Xuyên Qua Loạn Thế: Chạy Nạn, Làm Ruộng, Thành Trùm Buôn Lương Thực - Chương 91: Cuối Cùng Cũng Được Một Bữa No
Cập nhật lúc: 09/05/2026 09:01
Hai người chơi đến say sưa, bọn trẻ trong nhà muốn rủ chơi cùng cũng không chen vào được.
Trong lúc lũ trẻ chơi đùa thì người lớn đã bắt đầu nấu cá.
Nấu cá cũng rất tiện, sẵn có nồi canh rau dại thêm lửa đun sôi lại rồi đổ thêm hơn nửa nồi nước nữa. Nước sôi sùng sục thì thả những miếng cá đã c.h.ặ.t nhỏ vào, thêm chút muối rồi đun sôi lên là ăn được.
Mùi cá thơm lừng chẳng mấy chốc đã lan tỏa khắp doanh địa khiến ai nấy đều nuốt nước miếng ừng ực. Mấy năm nay mất mùa liên miên có khi Tết nhất cả nhà cũng chỉ có miếng đậu phụ cầm hơi, nhiều nhà đã lâu lắm rồi chưa biết mùi cá là gì.
Canh vừa sôi, lũ trẻ đã cầm bát đứng chầu chực bên nồi.
Chu gia cũng không ngoại lệ. Chu Quả cùng đám trẻ trong nhà mỗi người một cái bát, mắt hau háu nhìn nồi canh.
Hai con cá to được c.h.ặ.t khúc rồi bỏ hết vào nồi nấu chung với rau dại có sẵn cùng nước canh, đầy ắp một nồi to. Mùi thơm tỏa ra bốn phía, bọn trẻ nhìn không chớp mắt chỉ sợ bỏ lỡ miếng ngon nào.
Hoàng thị bê cái thùng nước duy nhất còn lại trong nhà ra mở nắp. Bên trong đầy ắp một thùng cơm đã nấu chín!
Bữa cơm tối nay lại dùng thùng để đựng!
Người lớn trong nhà tuy đã biết trước nhưng giờ phút này nhìn thấy nhiều cơm như vậy, biết chắc tối nay cả nhà sẽ được một bữa no nê, ai nấy đều hớn hở ra mặt, nụ cười rạng rỡ trên môi.
Chu Quả không biết chuyện nên kinh ngạc đến quên cả nói. Từ khi chạy nạn đến giờ, mỗi lần nấu cơm trong nhà đều dùng cái nồi nhỏ, nấu hơn nửa nồi cháo loãng trộn với rau dại, rễ cỏ khô hoặc tươi. Mười mấy miệng ăn chỉ có từng ấy. Lần nào nhìn thấy nàng cũng không kìm được sờ bụng nhìn thôi đã thấy không đủ no, cái bụng lại càng cồn cào hơn.
Nhưng hôm nay thì khác. Thùng cơm to thế kia, nồi canh to thế kia nhìn thôi đã thấy an tâm, cảm giác vững dạ ùa về.
Nàng nhìn vào thùng thấy bên trong là cơm chưa xay kỹ, hạt vàng hạt trắng xen lẫn. Những hạt cơm trắng ngần nằm lẫn với những mảnh vỏ trấu vàng ươm, gạo lại nát vụn. Nhưng có hề gì, dù sao đi nữa thì đây cũng là cơm tẻ.
Chắc là dùng đá nghiền, nghiền được thế này cũng đã tốn bao công sức rồi.
Nàng bưng bát của mình chờ Hoàng thị xới cơm.
Vì sức ăn của nàng lớn, để đỡ phải xới nhiều lần, Hoàng thị lấy cho nàng cái bát to nhất trong nhà. Cái bát này trước kia dùng để đựng canh, to thế nên mọi khi chỉ được xới nửa bát, uống thêm nửa bát canh là vừa.
Hoàng thị xới cơm cho từng người, đến lượt nàng bà đón lấy cái bát t xới đầy ắp còn vun ngọn lên.
Chu Quả vui vẻ đón lấy.
Hoàng thị bưng bát cơm của mình lên cười nói:
“Nào, bắt đầu ăn thôi.”
Lũ trẻ nghe vậy chẳng màng gì nữa, nhao nhao thò đũa vào nồi vớt cá.
Lý thị gắp cho Chu Quả một miếng trước rồi gắp cho tiểu nhi t.ử đang loay hoay không vớt được một miếng, còn đại nhi t.ử thì tự lo được rồi.
Hoàng thị gắp cho hai đứa trẻ Chu Quả nhặt về mỗi đứa một miếng. Đứa lớn tự ăn được, đứa nhỏ chưa biết ăn thì bà xới cho nó một bát cơm, chan nước canh cá lại gắp thêm ít rau dại, định bụng cho nó ăn no rồi mình mới ăn.
Lý thị thấy thế liền lặng lẽ gắp vài miếng cá bỏ vào bát bà bà. Hứa thị thấy vậy cũng gắp một miếng, không thể để thua kém nhị đệ muội được.
Chu Quả cắm cúi ăn. Tuy vừa ăn nửa con cá nướng trong núi nhưng chút đồ ăn ấy thấm tháp vào đâu, vẫn phải có lương thực mới no lâu được.
