Xuyên Thành Nữ Phụ Độc Ác, Trói Buộc Phản Diện U Ám Trước Khi Hắc Hóa - Chương 326
Cập nhật lúc: 08/05/2026 02:00
Nhưng Vẫn Còn Cơ Hội.
Tạ Nghiên Hàn lạnh lẽo và đằng đằng sát khí nghĩ, đợi khi hắn khôi phục sức lực, việc đầu tiên hắn phải làm, chính là cắt đứt cổ cô ta.
Hắn nhắm mắt lại, lặng lẽ chờ đợi trong lều tạm, chờ người phụ nữ kia trở về, sau đó bán hắn đi, hoặc là rạch da hắn, đem bán m.á.u thịt của hắn.
Mấy ngày nay, Tạ Nghiên Hàn tuy vô lực nhắm mắt, nhưng lại rất ít khi ngủ.
Hắn chán ghét giấc ngủ, bởi vì khoảng thời gian bị nhốt trong phòng thí nghiệm, hắn đã ngủ quá đủ rồi. Mỗi ngày hắn đều bị tiêm t.h.u.ố.c, sau đó bị ép chìm vào những cơn ác mộng đen kịt do t.h.u.ố.c mê lấp đầy.
Ngày này qua ngày khác, ròng rã suốt hai năm trời.
Hắn vô cùng căm hận giấc ngủ đông dài đằng đẵng và vô tận đó, nhưng trớ trêu thay, hiện tại hắn lại bị ép phải nhắm mắt, bị nhốt trong bóng tối và sự bất lực, mặc cho người phụ nữ mà hắn chán ghét nhất chạm vào hắn, khuân vác hắn, và cuối cùng là buôn bán hắn.
Thời gian trong sự tĩnh lặng trôi qua một cách chậm chạp, ước chừng đã vài giờ đồng hồ.
Rốt cuộc, Tạ Nghiên Hàn cũng nghe thấy tiếng bước chân của người phụ nữ kia, không giống với trong trí nhớ của hắn lắm, có vẻ nhẹ nhàng hơn một chút.
Hơn nữa, chỉ có một mình cô ta.
Tạ Nghiên Hàn lạnh nhạt nhắm mắt, hờ hững nghĩ thầm, chắc là không tìm được người mua thích hợp.
Nơi này cái gì cũng không có, cô ta muốn thức ăn và các vật tư khác, thì chỉ có thể bán hắn, hoặc là m.á.u tươi của hắn.
Không phải hôm nay, thì chính là ngày mai.
Hắn nghe thấy tiếng cô ta mở cửa bước vào, nghe thấy cô ta đặt thứ gì đó xuống, sau đó đi loanh quanh trong phòng, tiếp theo là một tiếng thở dài thườn thượt.
Cuối cùng, tầm mắt của cô ta rơi xuống người hắn.
Tạ Nghiên Hàn nhắm mắt, giống như hai ngày trước, không hề nhúc nhích.
Một lát sau, hắn nghe thấy tiếng cô ta nhóm lửa, đun nước, cùng với tiếng bóc gói lương khô.
Lương khô ngâm vào trong nước, sau khi được nấu nhừ sẽ tỏa ra mùi thơm khô khan của thức ăn. Mặc dù đó là một mùi hương nhạt nhẽo và tồi tệ, nhưng vẫn khiến dạ dày Tạ Nghiên Hàn co rút lại.
Hắn quá suy yếu, và cũng quá đói khát.
Hắn cần một lượng lớn thức ăn đầy đủ dinh dưỡng để khôi phục lại cơ thể và sức mạnh đã mất. Nếu không, hắn sẽ mãi mãi duy trì bộ dạng vô lực và yếu ớt này.
Tạ Nghiên Hàn không tiếng động mở to mắt, chằm chằm nhìn người phụ nữ đang cắm cúi nấu ăn.
Góc nghiêng của cô ta hướng về phía hắn, khuôn mặt bôi đen nhẻm, chỉ có đôi mắt hạnh tròn trịa, sáng ngời kia là rõ ràng sắc nét. Ánh mắt rất sáng, nhìn chằm chằm không chớp mắt vào nồi cháo lương khô trong hộp cơm bằng sắt tây.
Cô ta hiện tại hoàn toàn không hề phòng bị.
Vì thế, tầm mắt của Tạ Nghiên Hàn di chuyển đến sườn cổ của cô ta, cùng với con d.a.o găm bị cô ta tùy ý đặt trên mặt đất.
Chỉ cần hắn động ý niệm, con d.a.o găm kia sẽ bay lên, cắm phập vào cổ cô ta.
