Xuyên Nhanh:nữ Phụ Pháo Hôi Quyết Định Đình Công - Chương 826: Nữ Sinh Biến Thành Quỷ (37)
Cập nhật lúc: 27/04/2026 16:31
"Cho nên, Đường tiên sinh không hề lập linh đường?" Sắc mặt Phương Thiên Sĩ khó coi,"Ông có biết không, ông không lập linh đường, con gái lớn của ông không có nhà, sẽ mãi mãi là cô hồn dã quỷ, căn bản không thể đi luân hồi. Không thể đi luân hồi, cô ta tự nhiên sẽ oán hận ông, chuyện này e là có liên quan đến con gái lớn của ông rồi."
"Hả, vậy sao?" Đường Lộc Sinh biến sắc, vội vàng hỏi,"Vậy phải làm sao bây giờ?"
"Ông đưa bát tự ngày sinh của con gái lớn cho tôi, tôi tính thử xem cô ta có ở gần đây không. Hơn nữa, nếu thực sự là cô ta, Đường tiên sinh nhất định phải dùng lời ngon tiếng ngọt khuyên nhủ, để cô ta tha thứ cho ông."
Đường Lộc Sinh lại hỏi:"Nếu nó không tha thứ thì sao?"
"Vậy bản đạo đành phải đưa cô ta đi, Đường tiên sinh đừng để bụng là được."
"Không để bụng, tôi một chút cũng không để bụng." Đường Lộc Sinh vội vàng trả lời, dù có tiêu diệt luôn cũng không để bụng, nhưng ông ta vẫn nói,"Nếu nó biết hối cải, Phương đại sư vẫn là đừng làm hại nó."
"Đó là điều đương nhiên, chỉ cần cô ta không hại mạng người, bản đạo sẽ không để cô ta hồn bay phách lạc."
Đường Lộc Sinh vội vàng đọc bát tự ngày sinh của Đường Quả, cùng với họ tên.
Phương Vân Trì khi nghe đến hai chữ Đường Quả, nhịn không được hỏi:"Đường Quả?"
"Đúng, con gái lớn của tôi tên là Đường Quả, tiểu sư phụ, có vấn đề gì sao?"
Phương Thiên Sĩ cũng liếc nhìn Phương Vân Trì, Phương Vân Trì nói:"Sư phụ, trước đây con từng nói với người rồi, ở trong ngôi làng trên núi kia con gặp một nữ quỷ cực kỳ lợi hại, cô ta cũng tên là Đường Quả. Nhưng trên thế giới này, chắc không có chuyện trùng hợp đến vậy đâu."
Đường Quả nhìn Phương Thiên Sĩ đang bấm đốt ngón tay tính toán ở đằng kia, khóe miệng nhếch lên một nụ cười. Nếu cô thực sự chỉ là nguyên chủ, Phương Thiên Sĩ quả thực có thể tính ra phương vị của cô.
Nhưng cô ngoài việc là Đường Quả ở đây, còn là một Đường Quả khác. Trừ phi cô cho phép, nếu không Phương Thiên Sĩ hết cách để biết được sự tồn tại của cô.
"Cô định làm thế nào?"
"Phương Thiên Sĩ, tôi sẽ không tha đâu." Đường Quả cười híp mắt trả lời,"Tôi đương nhiên muốn mạng của ông ta."
Tần Cửu không có phản ứng gì lớn:"Vậy cô cẩn thận một chút, tôi giúp cô cản Phương Vân Trì."
"Tên tép riu Phương Vân Trì đó, bổn cô nương mới không thèm để ý, vung một tay áo là có thể đ.á.n.h hắn dán c.h.ặ.t lên tường rồi."
Tần Cửu bị giọng điệu kiêu ngạo của cô chọc cười:"Nhưng vẫn phải cẩn thận, đạo sĩ bắt ma có truyền thừa lâu đời, bọn họ có đủ loại thủ đoạn, dù là cùng một môn phái, thủ đoạn cũng mỗi người một vẻ. Đặc biệt là Phương Thiên Sĩ, ông ta đối với quỷ chưa bao giờ nương tay."
"Tần đạo trưởng, anh đây là đang quan tâm tôi sao?" Đường Quả chớp chớp mắt, chạm phải ánh mắt của Tần Cửu, Tần Cửu có chút mất tự nhiên, nhưng vẫn nói,"Nếu cô cho là vậy, thì chính là vậy đi."
"Tần đạo trưởng, anh muốn quan tâm tôi thì cứ nói thẳng, không cần phải ngại, tôi cũng đâu có cười nhạo anh. Biết anh quan tâm tôi, trong lòng tôi đặc biệt vui vẻ."
Gốc tai Tần Cửu lại nhịn không được mà đỏ lên, con nữ quỷ này, lúc nào cũng không đứng đắn, hở ra là nói mấy lời mờ ám với hắn. Nhưng trong lòng hắn, thế quái nào lại dâng lên một niềm vui sướng khó hiểu.
"Cô định làm thế nào?" Tần Cửu chuyển chủ đề.
Đường Quả híp mắt:"Phương Thiên Sĩ không phải thích bắt ma sao? Vậy để ông ta biến thành ma đi."
"Tần đạo trưởng, anh cứ ở đây đợi tôi nhé. Tôi sẽ không sao đâu, anh cứ yên tâm."
Nói xong, không đợi Tần Cửu trả lời, Đường Quả bay về phía biệt thự, cố ý để lộ ra một chút khí tức, cho Phương Thiên Sĩ cảm nhận được.
Phương Thiên Sĩ quả nhiên đã cảm nhận được, theo bản năng hét lớn một tiếng:"Đường Quả, chạy đi đâu!"
