Xuyên Qua Loạn Thế: Chạy Nạn, Làm Ruộng, Thành Trùm Buôn Lương Thực - Chương 63: Quỳ Xuống Đất Xin Tha
Cập nhật lúc: 07/05/2026 09:01
Mấy tên tiểu đệ vốn đang co rúm như cháu chắt, thấy lão đại khí thế như vậy cũng bất giác ưỡn thẳng lưng cảm thấy như có chỗ dựa vững chắc.
Chu Quả tức quá hóa cười. Tên này hồi nhỏ chắc bị sốt hỏng não rồi, đầu óc có vẻ không được linh hoạt cho lắm.
Chu Đại Thương chậm rãi bước tới, xoa xoa cổ tay nói:
“Để ta tiếp chiêu ngươi.”
Tên hán t.ử cũng chẳng kén chọn, có bảo rìu trong tay thì sợ gì ai. Hắn ta chẳng thèm để Chu Đại Thương vào mắt, gật đầu đầy vẻ khinh miệt.
Chu Quả định ngăn lại, vết thương trên vai tiểu thúc chưa lành hẳn, lỡ động vào lại toác ra thì sao?
Chu Đại Thương lắc đầu với nàng vẻ mặt vô cùng nghiêm trọng.
Nàng thế mà thần kỳ hiểu ngay ý hắn: hắn ta sợ sức lực kỳ lạ của nàng lại lộ ra ngoài, rước thêm phiền phức không đáng có. Nàng bèn thôi không kiên quyết nữa lặng lẽ lùi lại một bước.
Tiểu thúc vốn là trùm sò đám tiểu hài t.ử trong làng, hồi nhỏ nghịch ngợm gây sự suốt ngày không thiếu những trận đ.á.n.h nhau. Mấy ngày nay trải qua vài trận sinh t.ử ác chiến, hắn đã sớm lột xác không còn là chàng thanh niên ngây ngô lúc mới ra khỏi làng nữa. Một tên thùng rỗng kêu to cả ngày cơm chưa có ăn như gã kia sao là đối thủ của hắn.
Tên hán t.ử xách rìu ngạo mạn nhìn hắn, nói như ban ơn:
“Nào, ta cho ngươi ra tay trước.”
Chu Quả quả thực không nỡ nhìn thẳng. Tên này làm sao mà lên được chức cầm đầu vậy? Mấy tên đàn em chạy trốn sớm còn lanh lợi hơn hắn nhiều.
Chu Đại Thương nhướng mày. Phải biết rằng, từ lần suýt bị tiểu chất nữ ném văng ra, ngày nào hắn cũng lén lút tập luyện sức lực.
Đẩy xe cả buổi không nghỉ, tay chân còn buộc thêm đá. Mấy ngày nay hiệu quả thấy rõ, tuy không thể so với sức lực của chất nữ nhưng đã tiến bộ rất nhiều. Hiện tại trong đội ngũ, đám thanh niên cùng lứa không ai là đối thủ của hắn.
Hắn từ từ giơ cây gậy gỗ trong tay lên.
Tiếp đó với tốc độ nhanh như chớp, hắn quất mạnh vào cẳng chân tên hán t.ử. Tên kia mới thủ thế bảo vệ nửa thân trên, nửa thân dưới chưa kịp phản ứng đã trúng đòn.
Hắn ta đau điếng người suýt nữa thì rú lên, may mà kìm lại được.
Có bài học này hắn ta không dám chủ quan nữa. Cây rìu tuy sắc bén nhưng cán quá ngắn, khoảng cách xa thế này căn bản không thể áp sát đối thủ.
Chu Đại Thương lại chẳng hề nương tay, mượn sức cây gậy đ.á.n.h tới tấp như mưa rào.
Tên hán t.ử bị đ.á.n.h tức điên người vung rìu c.h.é.m loạn xạ, chấp nhận chịu đòn để áp sát đối thủ. Trên người hắn không biết đã dính bao nhiêu gậy.
Cuối cùng một tiếng “cắc” vang lên. Đó là tiếng lưỡi rìu c.h.é.m trúng thân gậy gỗ.
Hắn ta mừng rỡ mở to mắt nhưng ngay sau đó lại thấy cây gậy vẫn y nguyên, không hề sứt mẻ, cây rìu cũng vậy.
Nhưng rõ ràng hắn vừa c.h.é.m trúng rồi mà!!
Chu Đại Thương nói:
“Giờ ngươi thấy chưa? Đây đâu phải bảo rìu gì chỉ là cây rìu bổ củi bình thường nhà ta thôi. Chẳng qua được mài kỹ nên sắc bén hơn chút.”
Rồi hắn quay sang hỏi mấy tên đồng bọn bị bắt giữ:
“Còn các ngươi thì sao, thấy rõ chưa?”
Mấy tên kia gật đầu lia lịa:
“Thấy rõ rồi, thấy rõ rồi! Nhìn rõ mồn một, chỉ là cái rìu bình thường thôi. Là chúng ta có mắt như mù, chúng ta nhận sai rồi.”
