Xuyên Nhanh: Trêu Chọc Xong Bỏ Chạy Lại Bị Cuốn Vào Tu La Tràng - Chương 15: Phản Diện Ác Độc Trong Truyện Thanh Xuân Vườn Trường (15)
Cập nhật lúc: 03/07/2026 10:01
Thẩm Dạ: "...Mẹ, nhà mình có khách rồi mà."
"Khách?" Mẹ Thẩm ngẩn người.
Thẩm Dạ nhìn về phía cầu thang.
Cố Thanh Hàn không biết đã lên lầu từ lúc nào, lúc này đang thay một chiếc áo sơ mi trắng sạch sẽ, tươm tất, đứng ở góc rẽ cầu thang chuẩn bị đi xuống.
"Cố Thanh Hàn." Thẩm Dạ khẽ gọi cậu ta, "Mau xuống đây."
Cố Thanh Hàn khẽ gật đầu, rảo bước đi xuống lầu.
Mẹ Thẩm nhìn thấy cậu ta, vẻ vui mừng hiện rõ trên mặt.
Bà không đợi Thẩm Dạ giới thiệu đã tiến lên đón: "Cháu có phải là Cố Thanh Hàn, người luôn đứng đầu trong tất cả các kỳ thi của khối không?"
"Cháu chào cô chú ạ." Cố Thanh Hàn khẽ gật đầu chào họ, "Cháu là Cố Thanh Hàn học lớp 12A1."
"Ây da! Chào cháu chào cháu." Nếp nhăn trên khóe miệng mẹ Thẩm vì cười mà hiện rõ mồn một, "Cháu chính là vị khách mà Tiểu Dạ hay nhắc đến đúng không?"
"Vâng ạ."
Hai người chào hỏi vài câu, mẹ Thẩm càng nhìn Cố Thanh Hàn càng thấy vừa mắt, nắm tay cậu ta không nỡ buông: "Đứa trẻ này trông khôi ngô tuấn tú, thành tích lại xuất sắc, Tiểu Dạ nhà cô mà khiến cô yên tâm được một nửa như cháu, chắc cô phải thắp nhang tạ ơn trời đất mất."
"Cô quá khen rồi ạ." Cố Thanh Hàn lịch sự đáp lại, khóe mắt liếc thấy tay Trì Dã vẫn đang khoác trên vai Thẩm Dạ, liền nói thêm, "Thẩm Dạ cũng rất cố gắng ạ."
Thẩm Dạ: "?"
Cậu cố gắng cái gì cơ?
Chương 19: Pháo hôi ác độc trong truyện thanh xuân vườn trường 19
Bố Thẩm nhìn đồng hồ: "Được rồi được rồi, đừng đứng đó mãi nữa. Đến giờ đi nhà hàng rồi, chúng ta vừa ăn vừa trò chuyện tiếp."
Cả nhà cùng đi ra ngoài, Trì Dã rất tự nhiên đi song song với Thẩm Dạ.
Cố Thanh Hàn đi từ phía bên kia tới, dứt khoát nắm lấy cổ tay Thẩm Dạ, kéo người về phía mình.
Trì Dã cau mày: "Cố Thanh Hàn, chuyện này cậu cũng phải tranh giành sao?"
Cố Thanh Hàn thản nhiên đáp: "Đây không gọi là tranh giành."
"Vậy gọi là gì?"
"Bổn phận."
"..." Thẩm Dạ bị kẹp giữa hai người, khung cảnh nhất thời trở nên vô cùng kỳ quặc.
Mẹ Thẩm nghe thấy tiếng động, quay lại nhìn một cái, cười híp mắt nói với bố Thẩm: "Mấy đứa trẻ này, tình cảm tốt thật đấy."
Bố Thẩm: "..." Ông luôn cảm thấy có gì đó không ổn.
Nhà hàng này chuyên phục vụ các món ăn gia đình, trong phòng riêng đặt một chiếc bàn tròn lớn.
Thẩm Dạ vừa định tùy ý chọn một chỗ ngồi xuống, thì bị Trì Dã kéo lại: "Cậu ngồi đây đi."
