Xuyên Thành Mệnh Cẩm Lý Trong Truyện Thập Niên - Chương 471
Cập nhật lúc: 30/04/2026 17:06
Ông chủ thấy gái đẹp là không dời nổi mắt? Đây là ông chủ mà anh biết sao? Không phải chứ?
Đầu óc Ti Tuấn Kiệt bối rối, luôn cảm thấy rằng người mà bạn gái anh nhắc đến và người anh biết hoàn toàn không giống nhau.
Chẳng lẽ người phỏng vấn là người khác? Không phải ông chủ đích thân phỏng vấn sao?
Không đúng, anh rõ ràng thấy Hiểu Mộng đi vào văn phòng của ông chủ, chuyện này là sao vậy?
Sao vậy? Anh không tin em sao?" Nhìn vẻ mặt của Ti Tuấn Kiệt, La Hiểu Mộng liền biết bạn trai không tin mình, trong lòng cô rất khó chịu, "Chẳng lẽ em sẽ lừa anh sao?"
"Không phải, không phải, Hiểu Mộng" Ti Tuấn Kiệt nói, "Anh không nghi ngờ em, chỉ là anh nghĩ việc này có thể có hiểu lầm gì không? Ông chủ, anh ta.. không giống loại người thấy gái đẹp là không thể dời mắt. Có lần anh từng thấy anh ta mắng khóc một cô gái trong công ty anh vì một bản kế hoạch"
La Hiểu Mộng nói: "Em không quan tâm thái độ của anh ta với người khác thế nào, lúc em phỏng vấn, anh ta nhìn em không chớp mắt, còn không biết xấu hổ nói em trông giống em gái của anh ta. Loại bắt chuyện này quá lỗi thời rồi?"
Lúc đ** t* Tuấn Kiệt nghe Hiểu Mộng nói ông chủ quấy rối cô ấy anh ấy còn có chút không tin. Lúc này nghe La Hiểu Mộng kể như thế, anh ấy liền hốt hoảng, chẳng lẽ ông chủ thật sự là người như vậy sao?
Những gì anh ấy biết về ông chủ chỉ là tiếp xúc trong công việc thôi, nhân cách hay thái độ sống của ông chủ anh không biết rõ lắm.
Chẳng lẽ ông chủ thật sự là một người không thể dời mắt khi nhìn thấy gái đẹp?
Anh biết Hiểu Mộng xinh đẹp, vô cùng xinh đẹp giống như nữ ngôi sao, còn được bầu chọn làm hoa hậu giảng đường Hoa Đại.
Nữ sinh xinh đẹp như vậy được con trai thích là chuyện rất bình thường.
Chính tại anh đã nghe rằng có rất nhiều chàng trai muốn theo đuổi cô nhưng đều bị anh ngăn cản.
Anh còn hận không thể trông chừng Hiểu Mộng 24 giờ một ngày, nhưng làm như vậy hiển nhiên là sai, anh ấy không thể hạn chế tự do của Hiểu Mộng, cũng cần cho cô ấy không gian riêng.
Hơn nữa anh ấy tin tưởng Hiểu Mộng, cô là một cô gái tốt, hai người luôn học chung từ cấp 2, cấp 3 rồi đến đại học, tình cảm rất sâu sắc.
"Nếu em không muốn đến làm việc trong công ty, vậy thì không làm. Điều chỉnh tâm trạng, chúng ta có thể tìm một công ty tốt hơn" Ti Tuấn Kiệt an ủi cô.
La Hiểu Mộng cảm thấy vui vẻ, bạn trai của cô vẫn luôn âm thầm ủng hộ cô. Nghĩ đến đây, cô ấy cũng cảm thấy hành động vừa rồi của mình có chút thái quá. Cô không muốn đến công ty làm thì cô cũng không nên không cho Tuấn Kiệt đi làm đúng không? Có thể tìm được công việc này, vừa có thể kiếm chút chi phí sinh hoạt vừa có thể phát huy sở thích của mình là chuyện tốt, cô không thể vì lợi ích của mình mà can thiệp vào tương lai của Tuấn Kiệt.
Thôi được rồi.
