Xuyên Qua Loạn Thế: Chạy Nạn, Làm Ruộng, Thành Trùm Buôn Lương Thực - Chương 103: Phát Sốt

Cập nhật lúc: 09/05/2026 09:02

Nghĩ vậy nàng lại cảm thấy mình có cơm ăn mà còn mơ tưởng thịt kho tàu với giò heo là tư tưởng sa đọa, người khác đến trấu còn chẳng có mà ăn.

“Kìa, Đào Nhi, sao con ăn ít thế? Nào, ăn thêm chút nữa đi. Cả ngày nay con chưa ăn gì rồi, vất vả lắm mới được bữa cơm tẻ mà ăn ít thế này sao được?”

Nàng ngẩng đầu nhìn sang thấy Hứa thị bưng bát cơm của Chu Đào cứ dúi vào tay con bé, nhất quyết bắt nó ăn thêm.

Chu Đào lắc đầu quầy quậy, rúc đầu vào lòng nương, lí nhí:

“Con không ăn đâu. Nương, con không muốn ăn, con buồn ngủ lắm.”

Hứa thị vừa giận vừa thương vỗ nhẹ vào người con, mắng:

“Cái con bé không biết tốt xấu này, bảo ăn nhiều một chút cứ như hại con không bằng. Chỉ biết ngủ, ngủ, ngủ, con ngủ bao lâu rồi? Bát cơm ngon thế này còn có rau dại nữa, miếng ngon dâng tận miệng mà không biết hưởng. Ngày thường con thiếu ăn lắm cơ mà?”

Mặc cho nương càm ràm, Chu Đào vẫn dụi đầu vào lòng Hứa thị cọ cọ rồi nhắm mắt lại.

Miệng thì mắng nhưng tay Hứa thị vẫn nhẹ nhàng điều chỉnh tư thế để nữ nhi ngủ thoải mái hơn. Ngày thường đứa tiểu nữ nhi này hiểu chuyện lại là đứa nhỏ nhất nhà nên được cưng chiều hơn một chút.

Chu Quả thấy con bé ngủ nhanh quá, chau mày hỏi:

“Tiểu Quả Đào làm sao vậy? Sao lại buồn ngủ đến thế?”

Hứa thị vội giải thích:

“Nó ấy à, cả ngày có lúc nào chịu ngồi yên đâu. Trời không sợ đất không sợ, chạy loăng quăng theo người lớn suốt chắc là mệt quá rồi. Thôi kệ cho nó ngủ, cơm này để phần lại lúc nào nó dậy thì ăn.”

Nói rồi bà xới thêm một muôi cơm đầy, gắp thật nhiều rau dại nén c.h.ặ.t vào bát đưa cho đại nữ nhi Chu Hạnh:

“Này, đậy cẩn thân vào, kẻo lúc nó dậy lại không có cái ăn.”

Chu Quả gật đầu, nghĩ tính tình con bé này đúng là như thế thật. Nàng nhìn sang Chu Túc bên cạnh, thằng bé này ôm bát ăn ngon lành cứ như trời sập xuống cũng không ngẩng đầu lên. Nàng cười liền gắp cho nó một đũa rau.

Cậu bé vẫn không ngẩng đầu, lẳng lặng ăn tiếp.

Lý thị nói:

“Kệ nó, để nó tự ăn, đang dỗi đấy.”

Nàng ngạc nhiên:

“Dỗi chuyện gì?”

Lý thị kể:

“Ban ngày ở trong núi nó cứ nằng nặc đòi xuống núi theo các con, nói ngọt không nghe nên bị ta phát cho mấy cái vào m.ô.n.g rồi bắt trói lại bên người cả ngày. Từ lúc đó đến giờ nó chẳng thèm nói chuyện với ta câu nào. Cũng chẳng biết giống ai mà tính khí lớn thế, không biết nặng nhẹ gì cả. Chỗ nguy hiểm như thế tiểu hài t.ử xuống làm gì?”

Chu Túc nghe vậy càng và cơm tợn, đũa khua trong bát nghe lách cách.

Lý thị lườm con một cái.

Chu Quả cười xoa đầu đệ đệ lại gắp thêm đũa rau nữa:

“Mau ăn đi, giận dỗi mãi thế chưa hả à? Chẳng lẽ định cả đời không nói chuyện với nương nữa?”

Chu Túc nghe vậy, ngập ngừng ngẩng đầu lên, tủi thân nói:

“Đệ chẳng được xem gì cả. Ngựa cũng chỉ thấy mỗi cái m.ô.n.g còn tỷ tỷ thì thấy hết.”

Cậu bé chỉ vào Chu Đào đang ngủ say.

Lý thị nói:

“Tỷ tỷ lớn hơn con!”

Được rồi chỉ một câu nói Chu Túc đã cứng họng, mắt rơm rớm nước cúi đầu tiếp tục và cơm.

Thực ra Chu Quả thấy Chu Đào chỉ hơn Chu Túc hai tuổi cũng chẳng tính lớn hơn là bao.

Nhưng nàng sực nhớ ra mình cũng chỉ hơn Chu Đào hai tuổi bèn im lặng.

Mọi người đều không để tâm, chỉ nghĩ Chu Đào mệt quá nên ngủ.

Ăn xong mọi người lại tiếp tục lên đường.

Đi mãi đến khi trời tảng sáng, đoàn người mới tìm chỗ nghỉ ngơi.

