Xuyên Thành Mệnh Cẩm Lý Trong Truyện Thập Niên - Chương 461
Cập nhật lúc: 30/04/2026 07:00
Bọn họ mang đến một làn sóng thương nghiệp, cũng đồng thời mang đến những món đồ khoa học kỹ thuật tân tiến. Cho dù chỉ là một vài kỹ thuật về mặt sinh hoạt nhưng cũng đủ để kiếm ăn một thời gian trên Đại Lục.
Về phía Hoa Quốc, sau khi trải qua khói lửa chiến tranh và những cuộc khởi nghĩa nổi dậy, còn rất nhiều thứ vẫn đang dang dở, khát vọng lớn nhất giờ đây không phải là đợi những thương nhân đầu tư nước ngoài của Hồng Kông mang những kỹ thuật tân tiến đem về Đại Lục ư?
Có công nghệ kỹ thuật, còn sợ không thể đứng lên nổi sao?
Có tư bản, còn sợ không khởi sắc?
Miễn là gan bạn đủ lớn, vậy thì có thể đào hẳn một thùng vàng trong làn sóng đầy ắp cơ hội kinh doanh này.
Có thể không chỉ đào được một thùng, có thể lên hai thùng ba thùng, thậm chí nhiều hơn.
Lòng Trình Kiêu cũng đã có chút bồn chồn.
Ở Hoa Đại, những sinh viên táo bạo thuộc khoa kinh doanh cũng có cùng ý tưởng, nhưng đa số cũng không dám nhúc nhích gì. Một là không có tài chính, hai là không dám.
Lỡ như thua lỗ, những khoản tiền thật khó mới gom góp được đó sẽ giống như ném đá trên sông.
Nhưng vẫn có vài người muốn thực hiện chúng, cho dù lỗ thật thì có sao?
Sống trên đời, nếu không có tinh thần mạo hiểm thì chuyện gì cũng làm không thành.
Chẳng hạn như Trình Kiêu.
Anh chưa bao giờ nghĩ rằng sẽ có miếng bánh từ trên trời rơi xuống.
Chuyện gì cũng không muốn tự mình nỗ lực, ra sức thực hiện? Nếu một chút dũng khí như vậy cũng không có thì đừng có nghĩ muốn làm chuyện lớn.
Anh lập tức nghĩ tới việc khởi nghiệp.
Trước đây khi còn ở thôn Hạ Hà, khi anh còn nhỏ tuổi, trong thời khắc căng thẳng cắt đuôi của tư bản chủ nghĩa vào những năm bảy mươi, anh còn từng đến chợ đen để bán đồ.
Từng bị người truy nã, cũng từng bị người xử oan, thậm chí còn từng suýt chút đã bị bắt kịp rồi bị up mũ của tư bản chủ nghĩa.
Anh vẫn không sợ, bụng đã sắp c.h.ế.t đói tới nơi mà còn sợ một cái tội danh ư? Một người vào lúc anh ta tuyệt vọng nhất, bất lực nhất thì chuyện gì cũng dám làm.
Lúc ấy, anh cũng không kịp nghĩ nhiều như vậy, chỉ nghĩ có thể kiếm chút tiền phụ giúp gia đình, không để cho mẹ vì mình mà làm lụng vất vả quá độ.
Lúc ấy anh rất thận trọng, muốn bán đồ trong chợ đen, thời thời khắc khắc đều phải chú ý, duy trì cảnh giác cao độ, chỉ cần một cơn gió thổi thoáng qua phải đi ngay.
Cũng là khi ấy, trong anh đã nảy sinh ý thức kinh doanh trong mình.
Bây giờ đang ở đại học, thứ anh học chính là chuyên ngành về phương diện này, nếu nói về phương diện kinh tế và ý tưởng kinh doanh, anh chỉ có nhiều hơn chứ không ít.
Nhất là hiện giờ khắp nơi Bắc Kinh đều tràn ngập bầu không khí của vạn nguyên hộ*, sao anh có thể không cảm thấy phấn khích?