Cậu ta chỉ vào chỗ ngồi bên cạnh mình.
Cố Thanh Hàn đã kéo một chiếc ghế ở phía bên kia ra: "Thẩm Dạ, qua bên này."
Thẩm Dạ: "..."
Hai người này đang tranh giành ghen tuông rồi ra lệnh cho cậu làm cái gì vậy?
Mẹ Thẩm nghi hoặc nhìn cảnh tượng này: "Tiểu Dạ, con muốn ngồi đâu?"
Thẩm Dạ nghiến răng, ngồi xuống cạnh mẹ Thẩm: "Con ngồi với mẹ."
Trì Dã và Cố Thanh Hàn liếc nhau, không khí nồng nặc mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g, sau đó mỗi người tự chọn một chỗ ngồi xuống.
Các món ăn lần lượt được dọn lên, bố Thẩm mở một chai rượu trắng, rót cho Trì Dã một ly: "Nào Tiểu Dã, uống với chú một ly nhé?"
Trì Dã cười nhận lấy: "Vâng, cháu kính chú một ly ạ."
Mẹ Thẩm huých tay Thẩm Dạ: "Con cũng uống một chút đi? Con đã trưởng thành rồi mà."
Thẩm Dạ chằm chằm nhìn ly rượu trước mặt một lúc, rồi lại nhìn sang hai người đang ngồi đối diện đang nhìn mình với ánh mắt khó đoán.
Cậu cảm thấy nếu không uống ly rượu này, thì thật có lỗi với cái danh xưng "Top một mạnh mẽ nhất Giang Thành" mà cậu tự phong cho mình.
Nghĩ đến đây, cậu lập tức nâng ly lên và tuyên bố: "Uống thì uống!"
Vài ly rượu trôi xuống bụng, Thẩm Dạ bắt đầu thấy lâng lâng.
Tửu lượng của cậu vốn chẳng tốt, hai má nhanh ch.óng ửng hồng.
Trì Dã ngạc nhiên nói: "Bạn cùng bàn, cậu đỏ mặt rồi kìa."
Thẩm Dạ lườm cậu ta: "Cậu mới đỏ mặt ấy."
Cố Thanh Hàn đứng dậy đi đến cạnh Thẩm Dạ, khẽ hỏi: "Có muốn về trước không?"
"Không về." Thẩm Dạ ỳ ra ghế không chịu đi, nheo mắt lầm bầm, "Tôi còn chưa ăn xong mà."
Trì Dã cũng đứng lên: "Để tôi đưa hai người về? Nhân tiện nhận luôn phòng ngủ."
Bố mẹ Thẩm thấy Thẩm Dạ đã say, liền gật đầu đồng ý với cậu: "Hai đứa về trước cũng được, cô chú còn phải tụ tập với mấy người bạn cũ nữa."
Thế là ba người cùng lên xe nhà họ Thẩm.
Thẩm Dạ bị kẹp ở giữa băng ghế sau, bên trái là Cố Thanh Hàn, bên phải là Trì Dã.
Trước khi lên xe, cậu say khướt hỏi: "Tôi ngồi ghế phụ không được sao?"
Hai người kia không muốn ngồi cạnh nhau ở băng ghế sau, cuối cùng chẳng ai chịu nhường ai.
Thẩm Dạ lại hỏi: "Vậy ai trong hai người lên ngồi ghế phụ?"
Hai người họ càng không muốn hơn.
Cuối cùng, tình cảnh lại biến thành người chen chúc với người như thế này.
Sau khi xe nổ máy, đầu Thẩm Dạ bắt đầu choáng váng, cậu lảo đảo hai cái, theo bản năng ngả về phía bên trái.
Cố Thanh Hàn đưa tay đỡ lấy mặt cậu, chỉnh lại cho cậu một tư thế thoải mái, để cậu dựa vào vai mình.
Trì Dã vội nhoài người qua từ bên phải: "Để tôi đỡ cho cũng được."
"Không cần."
Thẩm Dạ mơ màng mở mắt ra, đầu tiên đập vào mắt là cằm của Cố Thanh Hàn, ngay sau đó lại thấy khuôn mặt của Trì Dã dí sát lại, cậu liền lẩm bẩm nhỏ: "Hai người... đang làm cái trò gì thế?"
