Xuyên Nhanh: Tôi Cùng Hệ Thống Sinh Con Phá Đảo Các Thế Giới - Chương 291
Cập nhật lúc: 12/04/2026 15:16
Trợ lý Từ ngẩn ra nói:
“Vâng ạ."
Trên đường về Phó Xuyên Lâm ngồi trong xe luôn cảm thấy có chút tâm thần không yên.
Trong đầu không xua đi được chính là bóng dáng thon thả mềm mại đang nhảy múa vừa rồi của Thẩm Dao.
Anh có chút bất lực day day thái dương tự giễu trong lòng rằng:
“Chắc là bị ma làm rồi sao?”
Ngay sau đó anh lại nghĩ đến đám người đang chăm chú nhìn vào trong mà anh vô tình thoáng thấy vừa rồi, không biết tại sao đột nhiên cảm thấy có một sự bực bội khó tả dâng lên.
……
Vài ngày sau lại đến lúc Thẩm Dao đến nhà họ Phó dạy học cho Phó Vân Chỉ.
Hôm nay cô mặc một bộ váy dài màu nước trông tiên khí ngập trời, còn đặc biệt chải một kiểu tóc phù hợp với bộ đồ này.
Phó Vân Chỉ lúc nhìn thấy cô lần đầu tiên liền phát ra tiếng kinh thán quái đáng yêu:
“Cô Thẩm, cô cũng đẹp quá đi mất, em thích cô quá."
Nói rồi cô bé liền cười híp mắt sáp tới, nhẹ nhàng khoác lấy cánh tay Thẩm Dao, nhỏ giọng mơ mộng nói:
“Cô Thẩm, em thực sự muốn ngày nào cũng được nhìn thấy cô cơ, giá mà cô cũng sống ở nhà em thì tốt rồi, em chỉ mới nghĩ thôi đã thấy vui lắm rồi."
Thẩm Dao xoa xoa đầu cô bé mỉm cười nói:
“Đợi em luyện xong cơ bản là phải tăng buổi dạy rồi, đến lúc đó buổi dạy sẽ nhiều hơn bây giờ một chút, đợi đến lúc em học nhiều rồi ước chừng là không muốn nhìn thấy cô nữa đâu."
Phó Vân Chỉ kiên định lắc đầu nguầy nguậy nói:
“Sẽ không đâu cô Thẩm, em hận không thể bây giờ liền được học thêm vài buổi nữa cơ, như vậy em liền có thể luôn ở bên cô rồi."
Lời cô bé vừa dứt một bóng người cao lớn vững chãi liền chậm rãi bước tới, trêu chọc mở lời nhàn nhạt:
“Luôn ở bên nhau sao?"
Phó Vân Chỉ không cần quay người lại cũng biết người lên tiếng là ai, cô bé cau mày bĩu bĩu môi không vui nói:
“Anh trai, sao anh vẫn chưa đi làm vậy ạ?"
Nghe vậy trên khuôn mặt luôn bình thản như nước của Phó Xuyên Lâm thoáng qua một vẻ không tự nhiên, anh mím mím môi giống như đang che giấu điều gì đó mà cố gắng bình tĩnh giải thích một cách nhàn nhạt:
“Có tài liệu để quên mất rồi, lúc tìm có làm lỡ mất một chút thời gian."
Cũng không biết những lời giải thích này của anh là giải thích cho ai nghe, dù sao chắc chắn không phải giải thích cho Phó Vân Chỉ nghe rồi, dù sao cô bé cũng chẳng quan tâm.
Quả nhiên Phó Vân Chỉ có chút ghét bỏ xua xua tay nói:
“Vâng, vậy anh mau đi làm đi ạ."
Gần đây Phó Xuyên Lâm không biết sao đột nhiên thường xuyên về nhà cũ bên này ở rồi, quan hệ giữa Phó Vân Chỉ và anh đã dịu đi một chút, thân thiết hơn một chút.
