” Hệ thống 325 tỉnh rụi lên tiếng an ủi.
“Ai thèm sợ chị ta! Chỉ là có những chuyện tôi không tiện hỏi thẳng người nhà. Dù sao lúc tôi xuyên không đến đây thì chị ta đã gả chồng từ tám hoảnh rồi. Thế nên tôi mới tìm cậu để xả stress đấy! Tám chuyện một chút cho khuây khỏa!”
“Ký chủ à, em mạo muội hỏi một câu, nhỡ đâu nhân phẩm bà chị cả này tồi tệ thật, chị có định tặng chị ta phần quà đã chuẩn bị sẵn không?”
Lương Ngọc Oánh trầm ngâm suy nghĩ: “Tùy tình hình đã. Nếu chị ta dám vuốt râu hùm, chọc tức tôi, tôi cũng chẳng phải kẻ dễ bắt nạt, đương nhiên là không cho rồi. Tôi đâu phải thánh nhân vung tiền qua cửa sổ. Cùng lắm là nể mặt ba mẹ, mời vợ chồng chị ta bữa cơm là xong chuyện. Còn về sau ân đoạn nghĩa tuyệt, qua lại nhạt nhẽo đến đâu thì mặc kệ. Chỉ cần ngoài mặt người ta không bới móc được lỗi lầm của tôi là được. Tôi tuyệt đối không dung túng cho chị ta!”
“Ký chủ tính toán sâu xa quá, em thấy cứ làm y như vậy đi!”
Điểm tâm xong xuôi, mọi người lần lượt tỏa đi làm. Lương Ngọc Oánh rảnh rỗi sinh nông nổi, bỗng sực nhớ hôm qua về nhà mải mê hàn huyên mà quên bẵng mất việc đi thăm cô bạn thân Lâm Vũ Phỉ đã lâu không gặp. Cô nhẩm tính nhân lúc trời còn sớm, ghé qua hiệu sách thăm Vũ Phỉ một chuyến. Cô thoăn thoắt lấy từ trong không gian ra vài món quà, rồi rảo bước tiến về phía hiệu sách theo dòng hồi ức.
Hàng xóm láng giềng thấy Lương Ngọc Oánh xách lỉnh kỉnh đồ đạc ra khỏi nhà. Kẻ nhát gan thì lấm lét đưa mắt dòm ngó, người bạo dạn có chút giao tình với cô thì tươi cười hỏi han: “Nha đầu Ngọc Oánh, cháu tính đi đâu đấy?”
“Dì Tiểu Vân ạ! Cháu xa nhà cả năm trời mới về, định ghé thăm bạn bè chút xíu. Đi tay không thì kỳ quá nên cháu xách theo ít quà cáp cho phải phép dì ạ!” Lương Ngọc Oánh chẳng ngại ngần ánh mắt soi mói của người đời, rành rọt đáp lời với phong thái đường hoàng đĩnh đạc.
“Cháu nói chí phải! Vậy cháu đi đi nhé, dì cũng phải đi có việc đây!” Tiểu Vân cũng là người biết điều. Lân la hỏi dò được thông tin rồi, nếu còn nấn ná lại e là không hay, bèn kiếm cớ rút lui.
Lâm Vũ Phỉ đang chán chường lật giở một cuốn sách trước quầy hàng. Thời buổi này, hiệu sách vắng tanh như chùa Bà Đảnh. Một phần vì giá sách khá đắt đỏ; gạo còn chẳng đủ ăn, lấy đâu ra tiền dư dả mà mua sách? Hai là giờ đây rất nhiều loại sách bị liệt vào danh mục cấm; người bình thường nếu không có việc gì hệ trọng chẳng dại gì mà bén mảng tới hiệu sách. Ba là kỳ thi đại học đã bị bãi bỏ, hàng triệu thanh niên trí thức đang rầm rộ hưởng ứng phong trào lên núi xuống làng; tâm trí đâu nữa mà chú tâm vào sách vở?
“Vũ Phỉ!” Tiếng gọi lanh lảnh của Lương Ngọc Oánh khiến Lâm Vũ Phỉ giật thót mình, vội vã ngẩng phắt đầu lên.
“Ngọc Oánh? Thật là cậu sao? Cậu về lúc nào mà chẳng thèm viết thư báo trước cho tớ một tiếng?!” Lâm Vũ Phỉ trố mắt không dám tin, rồi lập tức ra vẻ hờn dỗi trách móc.
“Trời ơi, lần này tớ được về nhà quả thực là một chuyện nằm ngoài dự tính, nên tớ quên béng mất.” Lương Ngọc Oánh gãi đầu gãi tai ngượng ngùng; cô thực sự đã quên bẵng đi. Lúc nhận được tin, phản ứng đầu tiên của cô là được về đoàn tụ cùng cha mẹ, tâm trí đâu mà nhớ tới những chuyện khác?
“Thôi được rồi, đại nhân không chấp tiểu nhân, tớ tha thứ cho cậu lần này đấy! Mau khai thật đi, một năm qua ở nông thôn cậu sống thế nào? Tuy trong thư cậu luôn bảo mọi chuyện êm đẹp, nhưng tớ vẫn canh cánh trong lòng. Tớ muốn chính miệng cậu kể lại cuộc sống nơi đó cơ.”
