Xuyên Thành Nữ Phụ Độc Ác, Trói Buộc Phản Diện U Ám Trước Khi Hắc Hóa - Chương 222

Cập nhật lúc: 07/05/2026 13:02

Khương Tuế Mơ, Nước Mắt Chảy Ra.

Nhưng sâu trong tiềm thức, một ý nghĩ chợt lóe lên, nhắc nhở Khương Tuế đã quên một chuyện gì đó.

Nhưng cô đang chìm trong giấc mơ bi thương, nhất thời không nắm bắt được tia sáng le lói ấy.

Lúc này, căn phòng nhỏ lạnh lẽo, tĩnh mịch trong mơ đột nhiên bị đẩy cửa, có người bước vào.

Tim Khương Tuế đột nhiên đập mạnh một cái, cô lập tức nhớ ra tia sáng không bắt được kia, vội vàng quay đầu nhìn về phía cửa —

“Khương Tuế.” Có người đang gọi cô.

Giấc mơ lập tức tan biến, Khương Tuế bừng tỉnh, cô bật người ngồi dậy, theo bản năng nhìn về phía cửa.

Cửa bị đẩy ra, có người bước vào, một thân áo trắng, dáng người cao gầy, trưởng thành, làn da trắng như tuyết, khuôn mặt tuấn tú như tranh vẽ.

Khương Tuế ngẩn người nhìn, đầu óc vừa tỉnh ngủ còn chậm chạp, cảm giác quên mất chuyện gì đó lại ùa về.

“Bác sĩ Lương.” Giọng Tô Chân vang lên, “Anh nghỉ ngơi xong rồi à?”

Khương Tuế cúi đầu day day trán, lúc này, Mai Chi mò mẫm nắm lấy tay cô, rồi lặng lẽ dùng dị năng Tinh thần rửa sạch cho Khương Tuế. Cảm giác mệt mỏi như ngủ lâu ngày lập tức biến mất, Khương Tuế liền nhớ ra.

Cô đã quên mất Tạ Nghiên Hàn.

Bây giờ cô không còn cô đơn một mình, cô có Tạ Nghiên Hàn.

Giọng Lương Thụ Ngôn ôn hòa trầm thấp, anh đến để thông báo cho họ, trời sắp tối rồi, bảo họ chuẩn bị sẵn sàng, đợi các t.h.a.i p.h.ụ bắt đầu đau đẻ, khoảng 0 giờ, khi t.h.a.i nhi đầu tiên ra đời, họ phải lập tức chạy trốn.

Bởi vì sau đó khoảng mười phút đến nửa giờ, những đóa hoa trắng trong sân sẽ nở rộ.

“Một khi mang thai, các cô sẽ không đi được nữa.”

Lương Thụ Ngôn thấp giọng nói, “Phấn hoa ô nhiễm sẽ cắm rễ trong cơ thể các cô, chỉ cần ra khỏi nhà trọ này, chúng sẽ lập tức sinh trưởng, rồi g.i.ế.c c.h.ế.t các cô. Dù cho… lúc đó đã sinh ra t.h.a.i nhi.”

Tô Chân nói: “Vậy còn bác sĩ Lương thì sao?”

Trong kế hoạch của họ, khi các t.h.a.i p.h.ụ bắt đầu đồng loạt sinh, họ sẽ cạy cửa phòng lão già, lấy v.ũ k.h.í, sau đó dùng tốc độ nhanh nhất phá tan bức tường dây leo, rồi chạy đi không ngoảnh đầu lại.

Nhưng Lương Thụ Ngôn thì phải ở lại đỡ đẻ suốt quá trình.

Lương Thụ Ngôn lắc đầu, vẻ mặt bình tĩnh ôn hòa: “Tôi sẽ ở lại… vì họ còn cần tôi, nếu tôi đi, sẽ không có bác sĩ nào chữa trị cho họ.”

Nói xong, anh lại cười.

“Tôi cần cảm giác được cần đến này. Các cô chắc cũng đã nhận ra, tôi là người mắc bệnh bạch tạng, bố mẹ tôi không thích tôi, họ sinh một đứa con khác, rồi ném tôi về quê cho ông nội.”