*(55F - vạn nguyên hộ: thuật ngữ được đặt ra vào cuối những năm 1970 ở Trung Quốc, chúng đề cập đến các hộ gia đình có tiền gửi hoặc thu nhập lên tới 10.000 nhân dân tệ. Vào thời điểm đó đây là một số tiền rất lớn, hộ gia đình đó được coi là một gia đình giàu có.) Dù cho nhà họ Tiêu không thiếu miếng ăn cho anh, anh cũng muốn tự lực cánh sinh.
Nếu Vãn Vãn biết suy nghĩ của anh, cô sẽ mạnh mẽ cho anh một ngón cái. Quả nhiên, không hổ là người đã sáng lập một tập đoàn lớn như vậy ở kiếp trước, quả nhiên là người có khứu giác kinh doanh nhanh nhạy nhất. Chỉ mới vào đại học nhưng đã suy nghĩ tới việc bắt đầu gây dựng sự nghiệp.
Trình Kiêu vừa nghĩ như vậy, anh lập tức bắt tay vào làm việc.
Nhưng anh cũng không phải là loại người dễ xúc động, sẽ không mù quáng mà hành động ngay, anh sẽ bắt đầu từ việc nghiên cứu thị trường.
Sau khi nghiên cứu, anh nhanh ch.óng phát hiện một số chuyện có thể làm ở đại học.
Ví dụ như chuyện ăn uống ở đại học, chẳng qua cái này anh không làm được, một là vì không có thời gian, hai là anh cũng không tinh thông về thứ này.
Ví dụ như có rất nhiều người ưu tú đã thành danh khi ở đại học, sinh viên chất lượng cao tham gia nghiên cứu khoa học. Trong thời gian học ở trường, bọn họ cũng không cần đi làm, vì vậy anh có thể nghĩ đến sinh viên, thành lập một công ty nhà và thực hiện hướng dẫn một số kỹ thuật tương tự, hướng dẫn trang thiết bị chuyên môn dành cho một số nơi công xưởng.
Bây giờ có rất nhiều việc còn chưa hoàn thiện, rất nhiều nhà xưởng đang thiếu trang thiết bị, một vài thương nhân đầu tư bên ngoài ở Hồng Kông mang máy móc đến, đòi hỏi của người ta khá cao cho nên họ không nhất định có thể toàn tâm toàn ý mà đưa trang thiết bị cho bạn.
Ở đại học, có rất nhiều sinh viên chuyên ngành nghiên cứu kỹ thuật, bọn họ cũng cần thực tiễn. Lần này sẽ có thể giúp ích.
Anh vừa nghĩ đã bắt tay vào làm ngay.
Anh quyết định nói ý tưởng này cho ông cụ Tiêu, tất cả mọi chuyện, anh đều cần được sự ủng hộ từ ông cụ, dù sao thì rất nhiều đống đồ kỹ thuật hiện giờ đều nằm trong tay nhà nước, Hoa Đại lại còn là trường cao đẳng, nếu anh đứng lên tổ chức cho sinh viên một cách mù quáng, ngộ nhỡ bị nhà trường gây trở ngại thì thế nào đây?
Nếu anh nói ý tưởng này cho ông nội, một khi nhận được sự ủng hộ từ ông nội, vậy thì những lần sau này một vài khó khăn nhỏ có thể dễ dàng giải quyết.
Tiểu Ngô lại đến đón anh.
Gần đây, Tiểu Ngô đều sẽ đến đón anh.
Cậu ta cũng thích chơi với Trình Kiêu, hai người họ xấp xỉ tuổi nhau, còn nói chung một thứ tiếng.
"Thiếu gia, Mạc tiểu thư lại đến tìm thủ trưởng" Tiểu Ngô vừa lái xe vừa nói.
Trình Kiêu vốn đang nhắm mắt định nghỉ ngơi thì nghe được Tiểu Ngô nói, anh chợt mở bừng mắt lên: "Mạc Ngọc Nguyệt? Cô ta lại tới làm gì?"
Nhưng anh biết, Mạc Ngọc Nguyệt còn từng có ý muốn gả cho anh. Trình Kiêu đương nhiên biết, chắc chắn Mạc Ngọc Nguyệt sẽ không vì tình yêu, mà vì lợi ích.