Cộng thêm việc anh không còn trưng ra bộ dạng lạnh lùng cứng nhắc như trước nữa cho nên cô bé không còn sợ anh như trước, những lúc phản bác và cãi lại cũng trở nên nhiều hơn.
Phó Xuyên Lâm:
......
Thẩm Dao nhìn thấy cảnh hai anh em nói chuyện này bỗng nhiên cảm thấy có chút buồn cười, khóe môi không tự chủ được mà khẽ nhếch lên, trong đôi mắt lấp lánh ánh sáng.
Phó Xuyên Lâm nhận ra sự thay đổi biểu cảm của cô liếc nhìn cô thêm một cái rồi mới quay người bước ra khỏi biệt thự.
Phó Vân Chỉ đợi Phó Xuyên Lâm hoàn toàn rời đi xong mới cười híp mắt kéo Thẩm Dao đi phòng khiêu vũ.
……
Buổi trưa dạy xong buổi học cô liền giống như đã hứa trước đó ở lại cùng Phó Vân Chỉ dùng cơm trưa.
Hôm nay là ngày thứ hai của kỳ kinh nguyệt của cô lượng m-áu ra khá nhiều, cô sau khi dạy xong liền cảm thấy không được thoải mái cho lắm, bụng dưới cũng đang đau âm ỉ.
Lúc này ngồi trên bàn ăn sắc mặt cô trông có chút tái nhợt, nhìn cái là thấy không giống bình thường chút nào.
Phó Vân Chỉ nhận ra sự bất thường của cô có chút lo lắng hỏi:
“Cô Thẩm, cô sao vậy ạ?
Có chỗ nào không khỏe sao ạ?
Em bây giờ liền gọi điện thoại cho bác sĩ gia đình bảo ông ấy qua đây khám cho cô ạ."
Thẩm Dao khẽ lắc đầu nói:
“Vân Chỉ, đừng lo lắng cô không sao đâu, nghỉ ngơi một lát là được rồi."
Phó Vân Chỉ vẫn có chút không yên tâm theo bản năng c.ắ.n c.ắ.n môi, cô bé vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy cô Thẩm như vậy cho nên có chút luống cuống chân tay.
Nhưng cô bé giống như đột nhiên nhớ ra cái gì đó đảo đảo mắt……
Một lát sau cô bé lén lút mở điện thoại ra nhấn vào WeChat.
………
—————————
Chúc mọi người năm mới vui vẻ moa moa moa!
Chương 457 Tổng tài lạnh lùng ham muốn cao vs Cô giáo dạy nhảy thân thể mềm mại 07
Lúc Thẩm Dao lặng lẽ ăn cơm Phó Vân Chỉ đã lén lút gửi tin nhắn WeChat cho Phó Xuyên Lâm rồi.
【 Phó Vân Chỉ:
Anh trai, cô Thẩm hôm nay dạy xong trông có vẻ không được khỏe cho lắm, em có thể để cô ấy ăn cơm xong qua phòng khách nhà mình nghỉ ngơi một lát không ạ? 】
Chuyện như để người ở lại thì Phó Vân Chỉ vẫn sẽ hỏi ý kiến của người lớn, đây cũng là quy tắc của nhà họ.
【 Phó Vân Chỉ:
Đúng rồi anh trai anh nói xem em có nên gọi điện cho bác sĩ gia đình bảo ông ấy qua đây xem thử không ạ? 】
【 Phó Vân Chỉ:
Cô Thẩm nói cô ấy không cần nhưng em thấy cô ấy trông thực sự có chút suy nhược ạ. 】
……
Trong công ty.
Phó Xuyên Lâm vừa mới xem xong một bản tài liệu liền nhận được tin nhắn WeChat từ Phó Vân Chỉ gửi tới.
Sau khi đọc xong tin nhắn con bé gửi tới anh khẽ cụp mắt xuống, đầu ngón tay vô thức gõ nhẹ vài cái xuống mặt bàn, trông có chút tâm thần không yên.