"Anh cứ đi làm đi, ông chủ của anh chắc sẽ không vì chuyện của em mà làm khó anh" La Hiểu Mộng khẽ thở dài một tiếng.
Ti Tuấn Kiệt nói: "Đừng lo lắng, Hiểu Mộng. Anh sẽ đi hỏi thăm tình hình, nói không chừng đúng là có hiểu lầm thì sao?"
La Hiểu Mộng có chút tức giận, cô đã nói nhiều như vậy mà Tuấn Kiệt lại còn ôm thái độ hoài nghi. Cô không muốn nói chuyện với anh nữa.
Trình Kiêu không biết trong lòng La Hiểu Mộng anh đã trở thành một gã đàn ông ghê tởm, thậm chí còn muốn động viên Ti Tuấn Kiệt rời khỏi xí nghiệp nhà họ Tiêu.
Anh cứ nghĩ mãi về chuyện này, suýt nữa thì bỏ lỡ hội nghị công ty.
Trình Kiêu chạy qua lại giữa trường học và công ty, việc học bên trường anh không dám qua loa. Với anh mà nói, việc học không hề kém quan trọng hơn công việc, anh phải nắm chắc cả việc học và công việc trong tay.
Gần đây, bởi vì chuyện của La Hiểu Mộng, anh lâm vào một loại trạng thái tê liệt.
Anh tuyển dụng La Hiểu Mộng vào công ty nhưng bị cô ấy từ chối.
Không rõ vì nguyên nhân gì La Hiểu Mộng từ chối vào làm tại công ty, trước đó lúc phỏng vấn cô ấy thể hiện rất tốt.
Anh đi tìm Ti Tuấn Kiệt, hỏi thăm về tình hình bạn gái của anh ấy.
Một là tìm hiểu lý do vì sao La Hiểu Mộng từ chối gia nhập công ty, hai là để hỏi về thân thế của La Hiểu Mộng.
Ti Tuấn Kiệt nghe ông chủ hỏi lý do Hiểu Mộng từ chối, đột nhiên ấp úng không biết nên trả lời thế nào.
Chẳng lẽ nói với ông chủ, anh đắc tội Hiểu Mộng nên Hiểu Mộng không muốn gia nhập công ty?
Lời này chắc chắn không thể nói ra.
Một khi nói ra những lời này sẽ đắc tội với ông chủ, cho dù là có hiểu lầm thì Hiểu Mộng cũng không về lại công ty. Hơn nữa việc này cũng sẽ ảnh hưởng đến anh, đương nhiên là không thể nói.
Trình Kiêu rất thông minh, anh nhìn vẻ mặt của Tuấn Kiệt liền đoán được, chẳng lẽ lúc đó ánh mắt của anh quá trực tiếp làm cho Hiểu Mộng sợ hãi?
Lúc đó anh nhìn Hiểu Mộng như vậy là bởi vì La Hiểu Mộng rất giống mẹ anh, chứ anh không có ý gì khác. Lúc ấy anh chỉ nghĩ rằng La Hiểu Mộng có phải là em gái của anh không, không ngờ dẫn đến hiểu lầm?
Anh thử thăm dò: "La Hiểu Mộng không muốn đi làm có phải do hiểu lầm gì không?"
Ti Tuấn Kiệt gượng cười, chẳng lẽ nói bạn gái của anh cảm thấy giám đốc ghê tởm sao? Anh ta dám nói câu này sao?
Nhìn vẻ mặt của Ti Tuấn Kiệt, Trình Kiêu hiểu ra, xem ra đúng là hiểu lầm rồi.
Không nghĩ tới tính cách La Hiểu Mộng cứng rắn như vậy, nhưng mà anh lại thích thế. Nếu cô ấy thật sự là em gái của anh, chứng minh cô ấy không chịu nhiều khổ cực, đây là kết quả mà anh muốn nhất.
"Lúc tôi gặp La Hiểu Mộng, tôi cảm thấy cô ấy quá giống em gái tôi." Trình Kiêu nói, "Tôi không khống chế được nhìn cô ấy nhiều vài lần. Lúc đó tôi đã giải thích với cô ấy, nhưng tiếc là cô ấy không tin"
