Xuyên Nhanh: Trêu Chọc Xong Bỏ Chạy Lại Bị Cuốn Vào Tu La Tràng - Chương 9: Phản Diện Ác Độc Trong Truyện Thanh Xuân Vườn Trường (9)
Cập nhật lúc: 29/06/2026 12:00
Cố Thanh Hàn chẳng buồn giải thích, cứ thế gắp miếng thịt trong bát bỏ vào miệng nhai.
Cậu ấm Thẩm Dạ cảm thấy uy quyền của mình bị thách thức, trong lòng tức tối không phục: "Anh đây có hẳn sáu múi bụng, cậu cũng có chắc? Tôi đếch tin là tôi gầy hơn cậu, đợi tí nữa tan tiết tự học buổi tối về nhà, cậu cởi áo ra cho tôi xem tận mắt."
"Ừ." Cố Thanh Hàn mặt không cảm xúc, tiếp tục điềm nhiên nhai thịt.
Trì Dã tuy đang cắm cúi ăn nhưng nãy giờ không sót một chữ nào. Cậu ta buông đũa, nuốt ực miếng cơm trong miệng rồi vội vàng hỏi gặng: "Hai người ở chung với nhau à?"
Tay gắp thức ăn của Thẩm Dạ vẫn thoăn thoắt, mặt dày tương ngay một ngụm cơm lớn vào miệng: "Ừ, ở chung, sao nào?"
Trì Dã nhướng mày, ánh mắt lại đảo qua đảo lại giữa hai người thêm một vòng: "Hai người có mối quan hệ gì mà lại ở chung?"
"Quan hệ bạn bè." Thẩm Dạ đáp tỉnh bơ, "Sao, cậu có ý kiến gì à?"
"...Chẳng có ý kiến gì." Trì Dã nghiêng người dựa ra sau ghế, "Tôi chỉ hơi tò mò, hai người... tiến triển tốc độ tên lửa vậy sao?"
Cố Thanh Hàn: "..."
Thẩm Dạ còn chưa kịp mở miệng bật lại, trong đầu đã đột ngột vang lên chất giọng máy móc lạnh lẽo của hệ thống:
[Đinh! Phát hiện điểm nút cốt truyện quan trọng 'Xung đột nhà ăn'. Yêu cầu ký chủ trong vòng ba phút phải hoàn thành nhiệm vụ 'Hất đổ bát cơm của Cố Thanh Hàn', đồng thời đọc đúng lời thoại nguyên gốc: "Học sinh ngoan, cái loại cơm này mà mày cũng xứng ăn à?"]
[Phần thưởng nhiệm vụ: Tiến độ hoàn thành cốt truyện cơ bản của thế giới này +10%. Nhiệm vụ thất bại: Cưỡng chế thoát khỏi thế giới, phán định nhiệm vụ thất bại.]
Bàn tay đang gắp thức ăn của Thẩm Dạ khựng lại.
Khóe mắt cậu liếc sang Cố Thanh Hàn đang lặng lẽ ăn cơm bên cạnh. Cậu ta cầm đũa rất ngay ngắn, ngay cả động tác nhai cũng toát lên vẻ cao sang, thanh nhã.
Thật sự phải hất đổ bát cơm của cậu ta sao? Lại còn ở ngay cái chốn đông người thế này?
Hệ thống vẫn đang đếm ngược ráo riết trong đầu: [Ký chủ, còn hai phút bốn mươi giây.]
Mẹ kiếp.
Thẩm Dạ c.h.ử.i thề một câu trong lòng, nhưng ngoài mặt vẫn không chút biến sắc.
Chương 11: Pháo hôi ác độc trong truyện thanh xuân vườn trường 11
"Trì Dã, cậu quản hơi bị rộng rồi đấy." Cậu đặt đũa xuống, định bụng xử lý cho xong cái tên trước mặt này trước, "Chuyện của tôi với Cố thần, cậu bớt tò mò đi."
"Được, không tò mò nữa." Trì Dã giơ hai tay lên làm động tác đầu hàng, nhưng khóe miệng vẫn ngậm ý cười, "Nhưng mà Thẩm Dạ này, cậu phân biệt đối xử rõ ràng quá đấy nhé. Đối với tôi thì lạnh lùng băng giá, đối với Cố đại học thần thì ân cần ấm áp. Sao nào, là tôi không xứng à?"
