Xuyên Thành Mệnh Cẩm Lý Trong Truyện Thập Niên - Chương 381
Cập nhật lúc: 25/04/2026 14:00
Tô Đại Lực không biết "DNA" là cái gì nhưng ông ta vẫn có thể đoán ra được năng lực của cái thứ kia rất lợi hại, có thể điều tra ra được quan hệ ba con.
Tô Cần nói: "Rốt cuộc sao lại thế này? Cháu..."
Trông thấy dáng vẻ của con trai mình đã bắt đầu luống cuồng, Tô Thường Minh chỉ biết thở dài một tiếng. Từ bé đứa nhỏ này được được Kỷ Hồng Quả nuôi dưỡng bên người, lại bị cách giáo d.ụ.c như vậy mà lớn lên nên mới trở thành như thế, ông ấy ngoại trừ đau lòng ra còn càng cảm thấy ghê tởm hơn với hai vợ chồng Tô Lão Đạo.
"Ta vẫn luôn giấu kín chuyện này ở trong lòng hơn bốn mươi năm và chỉ nói cho người bạn già của mình, lúc ấy nói ra cũng không kỹ càng tỉ mỉ mà chỉ nói đại khái. Việc này cũng chính là chuyện khiến cả đời ta cảm thấy bị sỉ nhục..."
Đôi mắt Tô Thường Minh nhìn về phía xa xăm, chậm rãi kể lại sự kiện trong quá khứ đã bị phủ đầy bụi nhiều năm, một sự kiện khiến ông ấy trở thành kẻ bị cắm sừng bị người ta gièm pha.
Tuy rằng Tô Lão Mao và Tô Lão Đạo không phải anh em sinh đôi nhưng dáng vẻ của hai anh em rất giống nhau, và cả hai cũng cách hơn kém nhau một tuổi.
Lúc mẹ hai người sinh ra Tô Lão Đạo sức khỏe không tốt, vào năm bọn họ một người tám tuổi một người chín tuổi thì bà qua đời. Ba bọn họ cũng không đi bước nữa mà vẫn luôn vừa làm ba vừa làm mẹ nuôi nấng bọn họ khôn lớn.
Vào năm Tô Lão Mao mười lăm tuổi, ông Tô dùng hết năm đồng duy nhất trong người cưới cho ông ấy một người vợ, cũng chính là Kỷ Hồng Quả.
Lúc còn trẻ Kỷ Hồng Quả có dáng vẻ rất xinh đẹp, tính cách vừa cứng rắn lại nhanh nhẹn nên rất được Tô Lão Mao yêu thích.
Năm bọn họ kết hôn Tô Lão Mao mười sáu tuổi còn Kỷ Hồng Quả mười lăm tuổi, hai vợ chồng không nói lời đường mật ngọt ngào nhưng cũng không tôn trọng nhau như khách.
Tô Lão Mao thật sự rất thích người vợ này, ông ấy đi ra ngoài làm công, làm buôn bán chỉ muốn khiến cho cuộc sống sinh hoạt của vợ ngày một tốt hơn, khiến bà ta được sống tốt.
Bởi vì ông ấy phải thường xuyên đi ra ngoài làm công, lại luôn vào thành phố bán chổi, mẹt, giỏ tre,... do tự mình làm nên cuộc sống trôi qua cũng không đến nỗi nào. Ít nhất trong nhà vẫn thường xuyên có thể được ăn một vài món mặn.
Có đôi khi ông ấy đi ra ngoài làm công, vừa đi đã đi vài tháng liền, có đôi khi đi ra ngoài buôn bán lặt vặt cũng phải mất mười ngày nửa tháng không trở lại nhà.
Ông ấy cũng chưa từng hoài nghi vợ chính mình, cũng chưa bao giờ nghĩ đến việc vợ mình liệu có chịu sự cô đơn hay hồng hạnh xuất tường (*) gì đó hay không, bởi vì ông ấy tin tưởng vợ mình.
(*) Hồng hạnh xuất tường: Nói về việc một người phụ nữ đã yên bề gia thất nhưng vẫn còn lưu luyến một ai đó.
