Xuyên Thành Nữ Phụ Độc Ác, Trói Buộc Phản Diện U Ám Trước Khi Hắc Hóa - Chương 355
Cập nhật lúc: 08/05/2026 02:03
Số Lượng Nhiều Đến Mức Khiến Người Ta Phải Khiếp Sợ.
Khương Tuế không khỏi thầm nghĩ, với số lượng khủng khiếp như vậy, Tạ Nghiên Hàn thật sự có thể đ.á.n.h thắng sao?
*
Nhìn đám sinh vật ô nhiễm dày đặc như thủy triều đang ập tới, Tạ Nghiên Hàn hơi nghiêng đầu. Tròng mắt phải của anh bỗng nhiên nứt toác ra một khe hở đen ngòm như vực sâu ngay chính giữa.
Máu tươi từ hốc mắt anh chảy ròng ròng, đỏ rực ch.ói lọi. Tròng mắt nứt toác của anh đột nhiên cuộn trào.
Một con mắt khác đẩy khe hở trên mắt phải của anh ra, nhảy vọt ra từ trong vực sâu đen nhánh.
Con mắt này đen kịt, tựa như một hố đen k.h.ủ.n.g b.ố có thể c.ắ.n nuốt toàn bộ ánh sáng. Hơi thở âm lãnh và đáng sợ, có thể hủy diệt và c.ắ.n nuốt mọi thứ trong tầm nhìn.
Giữa không trung, nữ vương đột nhiên không thể kiềm chế được mà run rẩy trong sợ hãi. Trong thế giới mắt kép của mụ ta, xuất hiện hết con mắt tối tăm và k.h.ủ.n.g b.ố này đến con mắt khác.
Tựa như một vị ác thần tối cao, không thể diễn tả, không thể nhìn thẳng.
Nhưng mụ ta đã trót nhìn thẳng vào "thần minh", vì thế cơ thể và linh hồn của mụ ta, tất cả đều sụp đổ và mai một trong nháy mắt, cuối cùng bị thần minh c.ắ.n nuốt sạch sẽ.
*
Tạ Nghiên Hàn thắng rồi.
Khương Tuế nhìn thấy đám sinh vật ô nhiễm người thằn lằn đang điên cuồng lao tới kia đột nhiên dừng bước, sau đó giống như những con kiến mất đi kiến chúa, mờ mịt đi lang thang khắp thành phố.
Sức chiến đấu của đại phản diện Tạ Nghiên Hàn quả nhiên là vô địch.
Khương Tuế thở phào nhẹ nhõm. Vậy tiếp theo, Tạ Nghiên Hàn sẽ đến tìm bọn họ hội họp.
Nhưng bọn họ đợi trong tòa nhà suốt nửa tiếng đồng hồ, vẫn không thấy bóng dáng Tạ Nghiên Hàn đâu.
Ngược lại, sắc trời đang dần tối sầm lại.
Bọn họ đã không kịp rời đi trước khi trời tối, chỉ đành tìm một chỗ để qua đêm.
Đám người thằn lằn này tuy không còn kiến chúa, nhưng bản năng tấn công vẫn còn. Nếu chạm trán trực diện, chúng vẫn sẽ tập kích con người, cho nên đi đường đêm rất nguy hiểm.
May mắn thay, tòa nhà mà bọn họ đang ẩn náu lại chính là một khách sạn suối nước nóng.
Giống như khách sạn trước đó, bên trong được bảo tồn khá nguyên vẹn. Bên trái sảnh lớn là nhà hàng và khu vực nghỉ ngơi, thậm chí còn lưu lại rượu, đồ uống nguyên vẹn, cùng với một ít đồ ăn vặt đóng gói.
Đồ đạc trong kho bếp của nhà hàng còn nhiều hơn, đáng tiếc phần lớn đều đã nấm mốc biến chất, thối rữa thành một đống.
Mai Chi cực kỳ hưng phấn, dẫn theo em trai lục lọi, sắp xếp những thứ còn dùng được trong kho.
Khương Tuế liền đi dạo quanh các khu vực khác của khách sạn. Cô phát hiện trong phòng VIP của khách sạn thật sự có một hồ suối nước nóng sạch sẽ, trong vắt. Khương Tuế thử chạm tay vào, nước không nóng, chỉ âm ấm.
Nhưng như vậy cũng đã vô cùng tuyệt vời rồi.
Suốt chặng đường bôn ba lăn lộn, lại còn bị thương chảy m.á.u, cả người Khương Tuế bẩn thỉu nhếch nhác. Nhìn thấy hồ suối nước nóng sạch sẽ này, cô thật sự rất khó nhịn được khao khát muốn tắm rửa.
