Xuyên Thành Mệnh Cẩm Lý Trong Truyện Thập Niên - Chương 485
Cập nhật lúc: 01/05/2026 17:00
Nhưng tới khi cuộc thi diễn ra thì phải có mặt ở đó.
"Đừng quên chuyện cuộc thi vào ba ngày sau, cũng đừng quên thời gian thi. Giáo viên dặn dò cô.
Vãn Vãn gật đầu, đồng ý với giáo viên rồi mới đi theo Trình Kiêu ra khỏi sân bay.
Tiểu Ngô đã lái xe tới chờ ở đó. Trình Kiêu chờ ở bên trong lâu nên Tiểu Ngô ở bên ngoài cảm thấy nhàm chán, còn tiện thể tới cửa hàng mua mấy thứ. Ăn hết một túi lớn mới nhìn thấy Trình Kiêu đưa Vãn Vãn thong dong di ra.
Đối với bạn gái tương lai của thiếu gia, Tiểu Ngô rất tò mò. Rốt cuộc là cô gái nhỏ là người như thế nào lại khiến thiếu gia nhớ thương?
Lúc nhìn thấy Vãn Vãn, trong lòng cậu ta phải thừa nhận, ánh mắt của thiếu gia quả nhiên tốt.
Vóc dáng của cô gái nhỏ cao và gầy, khoảng chứng một mét sáu tám. Dáng người rất đẹp. Mắt to linh hoạt, là một người thông minh. Đi đằng sau thiếu gia giống như chim nhỏ nép vào người. Nhìn từ xa, hai người rất xứng đôi.
Tiểu Ngô nở nụ cười.
Cậu ta xuống xe, cầm lấy hành lý trong tay của Trình Kiêu, mở cốp xe ra, bỏ đồ đạc vào trong rồi mở cửa xe.
Trình Kiêu giới thiệu với Vãn Vãn: "Vãn Vãn, đây là cảnh vệ của ông nội anh, Tiểu Ngô, giờ là trợ lý của anh. Tiểu Ngô, đây là bạn tôi, Vãn Vãn. Lúc anh giới thiệu cũng không nói tới hai chữ "em gái". Khi còn nhỏ, anh có thể gọi Vãn Vãn là em gái nhưng bây giờ thì không được, trong lòng anh, hai chữ "em gái" tuyệt đối không được nói ra. Một khi đã nói ra thì sợ rằng quan hệ này đã bị đóng khung.
Anh muốn gọi nhất là bạn gái nhưng giờ không thể làm rõ thân phận quá sớm, cũng không thể để Văn Vãn biết được tình yêu của anh.
Anh từng đồng ý với ba mẹ Tô, trước khi Vãn Vãn trưởng thành sẽ không nói ra chuyện anh thích cô. Anh nhẫn nhịn cho tới khi Vãn Vãn vào đại học, thật sự trưởng thành mới có thể chính thức bày tỏ với cô. Tương lai mới có thể chính thức cầu hôn nhà họ Tô.
Tiểu Ngô vươn tay ra nói: "Xin chào cô Vãn Vãn, hiện giờ tuy tôi là đội trưởng đội cảnh vệ nhưng tôi sẽ sớm xuất ngũ. Sau này chuyên tâm làm trợ lý cho cậu Trình."
"Xin chào!" Vãn Vãn cũng bắt tay với cậu ta.
Trình Kiêu đã nắm lấy tay Vãn Vãn kéo lại, kéo cô vào xe ngồi.
Chiếc xe con này không phải chiếc xe mà ông cụ Tiêu vẫn thường ngồi. Chiếc xe này là Trình Kiêu mua bằng tiền của bản thân.
Đó là một chiếc Santana có rèm che.
Vãn Vãn biết lúc này, xe Santana rất nổi tiếng, được xe như chiếc xe quốc dân.
Người bình thường không mua nổi, chỉ có những người giàu có mới mua được.
Tuy Vãn Vãn kinh ngạc nhưng cũng không hỏi nhiều, chỉ nghĩ đây là xe của nhà họ Tiêu.