Một lát sau anh trả lời:
【 Có thể. 】
Sau một lúc nữa cửa văn phòng bị người ta gõ vang, là Trợ lý Từ đưa cơm trưa tới cho anh, bữa trưa anh đặt cho anh đã được đưa tới.
Phó Xuyên Lâm bảo anh vào đi.
Trợ lý Từ giống như mọi khi bầy biện các món ăn lên bàn ăn, sắp xếp gọn gàng từng thứ một.
Nhưng đúng lúc anh vừa mới bầy xong thì bỗng nhiên nghe thấy Phó Xuyên Lâm nói:
“Buổi trưa tôi về nhà ăn cơm."
Động tác trên tay Trợ lý Từ khựng lại, vô cùng kinh ngạc đảo đảo mắt.
Đây là tình huống gì vậy?
Boss từ lúc nào buổi trưa lại về nhà ăn cơm trưa vậy?
Lẽ nào là quán cơm anh đặt này anh không thích ăn sao?
Trợ lý Từ không khỏi có chút căng thẳng.
Nhưng Phó Xuyên Lâm chỉ với vẻ mặt như thường cầm lấy chiếc áo khoác vest vừa đi vừa nói:
“Cuộc họp lúc một giờ giúp tôi hủy bỏ."
Trợ lý Từ ngẩn ra nói:
“Vâng ạ."
……
Trên đường về Phó Xuyên Lâm đã nói với tài xế hai lần rằng hãy lái nhanh một chút, giọng điệu hơi nghiêm túc trực tiếp làm tài xế sợ đến mức vội vàng tăng tốc.
Đợi lúc họ về đến nhà Phó Vân Chỉ và Thẩm Dao vừa đúng lúc dùng xong cơm trưa.
Lúc nhìn thấy Phó Xuyên Lâm cả hai người họ đều rõ ràng ngẩn ra.
“Anh trai sao anh đột nhiên lại về vậy ạ?"
Phó Vân Chỉ kinh ngạc hỏi.
Phó Xuyên Lâm mím mím môi nhàn nhạt trả lời:
“Về dùng bữa cơm trưa."
Phó Vân Chỉ cảm thấy có chút kỳ lạ thẳng thắn nói:
“Bình thường cũng không thấy anh đột nhiên về ăn cơm trưa, làm em giật cả mình."
Phó Xuyên Lâm mặt không biến sắc nói:
“Có chút việc đột xuất nên về một chuyến."
Nói rồi anh liền nhìn về phía Thẩm Dao.
Sau khi nhìn thấy sắc mặt tái nhợt rõ rệt của cô ánh mắt khựng lại, trong lòng bỗng dưng có một cảm giác phức tạp khó tả.
Phó Vân Chỉ đang định đưa Thẩm Dao qua phòng khách nghỉ ngơi một lát thế là liền nói với Phó Xuyên Lâm:
“Anh trai vậy em đưa cô Thẩm qua phòng khách nghỉ ngơi đây ạ."
Thẩm Dao lịch sự nói:
“Làm phiền mọi người rồi ạ."
Phó Vân Chỉ vội vàng xua xua tay nói:
“Không làm phiền, không làm phiền chút nào luôn ạ, dù sao cô Thẩm chiều nay cô cũng tình cờ không có tiết dạy, muốn nghỉ bao lâu cũng được ạ."
Thẩm Dao mỉm cười nói:
“Cảm ơn em."
Sau khi họ đi Phó Xuyên Lâm bảo dì giúp việc nấu bừa bát mì, đợi lúc mì được bưng lên anh không ăn được bao lâu…… liền đi lên lầu.
Lúc này Phó Vân Chỉ đã đi ngủ trưa rồi, cô bé tuổi còn nhỏ nên khá ham ngủ, cơ bản ngày nào cũng phải ngủ trưa, hiện tại đúng lúc là giờ ngủ trưa của cô bé.