“Chuyện nhỏ! Cậu muốn nghe thì tớ kể. Với lại, hôm nay tớ lặn lội tới đây thăm cậu chẳng phải cốt để chứng minh tớ vẫn sống tốt sao? Cậu nhìn xem, tớ không những chẳng đen đi chút nào, mà còn béo lên vài phần đây này!”
Lương Ngọc Oánh tươi cười kéo ghế ngồi xuống, đôi mắt cong cong hình bán nguyệt nhìn Lâm Vũ Phỉ.
“Cái đồ quỷ sứ này! Để tớ ngắm kỹ xem nào... Ừm... Công nhận là không gầy đi chút nào. Thôi được rồi, tạm cho cậu qua ải dung mạo! Mau kể đi, cuộc sống ở quê thế nào?”
“Từ từ đã, xem này, quà tớ mang cho cậu đây. Tối về hẵng mở ra xem nhé! Nhìn chung thì cuộc sống của tớ ở quê một năm qua cũng khá suôn sẻ. Mới đầu xuống làng còn nhiều bỡ ngỡ, nhưng may mắn gặp được chị bạn cùng phòng tính tình hiền lành, phóng khoáng. Thêm vào đó, có cậu và gia đình tớ thường xuyên tiếp tế nhu yếu phẩm, nên cuộc sống cũng khá sung túc. Chưa hết đâu, tớ còn được cất nhắc làm nhân viên y tế của thôn nữa đấy. Ngày thường tớ chuyên khám chữa bệnh cho bà con, tỷ như...”
Lâm Vũ Phỉ chống cằm say sưa lắng nghe, thỉnh thoảng lại vỗ tay reo hò tán thưởng. Đợi Lương Ngọc Oánh kể xong, cô nàng không kìm được tiếng thở dài: “Sống ở quê thú vị thật đấy, tớ ghen tị với cậu quá đi mất! Tuy điều kiện vật chất có thiếu thốn đôi chút, nhưng chắc chắn là vui hơn ngàn vạn lần cái cảnh tù túng ở hiệu sách này. Cậu xem, nãy giờ hai đứa mình hàn huyên rôm rả thế mà chẳng có mống khách nào bước vào. Suốt ngày chôn chân ở đây chắc tớ c.h.ế.t vì buồn chán mất. Hay là tớ lén giấu ba mẹ xin đi thanh niên trí thức để trải nghiệm cuộc sống nhỉ?”
“Thôi xin cô nương! Cậu đúng là sướng mà không biết đường hưởng. Bao nhiêu người đang khao khát có được một công việc ổn định trên thành phố để lo cho gia đình kia kìa. Tớ may mắn lận lưng được chút y thuật nên mới có được những ngày tháng bình yên như vậy. Cậu đừng có nghe tớ kể dăm ba câu chuyện phiếm rồi nổi hứng bồng bột đòi xuống nông thôn. Tới nơi đất khách quê người, đảm bảo cậu khóc thét cho xem!”
Lương Ngọc Oánh vừa khuyên răn vừa dọa dẫm, cốt để Lâm Vũ Phỉ dập tắt ngay cái ý nghĩ rồ dại ấy.
“Yên tâm đi, tớ cũng đâu còn là trẻ lên ba nữa. Chẳng qua là buột miệng than vãn chút thôi, tớ đâu dại gì mà rước họa vào thân!” Lâm Vũ Phỉ hiểu rõ nỗi gian truân của thanh niên trí thức. Vừa nãy chẳng qua là cô buột miệng kêu ca, sẵn tiện trêu chọc Lương Ngọc Oánh một chút mà thôi.
“Cậu biết điểm dừng là tốt rồi. Cũng bởi hai ta là chỗ tâm giao nên tớ mới phải nặng lời khuyên nhủ cậu đấy! Chuyện khác tính sau, trưa nay cậu kiểu gì cũng phải khao tớ một bữa ra trò, bằng không tớ không chịu đâu!”
Thấy vẻ mặt Lâm Vũ Phỉ giãn ra nhờ câu đùa của mình, Lương Ngọc Oánh biết ban nãy mình đã lo bò trắng răng.
“Được, được, được! Tuy túi tiền tớ không mấy rủng rỉnh, nhưng khao cậu một bữa no say thì tớ vẫn gánh vác được! Tiến lên, hướng thẳng cửa hàng quốc doanh, gọi ba món một canh, đảm bảo nhét cho cậu no căng rốn!”
“Phụt! Cậu đóng cửa hiệu sách sớm thế này, liệu có ổn không đấy?” Lương Ngọc Oánh bị lời lẽ hùng hồn của Lâm Vũ Phỉ chọc cho cười phá lên, không sao giữ nổi vẻ mặt nghiêm túc nữa, pha chút lo lắng hỏi.
“Yên chí, chuyện nhỏ như con thỏ! Với lại trời cũng không còn sớm sủa gì, mười một rưỡi rồi còn gì. Giờ mà không ra cửa hàng quốc doanh xí chỗ, lát nữa đông người chen chân không lọt đâu! Đi trễ lại chẳng còn món ngon mà ăn. Đã hứa là thỉnh cậu một bữa thịnh soạn, sao tớ có thể nuốt lời được chứ?!”
Lâm Vũ Phỉ hớn hở khóa cửa tiệm, khoác tay Lương Ngọc Oánh, hai cô gái vừa đi vừa ríu rít nói cười trên suốt quãng đường.