“Ôi chao nương ơi, không xong rồi! Đào Nhi nóng hầm hập, sốt rồi! Làm sao bây giờ?”

Tiếng kêu hốt hoảng của Hứa thị vang lên.

Mọi người vội vàng chạy tới xem.

Chu Quả cũng đứng dậy đi theo.

Lại gần nhìn chỉ thấy Chu Đào mặt đỏ bừng nằm trên xe đẩy, mắt nhắm nghiền. Hứa thị lay gọi mãi con bé mới khó nhọc mở mắt nhìn nương rồi thút thít khóc, tiếng khóc yếu ớt như mèo kêu.

Hứa thị cuống đến phát khóc:

“Phải làm sao đây? Sốt từ lúc nào không biết, rõ ràng nửa đêm lúc ngủ vẫn còn bình thường mà. Sao tự dưng lại sốt?”

Hoàng thị dù sao cũng nuôi nấng bao nhiêu đứa con cháu, tiểu hài t.ử ốm đau là chuyện thường tình. Bà bình tĩnh chỉ đạo:

“Lấy chậu nước lau người cho nó lại cho uống chút nước mát, đắp thêm cái chăn cho ra mồ hôi là khỏi thôi. Đừng hoảng, có phải bệnh nan y đâu mà sợ.”

Hứa thị cố trấn tĩnh lại. Nàng ta cũng biết không phải bệnh nặng, trước đây con bé cũng từng sốt nhưng khi đó có thầy t.h.u.ố.c và có t.h.u.ố.c thang đầy đủ. Giờ ở chốn đồng không m.ô.n.g quạnh này tìm đâu ra thầy t.h.u.ố.c. Không hiểu sao bà có linh cảm rất xấu, trong lòng hoảng hốt chân tay lóng ngóng làm gì cũng không xong.

Hoàng thị nhìn mà sốt ruột, bảo Lý thị:

“Con qua giúp đại tẩu con một tay.”

Lý thị gật đầu:

“Đại tẩu, để ta làm cho, tẩu cứ trông chừng Tiểu Đào Nhi đi.”

Hứa thị gượng cười ngồi xuống bên cạnh nữ nhi.

Có người nhìn Chu Quả nói:

“Chẳng phải Quả nha đầu biết bốc t.h.u.ố.c sao? Bảo nó bốc cho một thang là được mà.”

Đúng vậy, mọi người lúc này mới nhớ ra nàng từng bốc t.h.u.ố.c cho người bị sốt.

Chu Quả chưa kịp nói gì, Lý thị đã chặn lời:

“Nó biết bốc t.h.u.ố.c gì đâu. Lần trước là đường cùng, chữa ngựa c.h.ế.t thành ngựa sống khác hẳn bây giờ. Lỡ uống vào bệnh nặng thêm thì sao. Hơn nữa t.h.u.ố.c đó có tác dụng hay không còn chưa biết được.”

Cũng phải, mấy người uống t.h.u.ố.c thì có người sống người c.h.ế.t, chuyện này khó nói lắm.

“Sao thế nhỉ? Con bé sốt, không lẽ là lây nhau à? Con nhà tôi cũng đang sốt đây này.”

Cùng lúc đó mấy đứa trẻ nhà khác cũng lăn ra sốt.

Nhiều đứa trẻ cùng ốm một lúc khiến mọi người nghi ngờ có phải dọc đường mạo phạm thứ gì không sạch sẽ không. Có nên làm lễ cúng bái trừ tà không?

Tiếc là thầy cúng trong thôn không đi theo đoàn.

Nhưng mọi người vẫn nấu cơm cúng, quay về hướng đã đi qua vái lạy lầm rầm khấn vái.

Chu Quả nghe loáng thoáng được mấy câu... quấy rầy sự thanh tịnh... vạn phần xin lỗi... cầu cho bọn trẻ bình an...

Khấn vái hồi lâu mới thôi.

Nhìn thì có vẻ thành tâm lắm nhưng hình như chẳng có tác dụng gì. Từ sáng đến trưa mấy đứa trẻ vẫn sốt li bì không giảm đến mê man bất tỉnh, đứa nhỏ hơn thậm chí không mở nổi mắt.

Lần này mọi người thực sự hoang mang nhưng cũng không dám dùng t.h.u.ố.c bừa bãi, đành phải chờ đợi.

Chờ đến ngày thứ hai cơn sốt vẫn không lui.

Mọi người càng lúc càng sốt ruột.

Hoàng thị trầm giọng nói:

“E là bị dọa sợ rồi. Tiểu hài t.ử nhỏ thế này đi theo người lớn chứng kiến cảnh m.á.u chảy đầu rơi, hồn vía non nớt sao chịu nổi.”

Chu Đại Thương nói:

“Không thể nào, chúng đâu có thấy cảnh m.á.u me gì. Trước khi khiêng xác ra ngoài chúng ta đã xử lý sạch sẽ rồi mà.”

Hứa thị lúc này mới ấp úng:

“Có lẽ là... có lẽ là lúc trước con bé nhìn thấy cảnh bọn cướp c.h.é.m đầu người ta. Lúc ấy nó sợ đến mặt cắt không còn giọt m.á.u, không nói được lời nào. Nhưng lát sau lại thấy bình thường, chạy nhảy tung tăng nên con cũng không để ý. Nào ngờ, nào ngờ...”

--

Hết chương 103.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.