Tên hán t.ử ngơ ngác nhìn cây rìu trong tay vẫn chưa muốn tin. Thứ mà hắn ta tâm niệm là bảo vật, hóa ra chỉ là cây rìu bổ củi tầm thường. Vậy là cả ngày hôm nay vất vả bôn ba lại còn tính kế lên cả một đoàn người đông đúc thế này, chẳng phải là công cốc sao?
Đám người này thật không dễ chọc. Tên thanh niên to lớn này đã đành, ra đòn vừa chuẩn vừa hiểm, dù hắn ta tránh thế nào cũng không thoát cứ như là dân chuyên đ.á.n.h nhau vậy. Còn đứa nhỏ kia tuy bé tí nhưng cũng chẳng vừa, vừa nhìn là biết người một nhà, chắc chắn được người lớn dạy dỗ không ít những chiêu trò thế này.
Đông người vây quanh thế này bọn hắn coi như xong đời, chạy không thoát rồi!!
Tên hán t.ử quỳ sụp xuống cái “bịch”, nói:
“Ta sai rồi, các vị đại lão gia, phu nhân, tiểu thư, thiếu gia! Là ta bị mỡ heo che tâm làm chuyện không bằng cầm thú. Nhưng mấy huynh đệ của ta đều vô tội, họ đều do ta sai khiến. Cầu xin các vị tha cho họ đi, mọi tội lỗi một mình ta gánh chịu.”
Chu Quả ngạc nhiên nhướng mày nhìn kỹ khuôn mặt hắn ta, không giống như đang giả bộ. Nàng lại nhìn sang mấy tên tiểu đệ.
Đám tiểu đệ cảm động rớt nước mắt, quỳ xuống dập đầu lia lịa cầu xin mọi người tha cho lão đại của chúng.
Nàng giờ mới hiểu tại sao đám tiểu đệ này lại nguyện ý đi theo hắn ta. Xét theo một khía cạnh nào đó, tên này cũng rất trọng nghĩa khí.
Mấy gã nam nhânto xác khóc lóc sụt sùi khiến nhiều người trong đoàn mủi lòng.
Có người thì thầm:
“Thôi bỏ đi, người ta đã nhận sai rồi, tha cho họ một lần. Dù sao họ cũng chưa làm được gì, nghe nói ở nhà còn có lão nương với hài t.ử nữa.”
“Đúng đấy, cũng đáng thương thật. Già đầu rồi có khi lên chức tổ phụ rồi mà còn phải quỳ xuống xin tha trước mặt bao nhiêu người thế này.”
Có người nghe vậy thì nổi giận đùng đùng, lớn tiếng quát:
“Cái gì? Tha cho bọn chúng?! Dựa vào cái gì? Ta nói cho mà biết, bọn chúng chưa làm được gì là do chúng ta may mắn. Nếu bọn chúng thực hiện trót lọt thì giờ quỳ lạy van xin ở đây không biết là ai đâu. Hừ, các người thương xót bọn chúng sao không thấy bọn chúng thương xót các người? Còn không phải là vác đồ đến cướp lương thực của các người sao? Thật đúng là rộng lượng không phải lối, hay quên thật đấy. Sao các người không mang hết đồ ăn của cả nhà biếu cho lão nương với hài t.ử nhà chúng nó luôn đi?!”
Lời vừa dứt, hai giọng nói kia im bặt không dám ho he thêm tiếng nào.
Mọi người gật đầu tán thành:
“Đúng là không thể thả hổ về rừng, ai biết sau này bọn chúng có quay lại trả thù không?”
Mấy tên cướp nghe vậy vội vàng chỉ tay lên trời thề thốt:
“Chúng ta không dám, tuyệt đối không dám! Từ nay về sau chúng ta tuyệt đối sẽ không xuất hiện trước mặt các vị nữa. Nếu sai lời thì cả đời không lấy được vợ, c.h.ế.t xuống địa ngục!”
Mấy tên khóc lóc t.h.ả.m thiết như cha nương c.h.ế.t.
Chu Đại Thương nhìn Chu Quả rồi kéo trưởng thôn ra một góc bàn bạc.
Chu Quả nhìn mấy tên này, mày hơi cau lại. Nàng cảm thấy những kẻ này c.h.ế.t chưa hết tội nhưng nghĩ lại thấy chúng cũng có chút nghĩa khí, cứ thế g.i.ế.c đi thì hơi tiếc. Nhưng nếu không g.i.ế.c lại sợ thả hổ về rừng gây hại cho người khác.
Nàng ngẫm nghĩ một chút rồi bước lên hỏi thẳng:
“Trước đây các người đã từng làm chuyện này chưa?”
“Chưa, chưa từng!” Mấy tên đồng thanh đáp vội vàng xua tay lắc đầu. “Không dám giấu thiếu gia, đây là lần đầu tiên huynh đệ chúng ta làm chuyện này. Trước kia chúng ta tốt lắm, chưa từng làm chuyện xấu gì đâu. Gà nhà hàng xóm chạy mất cũng là chúng ta bắt về trả đấy.”
“Đúng đúng, ch.ó lạc cũng là chúng ta bắt về.”
Chu Quả cười:
“Thịt ch.ó ngon lắm phải không?”
“Ngon lắm! Ôi chao, cái vị ấy, thơm không tả nổi!!!”
Nói đến đây, nước miếng hắn chảy ròng ròng.
--
Hết chương 63.