Bao nhiêu ngày nay chưa được bữa cơm no, ngày nào cũng đói đến xanh cả mắt, giờ trong mắt nàng chẳng còn gì khác ngoài bát cơm này.
Thịt cá tươi ngon hòa quyện với vị thanh mát của rau dại khiến người ta thèm thuồng. Nàng ăn một miếng không kìm được nhắm mắt lại tận hưởng, ngon quá đi mất!
Dù cơm thô ráp, lạo xạo trấu nhưng nàng đã ăn cơm mạch trộn cám lâu nay rồi, chút chuyện này có sá gì.
Lũ trẻ đứa nào đứa nấy cắm cúi ăn ngấu nghiến chẳng ai nói với ai câu nào.
Lý thị thấy bà bà chưa được ăn, vội và xong bát cơm của mình rồi đón lấy bát trên tay bà:
“Nương, để con bón cho nó, nương ăn trước đi, ngon lắm đấy.”
Nói rồi bắt đầu bón cơm cho đứa bé.
Hoàng thị nói:
“Thôi để ta làm nốt cho, còn mấy miếng nữa là xong rồi. Nó bé tí ăn chẳng được bao nhiêu, đâu cần hai người bón.”
Lý thị áy náy, dù sao đứa bé này cũng do nữ nhi bà mang về:
“Không sao đâu, con ăn một bát rồi cũng không đói lắm. Nương qua kia ăn đi, cả ngày chưa ăn gì chắc đói lả rồi, chỗ này cứ để con.”
Hoàng thị thấy không lay chuyển được nhi tức đành bưng bát bắt đầu ăn.
Cả doanh địa lúc này hầu như nhà nào cũng đang ăn cơm, mùi cá thơm phức khiến ai nấy đều muốn ăn mãi không thôi.
Những gia đình nghỉ ngơi gần đó ngửi thấy mùi thơm nức mũi lại thấy hơn ba trăm con người xì xụp bên nồi canh nóng hổi ăn uống náo nhiệt, cũng không khỏi nuốt nước miếng. Tuy họ không thiếu cái ăn nhưng nhìn bên này ăn sao mà ngon thế.
Chu Quả ôm bát, một hơi ăn hết hai bát cơm đầy, ăn bao nhiêu là thịt cá và rau lại húp thêm nửa bát canh, bụng căng tròn lên mới lưu luyến đặt bát xuống.
Cả Chu gia đều ăn xong rồi chỉ còn lại nàng là người cuối cùng. Nàng vét sạch chút nước canh còn sót lại trong nồi, no đến mức suýt không đi nổi.
Nàng xoa cái bụng no căng, nhìn bầu trời đầy sao rồi thở dài một hơi. Cảm giác ăn no thật hạnh phúc biết bao, hạnh phúc đến mức nàng chẳng muốn động đậy ngón tay, chỉ muốn ngủ một giấc thật say.
Lũ trẻ đứa nào đứa nấy nằm dang tay duỗi chân trên mặt đất, trên mặt hiện rõ vẻ thỏa mãn hạnh phúc sau khi được ăn no.
Hoàng thị và người lớn ăn uống no nê xong cũng lười biếng chẳng muốn động đậy.
Hứa thị nói:
“Đây là bữa cá ngon nhất đời con từng ăn. Nồi to thế mà cả cái lẫn nước đều hết sạch. Ôi chao, sau này không biết bao giờ mới lại được ăn cá nữa.”
Nói xong chẳng ai tiếp lời, nàng ta lại lầm bầm:
“Đâu chỉ canh hết, cả thùng cơm cũng sạch bách rồi. Sau này con thấy vẫn phải ăn dè sẻn thôi, nhà nào chịu nổi kiểu ăn này. Một bữa hết một thùng cơm, có núi vàng núi bạc cũng lở.”
Hoàng thị nói:
“Thôi được rồi, bớt lời đi. Bọn trẻ ngủ cả rồi, bận rộn cả ngày con không ngủ thì để người khác ngủ chứ.”
Hứa thị đành ngậm miệng lại, nàng ta chỉ là ăn no rửng mỡ muốn nói chuyện phiếm thôi mà, sao chẳng ai hưởng ứng thế này.
Lý thị bận rộn chăm sóc lũ trẻ, thấy chúng ngủ cả rồi thì cũng nằm xuống nhắm mắt lại, vẫn nằm cạnh nữ nhi như mọi khi để che gió chắn sương cho con.
Chẳng bao lâu sau tiếng ngáy trong doanh địa vang lên đều đều. Trừ mấy đống lửa và vài người canh gác thì mọi người đều đã chìm vào giấc ngủ.
Đêm nay sao dường như nhiều và sáng hơn mọi khi, ngay cả tiếng ngáy của mọi người cũng toát lên vẻ thỏa mãn sau một bữa no nê.
Sáng hôm sau khi Chu Quả mở mắt ra, trời mới tờ mờ sáng. Chu Túc và hai đứa trẻ bên cạnh vẫn chưa tỉnh nhưng Chu Mạch và nương nàng đã dậy rồi.
--
Hết chương 91.