Sau này còn trai của ông ấy được sinh ra, cũng chính là Tô Đại Lực, con trai ông ấy trông rất khoẻ mạnh kháu khỉnh, đặc biệt trông cũng rất giống ông ấy và ông ấy cũng rất thương đứa con trai này.
Năm sau một cô con gái cũng được sinh ra. Tuy là con gái nhưng ông ấy vẫn rất thương con, cũng không bởi vì chuyện trọng nam khinh nữ mà đối xử có gì không tốt với con gái.
Ông ấy cũng rất thích cô con gái này.
Vào năm con trai cả năm tuổi, con gái được bốn tuổi, trước khi ông ấy bị bắt đi lính con gái đã nói với ông ấy một điều rất ngây thơ: Ba, vì sao mẹ với chú hai lại ôm nhau ạ?
Trẻ con không hiểu cái gì, cô bé chỉ thấy tò mò nên mới nói với ông ấy.
Ông ấy nghe thấy mà cực kỳ giật mình, chắc chắn con gái đã nhìn thấy cái gì đó nên mới lại đây nói cho ông ấy.
Ông ấy tức giận đá văng cửa chỉ trông thấy hai người đang vội vàng đẩy nhau ra, trên mặt mang theo sự hoảng loạn.
Vào giờ khắc này, trong mắt ông ấy hoàn toàn là lửa giận.
Ông ấy không đ.á.n.h Kỷ Hồng Quả, ông ấy chưa bao giờ đ.á.n.h phụ nữ, nhưng ông ấy lôi Tô Lão Đạo ra đ.á.n.h, đ.á.n.h đến mức khiến ông ta bò không dậy nổi khỏi giường.
Ông ấy chất vấn Kỷ Hồng Quả mình đã làm gì không tốt với bà ta? Vì sao bà ta lại muốn phản bội ông ấy? Ở bên em trai mình tốt hơn sao?
Thậm chí ông ấy còn bắt đầu hoài nghi liệu con trai con gái có phải là con của mình hay không.
Sự hoài nghi này cảm thấy chỗ nào đó đều không đúng.
Nhưng Kỷ Hồng Quả lại không chịu thừa nhận, bà ta không thừa nhận mình có gian tình với Tô Lão Đạo, bà ta cũng không thừa nhận hai đứa nhỏ là con của Tô Lão Đạo.
Trong cơn tức giận, Tô Lão Mao đã tiến hành lấy m.á.u của con trai con gái để kiểm tra người thân.
Quả nhiên con trai không phải là của ông ấy nhưng m.á.u của con gái lại có thể dung hoà với ông ấy.
Sự thật đặt ngày trước mặt, Kỷ Hồng Quả chỉ biết c.ắ.n răng không chịu trả lời ông ấy, bà ta cùng Tô Lão Đạo đã có gian tình mấy năm, bà ta còn mở miệng mắng ông ấy: Anh suốt ngày ở bên ngoài như vậy không phải là đi làm thủ công thì cũng là đi buôn bán, một người phụ nữ luôn ở trong nhà như tôi sống có khác quả phụ đâu. Là Lão Đạo vẫn luôn giúp tôi.
Ông ấy hỏi bà ta: Chỉ bởi vì nó giúp cô cho nên hai người mới cặp kè với nhau sao? Nó là em chồng của cô, là em trai ruột của tôi, hai người là chị dâu em chồng, thật đúng là... ghê tởm.
Kỷ Hồng Quả: Cũng không phải, trước khi tôi với anh kết hôn thì tôi đã yêu Lão Đạo rồi, lúc ấy tôi còn cho rằng tôi được gả cho anh ấy nhưng không ngờ tới lại kết hôn với anh. Vốn dĩ anh mới chính là người đoạt vợ của Lão Đao, tôi với anh ấy yêu thì anh có cái gì mà khổ sở chứ?
Tô Lão Mao: Nếu cô và nó đã yêu nhau từ lâu vì sao còn kết hôn với tôi? Chơi đùa như vậy thú vị lắm sao? Sao lúc trước cô không nói luôn với tôi mà còn để tôi kết hôn với cô? Cô xem tôi giống như con rùa đen, kẻ bị cắm sừng, coi tôi là thằng ngu, có phải các người cảm thấy rất đắc ý đúng không?