"Cậu thì xứng cái gì?" Thẩm Dạ lườm cậu ta một cái, "Hai ta đụng hàng rồi, mục tiêu đời tôi là làm anh chàng Top một thẳng băng của Giang Thành đấy."
Trì Dã không khỏi hoang mang: "Đụng hàng? Top một thẳng băng? Nghĩa là cái quái gì thế?"
Cố Thanh Hàn cũng dừng động tác, ngước mắt nhìn sang.
Chính vì đoán chắc hai tên này sẽ không hiểu mấy thuật ngữ đó, Thẩm Dạ mới dám dõng dạc tuyên bố một cách trắng trợn như vậy.
Cậu xua xua tay: "Chuyện của người lớn, con nít con nôi bớt tò mò."
[Còn một phút năm mươi giây, yêu cầu ký chủ mau ch.óng thi hành nhiệm vụ!]
Thẩm Dạ nghiến răng một cái.
Được rồi, hất đổ bát cơm chứ gì. Đây vốn là ngón nghề của một gã nam phụ ác độc như cậu mà. Thành công thì còn có cơ hội tiến xa hơn với Cố Thanh Hàn, chứ thất bại mà bị đá bay khỏi thế giới này thì biết đi đâu mà tìm cậu ta nữa?
Cậu hít sâu một hơi, đột ngột đứng phắt dậy.
Động tác của cậu quá mạnh bạo, khiến mấy bàn xung quanh lập tức đổ dồn ánh mắt về phía này.
Trì Dã lộ vẻ ngạc nhiên. Cố Thanh Hàn cũng ngẩng đầu lên, bình thản nhìn thẳng vào mặt cậu.
Thẩm Dạ rũ mắt nhìn Cố Thanh Hàn một chốc, rồi dời tầm mắt xuống nửa bát cơm trước mặt cậu ta.
Thẩm Dạ chậm rãi mở miệng: "Học sinh ngoan..."
Cậu lấy lại cái giọng điệu hống hách, hách dịch ngày trước, đầu ngón tay chạm vào vành bát, khéo léo né hướng người Cố Thanh Hàn rồi lật mạnh cổ tay một cái.
"Xoảng!"
Chiếc bát sứ trắng bị cậu bất thình lình hất tung xuống đất, vỡ tan thành mấy mảnh. Cơm và nước canh văng tung tóe khắp nơi.
Cả tầng ba nhà ăn chớp mắt rơi vào im lặng phăng phắc.
Thẩm Dạ có thể nghe rõ mồn một tiếng tim mình đang đập loạn xạ như muốn nhảy ra khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c. Cậu nhìn sang Cố Thanh Hàn.
Chỉ thấy trên ống quần của Cố Thanh Hàn không tránh khỏi bị b.ắ.n vài giọt váng mỡ, ngay cả cổ tay áo sơ mi trắng cũng dính mấy hạt cơm.
Thẩm Dạ c.ắ.n răng làm tới cùng, cười nhạo báng: "Cái loại cơm này mà mày cũng xứng ăn à?"
Dứt lời, chính cậu cũng thấy câu này nghe khốn nạn và quá đáng kinh khủng.
Trì Dã nhíu mày: "Thẩm Dạ, cậu lại lên cơn điên gì thế?"
Hàng mi Thẩm Dạ khẽ run, theo phản xạ bật lại: "Mẹ cậu mới lên cơn điên ấy."
"..."
Cố Thanh Hàn từ từ đứng dậy. Cậu ta cao hơn Thẩm Dạ nửa cái đầu, hai người đứng mặt đối mặt, khoảng cách chỉ gang tấc.
Hơi thở nóng hổi phả xuống, giọng điệu Cố Thanh Hàn vẫn thanh lãnh như trước: "Thẩm Dạ."
Thẩm Dạ thoáng ngẩn ngơ: "Hửm?"
"Tay cậu lại run rồi."
Thẩm Dạ theo bản năng nhìn xuống tay mình. Bàn tay phải buông thõng bên hông, những đầu ngón tay quả nhiên lại đang khẽ run rẩy: "Tôi..."
Cố Thanh Hàn không đợi cậu giải thích, cúi người định nhặt những mảnh bát vỡ dưới đất.
"Đừng động vào!" Thẩm Dạ theo phản xạ chộp lấy cổ tay cậu ta, "Mấy thứ này vỡ rồi, cậu sẽ bị đứt tay đấy."