Hơi thở của Tạ Nghiên Hàn hơi trầm xuống, hắn chằm chằm nhìn con d.a.o găm, muốn tích tụ sức mạnh. Đúng lúc này, người phụ nữ đột nhiên cầm lấy con d.a.o. Ngón tay Tạ Nghiên Hàn khẽ động, gần như cảnh giác muốn bạo khởi.
Nhưng người phụ nữ chỉ lau chùi con d.a.o găm, sau đó cất đi.
Cô ta bắt đầu ăn cơm.
Tạ Nghiên Hàn nghe thấy tiếng cô ta thổi khí và húp xì xụp thức ăn.
Những ngón tay của Tạ Nghiên Hàn nắm c.h.ặ.t lại, cảm giác đói khát vẫn luôn gào thét, hành hạ hắn bắt đầu trở nên rõ ràng. Hắn nhớ lại vài lần trước, sau khi người phụ nữ kia ăn xong, sẽ đỡ hắn dậy, sau đó từng ngụm từng ngụm, cẩn thận và dịu dàng đút cho hắn ăn.
Nghĩ đến đây, hắn thế mà lại sinh ra một tia mong đợi khiến người ta buồn nôn.
Tạ Nghiên Hàn nhíu mày, trong lòng nháy mắt trào dâng ngọn lửa giận dữ và sát ý u ám. Người phụ nữ này quả nhiên nên c.h.ế.t sớm một chút thì hơn.
Tiếng bước chân đến gần, tiếp đó một bàn tay luồn qua lưng Tạ Nghiên Hàn, đỡ hắn dậy.
Hắn cảm nhận được cơ thể mình tựa vào một vòng n.g.ự.c ấm áp và mềm mại, ch.óp mũi ngửi thấy mùi bùn đất và cỏ cây, cùng với mùi hương thanh đạm kỳ lạ, quen thuộc kia.
Khương Tuế múc một thìa cháo lương khô, đưa đến bên miệng Tạ Nghiên Hàn.
Trước đó Tạ Nghiên Hàn sẽ tự động há miệng ăn, hôm nay không biết làm sao, miệng ngậm c.h.ặ.t cứng, lông mày cũng nhíu lại.
“Bệnh rồi sao?” Khương Tuế lẩm bẩm một tiếng, cô bỏ chiếc thìa xuống, sờ trán Tạ Nghiên Hàn.
Vẫn nóng rực như cũ, nhưng đã đỡ hơn hôm qua nhiều.
Không có nghiêm trọng hơn... Không lẽ nào, tỉnh rồi?
Tạ Nghiên Hàn dường như chưa tỉnh, bởi vì sau đó Khương Tuế đút lại, hắn liền nới lỏng khớp hàm.
Trong lòng Khương Tuế vô cùng tiếc nuối, nếu Tạ Nghiên Hàn không há miệng, cô có thể tự mình ăn hết rồi.
Nếu Tạ Nghiên Hàn tỉnh thì càng tốt, cô có thể đường ai nấy đi với một Tạ Nghiên Hàn tỉnh táo.
Đút cơm xong, Khương Tuế ngồi bên mép giường ngẩn người.
Chiều nay cô ra ngoài, cũng không tìm được việc làm.
Bởi vì khi cô đến nơi, công nhân xây ký túc xá đã tuyển đủ từ lâu. Hiện trường tập trung mười mấy người cũng muốn tìm việc giống như cô.
Khu mỏ dưới lòng đất đào than thì vẫn luôn thiếu người, nhưng đào than quá nguy hiểm, ngày nào cũng có người c.h.ế.t ở dưới đó, rất nhiều người không muốn mạo hiểm.
Khương Tuế cũng không muốn đi đào than, quá khổ cực.
Cô đi dạo quanh đó, định nhặt chút rác rưởi hữu dụng, nhưng những cái cây có thể dùng để nhóm lửa quanh đây đều đã bị c.h.ặ.t sạch, ngoại trừ đất bốc mùi hôi thối thì chẳng có gì cả.
Cuối cùng Khương Tuế miễn cưỡng nhặt được một ít cành cây vụn và cỏ khô, cứ thế trở về lều tạm.
Không có việc gì khác để làm, sau khi lập đông trời lại lạnh muốn c.h.ế.t, chi bằng đi ngủ sớm một chút.
Khương Tuế liền nằm xuống ngủ.
Cô và Tạ Nghiên Hàn mỗi người ngủ một đầu, đắp chung một cái chăn.
Hai ngày nay quá mệt mỏi, tuy trong chăn rất lạnh, Khương Tuế vẫn từ từ chìm vào giấc ngủ, sau đó bị âm thanh bên ngoài đ.á.n.h thức.
