Xuyên Sách Tiểu Nha Hoàn Bị Các Nam Chính Nhắm Đến - Chương 330
Cập nhật lúc: 03/05/2026 08:00
Nàng vẫn thường băn khoăn, cớ sao một người từ thế giới thực lại xuyên không vào cõi sách, hóa thành kẻ hữu danh trong đó.
Thế nhưng, giờ đây Lục Ninh đã có thể khẳng định, nàng chính là Chu Ngưng Nguyệt , độc nữ yểu mệnh của lão quốc công và lão phu nhân từ kiếp trước.
"Mẫu thân, phụ thân đâu rồi?"
Lão phu nhân hiểu rõ, Lục Ninh đang hỏi về Hạ Ngọc Thành.
"Người thấy con ngất xỉu cũng lo lắng khôn nguôi, đã đi tìm thầy t.h.u.ố.c về chữa trị cho con rồi."
Lục Ninh ngồi dậy, trong lòng dâng trào muôn vàn cảm xúc. Sinh mệnh này của nàng, có thể nói là do quá nhiều người đã đổi lấy.
Có phụ thân của nàng, có bốn huynh đệ Chu Văn Khâm, có Trịnh Yến Thư cùng Hạ Phong Dật. Ngay cả Hạ Ngọc Thành cũng vì để nàng có thể sống lại một kiếp, mà từ bỏ ngôi vị vốn thuộc về mình, với điều kiện duy nhất là ngai vàng phải do người có đức tài nắm giữ.
Được bao bọc bởi thiện ý và tình yêu thương, cảm động là lẽ dĩ nhiên, nhưng đi cùng với sự cảm động ấy còn là trách nhiệm.
"Đại tẩu, Ninh Nhi đã tỉnh chưa?"
Hạ Ngọc Thành còn chưa bước vào phòng, tiếng nói lo lắng đã vọng tới.
Cửa mở, nỗi lo lắng trong mắt Hạ Ngọc Thành không hề giả dối.
Ngay cả Hạ Ngọc Thành cũng không thể lý giải, vì sao khi thấy Lục Ninh ngất xỉu, lòng người lại bồn chồn đến vậy.
"Phụ thân, Ninh Nhi đã không sao rồi."
Tiếng 'phụ thân' này, Lục Ninh gọi ra từ tận đáy lòng. Giấc mộng kia tuy chưa trọn vẹn, nhưng nghĩ lại, một nam nhân từng là đế vương kiếp trước há lại không có thê t.ử, con cái? Song người đã từ bỏ tất thảy. Có lẽ nguyên do khiến người chấp nhận cuộc trao đổi này, phần lớn là vì tình huynh đệ giữa người và phụ thân nàng. Dẫu vậy, Lục Ninh vẫn khắc ghi trong tâm, nguyện đối đãi với Hạ Ngọc Thành như cha ruột.
"Tỉnh lại là tốt rồi, nhưng vẫn nên để Vô Ưu Bà Bà xem qua một chút."
Hạ Ngọc Thành vừa nói, vừa nghiêng người, để lộ ra vị a bà đứng sau lưng.
"Các ngươi lui ra cả đi, quy củ khám bệnh của ta, ngươi hiểu rõ mà."
Hạ Ngọc Thành liên tục đáp lời, đối với vị Vô Ưu Bà Bà này vô cùng cung kính.
Thế nhưng, Lục Ninh lại ngây người ra khi nghe những lời Vô Ưu Bà Bà nói. Nàng nhớ rõ giọng nói này, chính là người đã chỉ cách giải cổ cho Trịnh Yến Thư trước đây.
A bà...
Vô Ưu Bà Bà không nói thêm lời nào, đợi mọi người rời đi, liền thẳng bước tiến về phía Lục Ninh.
Nằm xuống, cởi áo ngoài ra.
Lục Ninh cảm thấy, chỉ cần mình chần chừ hay nói thêm một lời, vị Vô Ưu Bà Bà này sẽ lập tức quay lưng bỏ đi.
Nàng liền ngoan ngoãn cởi bỏ áo ngoài.
Nằm sấp xuống.