Đầu ngón tay Cố Thanh Hàn khựng lại, ngước mắt hỏi cậu: "Thế cậu nhặt à?"
Thẩm Dạ: "..."
Cậu bị chặn họng, nhưng quyết không buông tay, chỉ quay sang quát lớn với người phục vụ đang đứng ngây ra như phỗng bên cạnh: "Còn không mau lấy chổi ra đây quét."
Người phục vụ lúc này mới sực tỉnh, co giò chạy đi tìm dụng cụ dọn dẹp.
Trì Dã dẫu có trải đời đến mấy cũng chưa từng gặp qua kẻ nào có những bước đi 'đi vào lòng đất' như Thẩm Dạ, cậu ta không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
Thẩm Dạ quay sang lườm cậu ta cháy mặt: "Cậu cười cái gì?"
"Cười cậu chứ cười ai." Trì Dã khoanh tay trước n.g.ự.c, ngả người ra sau ghế, "Thẩm Dạ, cậu đúng là một tên thú vị. Hất đổ bát cơm của người ta là cậu, mà sợ người ta đứt tay cũng lại là cậu. Ai không biết nhìn vào còn tưởng cậu bị tâm thần phân liệt đấy."
"..." Thẩm Dạ không buồn giải thích, cứ để cậu ta hiểu lầm như vậy cũng tốt. Dẫu sao thì mấy nhiệm vụ phía sau biết đâu chừng còn điên rồ hơn thế này.
Nhưng Trì Dã lại tưởng cậu ngầm thừa nhận mình có bệnh thật, cậu ta liền ngồi thẳng dậy, vẻ mặt nghiêm túc hơn: "Cậu... Thôi ngại quá nhé, tôi không có ý kỳ thị những người thuộc cộng đồng của các cậu đâu."
Lúc này, Cố Thanh Hàn cũng đứng thẳng người lên, nghe thấy câu đó liền tỏ vẻ thấu hiểu: "Hóa ra là như vậy."
Thẩm Dạ lập tức bày ra bộ mặt ủ rũ xìu xuống: "Xin lỗi nhé... Thật ra chuyện này chẳng vẻ vang gì đâu, vừa rồi tôi lại không khống chế được mà phát bệnh..."
Cố Thanh Hàn rút khăn giấy lau đi mấy hạt cơm dính trên cổ tay áo, thong thả nói: "Tôi không bận tâm."
Thẩm Dạ đờ người: "...Cái gì cơ???"
"Tôi không bận tâm chuyện cậu có bệnh." Cố Thanh Hàn ném mẩu khăn giấy vào thùng rác bên cạnh, "Trùng hợp quá, tôi cũng có bệnh."
"Ồ... Hả???" Trong lòng Thẩm Dạ bỗng chốc sướng râm ran.
[Hệ thống, ngươi nhìn xem, đây chính là đẳng cấp đấy. Rõ ràng là lỗi của ta, Cố Thanh Hàn mới là người bị hại, thế mà giờ cậu ta lại quay sang an ủi ngược lại ta.]
[Thế này mà không tính là một bước tiến vượt bậc à?]
Hệ thống: [...Ta không thèm trả lời mi.]
Trì Dã ngồi bên cạnh bật cười khục khục: "Cố Thanh Hàn, xem ra cậu không chỉ biết cắm đầu vào học vẹt, mà còn có tố chất làm một con l.i.ế.m cẩu chân chính đấy."
Cố Thanh Hàn chẳng thèm chấp cậu ta, chỉ quay sang hỏi Thẩm Dạ: "Còn ăn nữa không? Không ăn thì đi."
Thẩm Dạ vẫn chưa ăn no, nghe vậy liền gật đầu lia lịa: "Ăn chứ! Để tôi đi lấy cho cậu phần cơm khác!"
"...Chậc." Trì Dã không nỡ nhìn, "Đồ tiền đồ ngắn."
Tiết thể d.ụ.c buổi chiều, hai lớp 12 cùng học chung.
Lớp 1 và lớp 20 tập trung ở hai đầu Nam Bắc của sân trường để hoạt động riêng lẻ. Khi đám con trai ôm bóng rổ đi về phía sân bóng thì mới phát hiện hôm nay thầy giáo thể d.ụ.c mất hút.
Đứng lớp thay là một thầy giáo thực tập, thầy vung tay một cái dứt khoát: "Tự do hoạt động."