"Đưa cậu về nhà." Trì Dã vươn tay véo nhẹ má cậu một cái, "Đồ mèo say."
"Hừ..." Thẩm Dạ dùng sức hất tay cậu ta ra, rúc sâu hơn vào lòng Cố Thanh Hàn.
Trì Dã nhìn bàn tay chới với của mình, không khỏi chậc lưỡi một cái.
Về đến nhà, Cố Thanh Hàn dìu Thẩm Dạ lên lầu, Trì Dã theo sau hai người.
Phòng của Thẩm Dạ ở cuối tầng hai, Cố Thanh Hàn đẩy cửa, trước tiên đỡ cậu ngồi xuống mép giường.
Thẩm Dạ vừa chạm vào giường liền ngã vật ra, Cố Thanh Hàn lặng lẽ cúi người cởi giày cho cậu.
Trì Dã lười biếng dựa vào khung cửa, nhìn thấy cảnh này, luôn cảm thấy trong lòng có chút khó chịu.
"Thôi được rồi, để tự cậu ta ngủ đi." Trì Dã chua chát nói.
Cố Thanh Hàn không để ý đến cậu ta, đứng dậy vào phòng tắm vắt một chiếc khăn nóng mang ra, lau mặt cho Thẩm Dạ.
Thẩm Dạ bị chiếc khăn nóng chườm lên, hơi men rượu lập tức tỉnh táo lại đôi phần.
Cậu mở mắt ra liền nhìn thấy khuôn mặt điển trai của Cố Thanh Hàn ở khoảng cách gần xịt, không nhịn được cong môi nói: "Cố Thanh Hàn, cậu trông đẹp trai thật đấy."
Động tác trên tay Cố Thanh Hàn khựng lại.
Trì Dã đứng ở cửa "chậc" một tiếng: "Tôi cũng đẹp trai mà."
Thẩm Dạ lúc này mới quay đầu nhìn ra cửa, đầu tiên là nheo mắt nhận diện một lúc, sau đó kinh ngạc thốt lên: "Trì Dã? Sao cậu cũng ở đây?"
"Đưa con mèo say là cậu về nhà chứ sao." Trì Dã lê đôi dép lê bước vào, "Thế nào, khá hơn chút nào chưa?"
"Tôi đâu có say." Thẩm Dạ vội vàng ngồi dậy, lắc lắc cái đầu vẫn còn hơi váng vất, "Tôi tỉnh táo lắm."
Cậu quả thực đã tỉnh táo lại phần nào, nhưng cồn vẫn đang rần rần trong mạch m.á.u, khiến cả người cậu rơi vào trạng thái phấn khích khó tả.
"Đợi đã, tôi đi lấy cho cậu chút đồ giải rượu." Cố Thanh Hàn mang khăn vào phòng tắm trước, sau đó mới xuống lầu vào bếp.
Khi cậu ta bưng cốc nước mật ong quay lại, vừa vặn bắt gặp cảnh Thẩm Dạ đang nắm tay Trì Dã trò chuyện: "Mẹ tôi kể là, bố mẹ cậu họ..."
Nụ cười trên môi Trì Dã vụt tắt, nhưng cậu ta vẫn đưa tay xoa xoa đầu Thẩm Dạ: "Không sao, mọi chuyện qua hết rồi."
Cố Thanh Hàn bưng cốc nước bước lại gần hai người, kéo Trì Dã ra, tự mình chen vào giữa: "Tiểu Dạ, đến đây, uống chút nước mật ong đi."
"Ưm..." Thẩm Dạ nương theo tay Cố Thanh Hàn uống một ngụm nước mật ong, dòng nước ấm trôi qua cổ họng, cậu chép chép miệng, lại ngả đầu vào người Cố Thanh Hàn.
"Buồn ngủ rồi à?"
"Ừ, buồn ngủ rồi..." Cậu vùi mặt vào hõm cổ Cố Thanh Hàn.