Lục Ninh vâng lời làm theo, tuy không nhìn thấy, nhưng nàng biết rõ, Vô Ưu Bà Bà đang thi châm cho mình.
Chốc lát sau, Vô Ưu Bà Bà kéo cổ tay Lục Ninh, bắt đầu bắt mạch.
Y thuật của tiểu t.ử này giờ đây cũng coi là không tệ.
"Nữ oa, ưu tư quá độ, hao tổn tinh thần, tổn hại thân thể. Hướng về phía trước mới là lẽ phải.
À còn nữa, nhớ khi về nói với phủ y của ngươi một câu: 'Vô Ưu, chớ niệm'."
Nói rồi, Vô Ưu Bà Bà nhanh ch.óng rút kim, xoay người toan rời đi.
"Bà bà xin dừng bước, ngày ấy..."
"Ngày ấy, sự tình khẩn cấp, chỉ vì muốn giữ lại mạng sống cho ngươi mà thôi. Ta vốn đã cho hắn hai con đường: tùy tiện tìm một nam nhân, với dung mạo của ngươi, trong lúc không hay biết, ắt có vô số người nguyện ý, nhưng hắn lại không chịu. Ta không rõ ngươi và người đó có mối quan hệ gì, nhưng dù sao hắn đã cam lòng, ngươi lại bình an vô sự, vậy là vẹn cả đôi đường. Đời người thoạt nhìn tưởng dài, thực chất có được bao nhiêu năm? Chẳng gì quan trọng bằng việc được sống.
Trên đời này có được bao nhiêu kẻ si tình, và tình si ấy sẽ kéo dài bao lâu, nào ai hay biết? Hoặc là sống trọn khoảnh khắc hiện tại, chẳng màng tương lai; hoặc là nắm giữ mọi thứ trong tay, không có con đường thứ ba để chọn lựa. Còn như rong chơi thế gian, chẳng qua cũng chỉ là tự lừa dối mình. Chữ tình ấy, vốn là thứ khó kiểm soát nhất."
Lời nói này, Vô Ưu Bà Bà quay lưng về phía Lục Ninh mà thốt ra, khiến Lục Ninh không thể nhìn rõ thần sắc của người.
Không cho Lục Ninh cơ hội nói thêm, Vô Ưu Bà Bà mở cửa, thẳng thừng rời đi.
Lục Ninh vừa mặc y phục chỉnh tề, lão phu nhân liền bước vào.
"Ninh Nhi, con thế nào rồi?"
"Vị bà bà vừa rồi đã thi châm cho con, không nói thêm lời nào."
Lão phu nhân gật đầu. Đúng lúc ấy, tiếng Hạ Ngọc Thành lại vang lên ngoài cửa.
"Ninh Nhi, phụ thân có thể vào được không?"
"Phụ thân xin mời vào."
Được cho phép, Hạ Ngọc Thành bước vào trong, nét mặt không còn vẻ lo lắng, thay vào đó là sự nghi hoặc.
"Vô Ưu Bà Bà nói, con không có gì đáng ngại, thể chất vẫn còn tốt lắm."
"Ninh Nhi, con có quen biết vị Vô Ưu Bà Bà này không?"
"Cũng coi là quen biết, a bà từng cứu con một mạng."
Lụ Ninh nói đoạn, ánh mắt chuyển sang lão phu nhân.
Lão phu nhân lập tức hiểu rõ ý tứ trong lời Lục Ninh.
Vừa rồi đáng lẽ nên tạ ơn vị Vơ Ưu Bà Bà kia thật chu đáo.
Hạ Ngọc Thành lại lộ ra vẻ mặt như thể 'thì ra là vậy'.
"Vị Vô Ưu Bà Bà này ta cũng tình cờ quen biết ở Hạc Châu. Y thuật của người cao siêu nhưng tính tình lại cổ quái, cứu người trị bệnh đều tùy duyên, tùy hứng. Thù lao cũng chẳng màng vàng bạc châu báu. Người mà bà không muốn cứu, ngàn vàng khó cầu; người mà bà muốn cứu, dù chỉ còn một hơi tàn, cũng có thể kéo về từ cõi c.h.ế.t. Chắc là Ninh Nhi đã hợp ý bà chăng."