Tên quản ca kiêm đội trưởng đội bóng rổ lớp 20 lập tức chiếm ngay một sân nguyên, hò hét gọi mọi người vào chia đội đá nội bộ.
Thẩm Dạ vốn định ra rìa sân nằm ườn sưởi nắng ngủ nướng, vừa mới quay người đã bị ai đó túm c.h.ặ.t lấy cổ áo sau.
"Đi đâu đấy?" Giọng của Trì Dã vang lên từ trên đỉnh đầu, "Vào sân chơi bóng."
"Không chơi." Thẩm Dạ thẳng tay gạt phắt tay cậu ta ra, "Người ngợm đầy mùi mồ hôi hôi hám, tôi đếch thích."
"Thế mà cũng tự xưng là anh chàng Top một thẳng băng của Giang Thành." Trì Dã túm lấy cậu lôi sềnh sềnh về phía sân bóng, "Sao mà đỏng đảnh như con gái thế?"
"..." Quên khuấy mất đây là thời đại công nghệ số, cái gì không biết là tụi nó lôi điện thoại ra tra mạng được ngay.
Thẩm Dạ giãy giụa vài cái nhưng không thoát nổi, bị lôi tuột đến rìa sân bóng rổ.
Đám con trai lớp 20 thấy hai người đi tới liền tự động dạt ra nhường đường.
"Anh Dã, lâu lắm không gặp, không làm một trận sao?"
"Làm một trận đi, làm một trận đi!"
"Chơi luôn." Trì Dã nhếch môi buông Thẩm Dạ ra, đón lấy quả bóng từ ai đó ném tới, xoay xoay hai vòng trên đầu ngón tay rồi tùy ý ném thẳng về phía rổ.
Bóng lọt lưới không chạm vành.
Cả đám vỗ tay rào rào: "Anh Dã đỉnh vãi chưởng!"
Thẩm Dạ tựa lưng vào cột rổ, mặt mày cau có, lộ rõ vẻ không tình nguyện.
"Cầm lấy." Trì Dã tiện tay cởi chiếc áo khoác đồng phục ném bừa cho cậu, lộ ra chiếc áo phông đen bên trong và cánh tay săn chắc với những đường nét khỏe khoắn.
Mảng hình xăm lấp ló nơi cổ áo phông, nhìn kỹ lại thì ra là một đoạn gai góc màu đen nhánh.
"Cậu không chơi thì thôi, đứng đấy mà chiêm ngưỡng kỹ thuật chơi bóng đỉnh cao của bổn đại gia đây!" Nói xong câu đó, Trì Dã liền quay người chạy vọt vào sân.
Thẩm Dạ cúi đầu nhìn chiếc áo khoác trong tay, khẽ "chậc" một tiếng.
Cái tên này đúng là chẳng coi mình là người ngoài chút nào.
Trận bóng rổ diễn ra vô cùng náo nhiệt. Thẩm Dạ tựa lưng vào cột rổ sưởi nắng, hơi ấm bao phủ toàn thân khiến cậu lim dim buồn ngủ.
Hết hiệp một, đội của Trì Dã dẫn trước mười điểm.
Trì Dã rời sân, vén vạt áo lên bước đến trước mặt Thẩm Dạ, cố tình để lộ cơ bụng săn chắc trước mặt cậu để lau mồ hôi.
Nhưng Thẩm Dạ thèm vào mà thèm liếc mắt nhìn cậu ta lấy một cái. Trì Dã phát hiện làm vậy chẳng lau sạch được bao nhiêu, mới hậm hực buông vạt áo ra, giật lấy chiếc áo khoác từ tay Thẩm Dạ, một lần nữa quệt mạnh lên những vệt mồ hôi trên mặt rồi lại nhét ngược lại cho cậu.
Thẩm Dạ ngáp một cái dài, cạn lời đón lấy: "Cậu coi tôi là cái gì thế hả? Cái móc treo quần áo di động à?"
"Cái móc áo nào mà đẹp trai được bằng bạn cùng bàn của tôi chứ?" Trì Dã vặn nắp chai nước khoáng, ngửa cổ tu ừng ực mấy ngụm lớn, yết hầu trượt lên trượt xuống liên hồi. Những giọt nước tràn ra từ khóe miệng chảy dài xuống cổ, rồi lặn mất tăm sau cổ áo, trông quyến rũ một cách kỳ lạ.