Phó Xuyên Lâm lên lầu không phải tìm Phó Vân Chỉ mà là……
đi thẳng về hướng căn phòng khách mà Thẩm Dao đang ở.
Anh đứng trước cửa phòng cô không cần suy nghĩ liền gõ vang cửa phòng.
“Cộc cộc cộc."
Một lát sau trong phòng liền truyền ra một số tiếng động nhỏ ngay sau đó cửa phòng được mở ra.
“Phó tiên sinh?"
Thẩm Dao trợn tròn mắt nhìn người đàn ông trước mặt không biết tại sao anh bỗng nhiên lại qua đây tìm cô.
Phó Xuyên Lâm cũng cảm thấy hành động của mình có chút...
Nhưng anh chính là muốn đích thân lên đây hỏi một chút tình hình của cô, muốn biết cô là chỗ nào không khỏe, có cần gọi bác sĩ không.
“Tôi... tôi chính là muốn hỏi..."
Anh mở lời.
Nhưng chưa đợi anh nói xong trong lòng bỗng nhiên nặng trĩu, Thẩm Dao không biết sao bỗng nhiên liền ngã nhào vào lòng anh.
Cảm giác mềm mại bất ngờ ập đến làm Phó Xuyên Lâm sững sờ trong giây lát.
Nhưng sau khi hoàn hồn lại anh vội vàng bế ngang cô lên giọng điệu hơi trầm xuống nói:
“Tôi đưa cô đi bệnh viện."
Thẩm Dao sau khi dịu đi cơn đau dữ dội đó khẽ lắc đầu nói:
“Phó tiên sinh tôi không cần đi bệnh viện, tôi nghỉ ngơi một lát là khỏe thôi ạ, cảm ơn sự quan tâm của anh ạ."
Nói rồi cô liền muốn thoát ra khỏi vòng tay của anh.
Phó Xuyên Lâm ấn nhẹ lấy động tác của cô im lặng bế cô bước vào trong.
Thẩm Dao bị hơi thở thanh khiết tỏa ra quanh thân anh bao bọc lấy, mặt đỏ bừng cúi mắt xuống không dám nhìn anh.
Phó Xuyên Lâm đúng lúc nhìn thấy dáng vẻ này của cô không biết sao tim lại bỗng nhiên đ-ập nhanh thêm vài phần.
Sau khi đặt nhẹ cô xuống giường anh còn khá tinh tế đắp chăn cho cô, nghiêm túc nói:
“Cô Thẩm đợi một lát tôi bây giờ liền gọi bác sĩ gia đình qua khám cho cô."
Thẩm Dao đỏ mặt ngăn cản:
“Không cần đâu ạ Phó tiên sinh, tôi chính là vì đến cái đó cho nên... ngủ một giấc nghỉ ngơi một lát là khỏe ạ, không cần gọi bác sĩ đâu ạ."
Nghe vậy trên mặt Phó Xuyên Lâm lập tức thoáng qua một vẻ không tự nhiên.
Anh khẽ ho một tiếng sau đó nói:
“Vậy... cô Thẩm cô nghỉ ngơi cho tốt, nếu có vấn đề gì thì cô cứ tìm tôi bất cứ lúc nào... hoặc là dì giúp việc trong nhà nhé."
Thẩm Dao gật đầu nói:
“Vâng ạ."
Phó Xuyên Lâm:
“Vậy thì không làm phiền nữa cô nghỉ ngơi cho tốt nhé."
Nói rồi anh liền bước ra khỏi phòng khách còn giúp cô đóng cửa phòng lại.
……
Phó Vân Chỉ ngủ trưa tỉnh dậy vừa xuống lầu liền nhìn thấy anh trai mình đang làm việc ở phòng khách cả người đều giật mình thảng thốt kêu lên:
“Anh trai sao anh vẫn còn ở nhà vậy ạ?"