Cô cố gắng nhẫn nại thêm nửa tiếng, định đợi Tạ Nghiên Hàn một lát.
Nhỡ đâu lúc anh tìm đến, cô lại đang tắm, thế thì xấu hổ c.h.ế.t mất.
Nửa tiếng trôi qua, Tạ Nghiên Hàn vẫn không hề lộ diện.
Có lẽ anh cũng thấy Khương Tuế phiền phức, nên đã tự mình rời đi rồi. Khương Tuế hy vọng là vậy, bọn họ tụ tán êm đẹp, tự nhiên đường ai nấy đi, sau này không bao giờ gặp lại nữa.
Vừa miên man suy nghĩ, Khương Tuế vừa cởi cúc áo, trút bỏ quần áo trên người.
Cô không cởi hết, vẫn giữ lại đồ lót, sau đó ngồi bên thành hồ, dùng khăn lông chậm rãi lau đi vết m.á.u và bụi bẩn trên người.
Nước trong hồ chỉ âm ấm, khi chạm vào da thịt lại mang đến cảm giác hơi lạnh. Hơn nữa, cửa lùa của phòng VIP này đã bị kẹt cứng, chỉ có thể đóng được một nửa. Gió lạnh ban đêm thổi vào, lạnh đến mức khiến hai hàm răng Khương Tuế đ.á.n.h bò cạp.
Cô thậm chí còn muốn thắp một ngọn nến để sưởi ấm.
Nhưng vì muốn ẩn nấp, tránh bị đám người thằn lằn lảng vảng gần đó phát hiện, cô không dám dùng thiết bị chiếu sáng. May mà đêm nay ánh trăng rất sáng, có thể miễn cưỡng nhìn rõ mọi vật.
Khương Tuế đẩy nhanh tốc độ, lau khô hai chân. Cô quỳ thẳng người dậy, gỡ mái tóc hơi rối ra, dùng tay chải vuốt lại rồi buộc lên.
Khi Tạ Nghiên Hàn trèo tường tìm đến, cảnh tượng đập vào mắt anh vừa vặn chính là khoảnh khắc này.
Thị lực của anh vượt trội hơn người thường rất nhiều, cho dù là trong đêm tối, anh vẫn có thể nhìn rõ mọi thứ.
Căn phòng VIP rất tối, nhưng cơ thể Khương Tuế lại rất trắng, trắng ngần và thanh tú. Cô quỳ thẳng người, hơi cúi đầu b.úi tóc, đường cong cơ thể hiện lên rõ ràng, tuyệt đẹp.
Tóc đã được b.úi gọn gàng, để lộ ra đoạn cổ thon thả.
Tiếp đó, cô khom lưng giặt sạch khăn lông, sau đó bắt đầu lau chùi cánh tay và cơ thể.
Có lẽ cảm nhận được ánh mắt của anh, Khương Tuế đang lau nửa chừng bỗng nhiên dừng lại, cảnh giác ngó nghiêng xung quanh, đặc biệt là hướng ra ngoài cánh cửa lùa đang mở toang.
Tạ Nghiên Hàn đứng trên bức tường rào, một thân đen kịt, tĩnh lặng và âm trầm hòa mình vào bóng đêm.
Khương Tuế hoàn toàn không phát hiện ra anh.
Cô nhìn một lát, lắc đầu, rồi quay lại bên hồ suối nước nóng.
Không biết phát hiện ra điều gì, cô bỗng nhiên men theo thành hồ đi vài bước, từ góc nghiêng chuyển sang đối diện trực tiếp với Tạ Nghiên Hàn.
Sau đó, cô vịn vào thành hồ, đôi chân trắng ngần thon thả chậm rãi bước xuống nước. Phía dưới dường như có bậc để chân, nước cũng không sâu, chỉ ngập chưa đến đùi cô.
Cô cứ thế đứng trong nước, bắt đầu rửa sạch những vết m.á.u khô trên lưng và eo bụng.
Cô khom lưng, bọt nước b.ắ.n lên rơi xuống xương quai xanh và trước n.g.ự.c cô, rồi khi cô đứng thẳng dậy, những giọt nước ấy lại men theo vòng eo thon mỏng, chảy ròng ròng xuống dưới.
Mặt nước gợn sóng lăn tăn, làm ướt đẫm cặp đùi trắng nõn, mềm mại của cô.
Ánh mắt Tạ Nghiên Hàn cẩn thận, từng tấc từng tấc, thu hết toàn bộ chi tiết vào trong tầm mắt.
Trái tim trong l.ồ.ng n.g.ự.c không hiểu sao lại đập nhanh hơn, m.á.u nóng rực lên, anh rũ những ngón tay đang khẽ giật giật. Đột nhiên, anh sinh ra một loại xúc động.