Dường như Tiểu Ngô biết được suy nghĩ của Văn Vãn, lẩm bẩm như giải thích cho Vãn Vãn nghe: "Chiếc xe này được mua khi thiếu gia kiếm được SỐ tiền đầu tiên. Cô Vãn Vãn thấy thế nào? Rất khí thế đúng không?"
Vãn Vãn nghe xong thì thấy kinh ngạc.
Cô quay sang nhìn Trình Kiêu nói: "Anh Kiêu, ô tô này là anh mua sao?" Hai mắt mở to.
Trình Kiêu nói: "Lúc mua chiếc xe này là vừa hay công ty bọn anh hợp tác với nhà xưởng nên có ưu đãi cho anh mua. Cơ hội tốt như thế anh không thể bỏ qua nên đã mua nó."
Vãn Vãn nói: "Anh Kiêu, anh mở công ty. Cô khẳng định chứ không hỏi.
Cô vẫn biết Trình Kiêu sẽ kinh doanh. Trong sách anh chính là một doanh nhân cực kỳ xuất sắc, không có chuyện đời này sẽ làm quan.
Kinh doanh là trong dự đoán của cô còn làm quan mới khiến cho cô kinh ngạc.
Đời này có nhiều chuyện của Trình Kiêu đã thay đổi, đi học và nhận ông cụ Tiêu. Thế nhưng có nhiều chuyện diễn ra giống như trong sách miêu tả.
Trở thành doanh nhân kiệt xuất, trở thành người giàu nhất huyện Nghi An, thậm chí là giàu nhất thành phố Minh là chuyện trong dự đoán của cô.
Trình Kiêu không giấu diếm cô, kể hết chuyện bản thân gây dựng sự nghiệp, thành lập công ty Tiêu Thức cho cô nghe.
Sở dĩ nói cho cô vào lúc này mà không phải lúc vừa mới thành lập công ty cũng không phải vì muốn gạt cô mà do anh vừa mới bắt đầu mở công ty, vẫn đang chông chênh, nhỡ đâu sau này công ty phải đóng cửa thì sao?
Anh muốn niềm vui thành công của bản thân lây sang cô, khiến cho cô thấy vui vẻ, không cần khiến cô cảm thấy lo lắng rồi trì hoãn cả kỳ thi đại học.
Người thi vào đại học không thể có những bận tâm.
Nghe xong Trình Kiêu kể quá trình đó, cho dù anh nói nhẹ nhàng nhưng Vãn Vãn vẫn có thể hiểu được những lo âu về khó khăn và thử thách bên trong.
Cuối cùng, Trình Kiêu nói gần đây đơn đặt hàng rất nhiều, đã đi vào quỹ đạo, không cần lo lắng công ty lênh đênh. Tảng đá trong lòng cô mới bỏ được xuống.
"Bây giờ, tất cả các kỹ thuật viên đã vào vị trí, rất nhiều đơn đặt hàng là từ các công ty lớn. Lượng đơn đặt hàng hiện giờ của công ty có thể cho đến giữa năm sau. Ngay cả khi nửa năm sau không có đơn đặt hàng nào thì cũng không cần phải lo lắng không thể kinh doanh. Trình Kiêu chậm rãi nói, nở nụ cười tự tin.
Cho tới bây giờ anh cũng chưa từng lo lắng bản thân sẽ gây dựng sự nghiệp không thành công. Anh có tự tin, sau khi điều tra thị trường, dựa vào năng lực của bản thân chắc chắn có thể tạo nên một khoảng trời.
Quả nhiên là anh đã làm được.
Vãn Vãn nghe thấy vậy thì rất ngạc nhiên, từ trong sâu thẳm đáy lòng cảm thấy vui mừng.
Người đàn ông này giống như chim ưng sải cánh, đang thể hiện giá trị của bản thân.
Anh hùng mãi là anh hùng cho dù bản thân ở trong hoàn cảnh nào, bối cảnh gì thì anh vẫn có thể tận dụng điều kiện thuận tiện bên cạnh để thực hiện mục tiêu của mình.
Đây mới là người đàn ông cô thật sự nể phục.
"Anh Kiêu, anh giỏi quá!" Vãn Vãn giơ ngón tay cái với anh.