Hơi thở nóng hổi mang theo men rượu phả vào vùng da trên cổ Cố Thanh Hàn, khiến yết hầu cậu ta khẽ trượt lên xuống.
Cố Thanh Hàn mỉm cười bất lực, bàn tay áp vào lớp tóc mềm sau gáy cậu, ôm trọn cậu vào lòng: "Vậy thì ngủ đi."
"Đừng mà." Trì Dã ngồi xuống cạnh hai người, đưa đầu ngón tay trỏ chọc chọc vào má Thẩm Dạ đang say mèm, "Vừa nãy còn thì thầm to nhỏ với tôi cơ mà, giờ lại trở mặt không nhận người quen rồi?"
Thẩm Dạ bị chọc đến phiền, nghiêng đầu né tránh tay cậu ta, lầm bầm: "Cậu là ai vậy?"
"Này cái đồ không có lương tâm! Bỏ đi bỏ đi, anh đây không thèm chấp nhặt với kẻ say rượu." Trì Dã đưa tay sờ dái tai Thẩm Dạ, đ.á.n.h trống lảng, "Khuyên tai của cậu cũng đẹp đấy, bấm ở đâu thế?"
Cố Thanh Hàn giơ tay gạt móng vuốt của cậu ta ra, lạnh lùng nói: "Đừng đụng vào cậu ấy."
Trì Dã cau mày hỏi: "Cố Thanh Hàn, cậu đang tuyên chiến với tôi đấy à?"
"Cậu suy nghĩ nhiều rồi."
"Tôi có suy nghĩ nhiều hay không, trong lòng cậu tự biết rõ." Trì Dã ngả người ra phía sau, chống hai tay ra sau giường, "Mấy ngày nay cậu đề phòng tôi như phòng cướp, tưởng tôi không biết à?"
"Cậu, đáng phải đề phòng." Cố Thanh Hàn liếc cậu ta một cái, kéo Thẩm Dạ nép sát vào lòng mình hơn.
Thẩm Dạ bị Cố Thanh Hàn ôm gọn trong vòng tay, hốc mũi toàn là mùi hương thanh mát trên người cậu ta, quyện lẫn với hơi rượu phả ra từ chính mình, khiến cậu nóng bừng bừng một cách khó tả.
Cậu hơi ngửa đầu, nhìn trân trân vào đường quai hàm sắc sảo của Cố Thanh Hàn vài giây, bỗng vươn tay quàng lấy cổ cậu ta, dùng sức kéo cậu ta xuống.
Cố Thanh Hàn chao đảo một nhịp, chống hai tay xuống hai bên tai Thẩm Dạ, nhịp thở bỗng chốc trở nên dồn dập.
"Cố Thanh Hàn..."
"Hửm?"
"Món quà cậu tặng tôi hôm nay, tôi thích lắm."
Cố Thanh Hàn cụp mắt, ánh nhìn tối sầm lại.
Khóe môi Thẩm Dạ khẽ nhếch, rướn người lên định hôn cậu ta.
Dưới tác dụng của cồn, hành động của cậu có phần vội vã, hàm răng vô tình va vào môi dưới của Cố Thanh Hàn, rỉ ra chút vị m.á.u tanh tanh.
Cố Thanh Hàn khẽ rên một tiếng, một tay luồn ra sau gáy cậu, nới sâu thêm nụ hôn này.
Trì Dã vẫn còn đứng sờ sờ ngay bên cạnh, thấy hai người không coi mình ra gì mà thản nhiên quấn quýt lấy nhau, sắc mặt ngày càng khó coi: "...Này."
Cậu ta cố chen vào giữa để tách hai người ra, "Hai cậu thật sự không coi tôi là con người sao?"
Thẩm Dạ đã bị nụ hôn làm cho say xẩm mặt mày, sợi dây lý trí mỏng manh cuối cùng trong đầu cũng đứt phựt.
Nhân lúc tranh thủ lấy hơi, cậu nghiêng đầu hét lớn về phía Trì Dã: "Cậu đi ra ngoài."
Mặt Trì Dã đen kịt lại: "Thẩm Dạ, mẹ kiếp cậu dám đuổi lão t.ử ra ngoài???!!!"
