Xuyên Nhanh:nữ Phụ Pháo Hôi Quyết Định Đình Công - Chương 2289: Nguyên Phối Tàn Tật Ở Chân (92)
Cập nhật lúc: 28/04/2026 21:25
Trong lòng Bách Như Nguyệt dâng lên cảm giác tự ti quen thuộc. Trước mặt người phụ nữ này, cô ta cảm thấy mình giống như một con chuột vĩnh viễn chỉ có thể chui rúc dưới cống ngầm, đợi đến đêm khuya mới dám mò ra thùng rác bới thức ăn. Nếu ban ngày mà ló mặt ra hoạt động, chắc chắn sẽ bị người ta hô đ.á.n.h hô g.i.ế.c.
Không thể ra ngoài ánh sáng.
Con người không thể ra ngoài ánh sáng, thân phận cũng chẳng thể phơi bày.
"Ngôn Chi, con sao rồi?"
Bách Như Nguyệt nhanh ch.óng nhìn thấy Bách Ngôn Chi đang bị còng tay, trong lòng vô cùng sốt ruột.
Nhìn sang người phụ nữ xinh đẹp bên cạnh không nói một lời, trên mặt vẫn giữ nụ cười mỉm, vẫn được người ta vây quanh hầu hạ, trực giác mách bảo cô ta chuyện này rất có thể liên quan đến Đường Quả.
Cô ta theo bản năng cảm thấy Đường Quả có thể sẽ không tha cho Bách Ngôn Chi, tim đập thình thịch, đang cố nghĩ cách làm sao để đưa Bách Ngôn Chi bình an về nhà.
"Đường..."
"Bách Ngôn Chi cùng một đám thiếu niên choai choai đến bãi đỗ xe dưới lầu công ty tôi, đập nát xe của tôi rồi." Đường Quả lên tiếng trước, ra hiệu cho Từ Thanh bên cạnh đưa điện thoại cho Bách Như Nguyệt xem.
Bách Như Nguyệt nhận lấy điện thoại, liền nhìn thấy cảnh Bách Ngôn Chi nở nụ cười phấn khích, cầm gạch không chút khách khí đập thẳng vào một chiếc xe sang, cô ta bịt miệng hét lên.
"Ngôn Chi, sao con có thể làm như vậy? Sao con lại không nghe lời, không hiểu chuyện như thế? Mẹ làm việc vất vả để con được ăn học đàng hoàng, sao lúc nào con cũng gây họa cho mẹ vậy?"
Bách Ngôn Chi chỉ mím môi, không nói một lời.
Thực ra sau khi đập xong, cậu ta cũng chợt thấy hối hận.
Cậu ta đã nghĩ kỹ rồi, nếu lát nữa Bách Như Nguyệt đến, cậu ta sẽ nhận lỗi, chuyện đền tiền cậu ta sẽ tự nghĩ cách.
Không ngờ, vẫn giống như trước đây, Bách Như Nguyệt vừa mở miệng đã mắng cậu ta không hiểu chuyện, mắng cậu ta lúc nào cũng gây họa cho cô ta.
Không biết từ lúc nào, Bách Như Nguyệt luôn miệng nói cậu ta không hiểu chuyện, luôn gây họa, bắt cậu ta phải học hành đàng hoàng, bắt cậu ta phải xuất nhân đầu địa.
Ban đầu cậu ta chủ động đề nghị chuyển khỏi trường thiên tài là vì hai lý do: Thứ nhất, cậu ta cảm nhận được nhà trường không còn coi trọng mình nữa, thậm chí không ít bạn học còn bài xích cậu ta vì thân phận của cậu ta. Bọn họ nhổ nước bọt vào thân phận của cậu ta, chính là người đàn ông tên Tần Đình kia đã khiến thân phận của cậu ta không thể ngẩng mặt lên nhìn đời.
Thứ hai, cậu ta nhìn thấy sự vất vả của Bách Như Nguyệt, chuyển đến trường bình thường học thì chi phí sẽ không tốn kém như vậy.
Sau khi đến trường bình thường, ngày nào cậu ta cũng về muộn, cúp học ra quán nét, thực chất là đi tìm cách kiếm tiền.
Cách chuyển tiền trước kia cậu ta không dám dùng nữa, sợ Bách Như Nguyệt tức giận.
Thế là, cậu ta làm cày thuê cho một tựa game lớn.
Còn về việc học, cậu ta cũng không hề bỏ bê.
Cậu ta định bụng sẽ tích cóp đủ mười vạn tệ rồi cho Bách Như Nguyệt một sự bất ngờ.
Nhưng sau đó, thứ cậu ta nhận được lại là lời tố cáo của giáo viên chủ nhiệm với Bách Như Nguyệt rằng cậu ta cúp học, không lo học hành.
Kết quả là cô ta đến trường, chẳng thèm hỏi han nửa lời, trực tiếp mắng cậu ta một trận, còn tát cậu ta một cái, khiến cậu ta mất hết thể diện.
Còn về kế hoạch từng ấp ủ kia, đã sớm bị vứt xó.
Lần này cũng là do nhất thời bốc đồng, cùng mấy người bạn đi ngang qua dưới lầu công ty Đường Quả, không nhịn được mà cầm gạch đập cửa xe của cô.
Cậu ta vốn tưởng rằng người phụ nữ này sẽ kiêu ngạo hống hách không tha cho cậu ta, thậm chí là chế nhạo cậu ta, hoặc sai đám vệ sĩ cao to bên cạnh hành hạ cậu ta.
Cho dù có lén lút g.i.ế.c c.h.ế.t cậu ta, có lẽ cũng chẳng ai tra ra được gì.
Nhưng cô không làm vậy, cô trực tiếp báo cảnh sát, cũng không mắng cậu ta nửa lời, chỉ nhẹ nhàng nói:"Cậu vẫn là trẻ vị thành niên, mọi lỗi lầm cậu gây ra đều là lỗi của người giám hộ. Tổn thất của tôi, người giám hộ của cậu sẽ chịu toàn bộ trách nhiệm."
Lúc đó, Bách Ngôn Chi thực sự có chút hối hận.