“Vì tôi trông không giống người bình thường, những đứa trẻ trong làng…”

Anh không đi sâu vào chủ đề bị kỳ thị và xa lánh của mình, mà chỉ cười một cách trưởng thành, “Nhưng ở đây thì khác, mọi người ở đây đều cần tôi, ở đây, tôi cảm thấy mình rất quan trọng, là một sự tồn tại không thể thiếu.”

“Hơn nữa…” Giọng anh ngập ngừng, hàng mi trắng rũ xuống, biểu cảm vừa dịu dàng, lại vừa kìm nén, “Bạn gái tôi còn ở đây, tôi không thể cứ thế bỏ cô ấy lại.”

☀Truyện được đăng bởi Reine☀

Trời tối rất nhanh.

Nhà trọ đã sớm tràn ngập tiếng kêu la t.h.ả.m thiết đau đớn của các t.h.a.i phụ, còn nghiêm trọng hơn đêm qua, như thể có cả một đám người đang gào khóc.

Khương Tuế đứng trước cửa sổ, nhìn chằm chằm biển hoa bên dưới.

Hoa sắp nở, những cánh hoa bên ngoài đã hơi hé ra, để lộ nụ hoa căng mọng bên trong, dường như chỉ cần chạm nhẹ một cái, đóa hoa sẽ “phụt” một tiếng, bung nở hết mình.

Mai Chi rất căng thẳng: “Mấy giờ rồi?”

Khương Tuế cúi đầu xem đồng hồ điện t.ử: “11 giờ rưỡi.”

“Còn nửa tiếng nữa.” Mai Chi cũng đứng dậy, cố gắng mở mắt ra nhìn, tiếc là tròng mắt vẫn đau nhức dữ dội, chỉ có thể nhìn thấy một chút ánh sáng mờ ảo.

Tô Chân ngồi ở cuối giường, vẻ mặt thất thần.

Bên ngoài tiếng kêu la t.h.ả.m thiết không ngớt, thời gian trôi đi một cách ngột ngạt và chậm chạp.

*

“11 giờ 35 phút.” Hoắc Lẫm Xuyên nhìn thời gian trên đồng hồ, ra lệnh cho Phó Văn Giác, “Thông báo xuống dưới, năm phút nữa hành động.”

Phó Văn Giác đáp lời, lặng lẽ lui ra.

Hoắc Lẫm Xuyên vô thức nhíu mày, anh ta nằm trên sườn dốc, nhìn xuống thị trấn bên dưới, bên trong lác đác vài đốm lửa.

Đây chính là căn cứ gần đây nhất của tổ chức Thiên Khải, một căn cứ của những người sống sót hoàn toàn hỗn loạn, không có sự tham gia của chính phủ Liên Bang.

Nhờ có dị năng giả truy tung của bộ phận dị năng Liên Bang, chỉ cần lấy được vật mà thành viên Thiên Khải đã chạm qua, là có thể truy ra được vị trí gần đúng của hắn, cuối cùng qua sàng lọc, đã xác định được vị trí của các thành viên Thiên Khải này.

Hôm qua chúng đã đi cướp bóc một doanh trại nào đó, trưa nay khi họ đến, vừa lúc thấy các thành viên Thiên Khải chở vật tư trở về.

Hoắc Lẫm Xuyên dự tính thời gian tập kích là 0 giờ.

Lúc 11 giờ 40 phút, họ sẽ mò xuống núi, sau đó trà trộn vào thị trấn, theo kế hoạch hành động đã định sẵn, đồng thời tấn công các thành viên Thiên Khải đang phân tán.

Sau khi mạng bị ngắt, thông tin có độ trễ, họ chỉ có thể qua quan sát, phỏng đoán sơ bộ ai là thành viên Thiên Khải, nhưng không thể biết được thực lực của đối phương.

Vì vậy, một khi phát động tấn công, mục tiêu của mỗi người đều là một hộp mù nguy hiểm.

Hoắc Lẫm Xuyên cảm thấy áp lực, muốn hút t.h.u.ố.c, nhưng đã nhịn được.

Anh ta bất giác liếc mắt sang Tạ Nghiên Hàn bên cạnh.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Xuyên Thành Nữ Phụ Độc Ác, Trói Buộc Phản Diện U Ám Trước Khi Hắc Hóa - Chương 222: Chương 222 | MonkeyD