Xuyên Nhanh: Tôi Cùng Hệ Thống Sinh Con Phá Đảo Các Thế Giới - Chương 288
Cập nhật lúc: 12/04/2026 15:15
“Phó Xuyên Lâm ừm một tiếng rồi cầm áo khoác rời khỏi văn phòng tổng giám đốc.”
……
Khu thương mại Minh Thịnh.
Phó Vân Chỉ đang với vẻ mặt đầy tiếc nuối nói với cô giáo dạy nhảy vừa xinh đẹp vừa dịu dàng trước mặt:
“Cô Thẩm, ngày mai em không thể đến đây xem cô nhảy múa được rồi, em phải ở nhà học bù, có rất nhiều môn phải học bù, em buồn quá, em muốn mỗi ngày đều đến đây xem cô nhảy múa cơ."
Thẩm Dao vừa mới tìm hiểu xong cốt truyện, để hệ thống khôi phục hình ảnh thế giới nhỏ thì nhìn thấy cô bé trước mặt đang trưng ra vẻ mặt mếu máo trông chờ nhìn mình.
Thẩm Dao vừa định nói chuyện với cô bé thì bảo mẫu của cô bé cầm điện thoại bước chân vội vã đi tới, nói:
“Tiểu thư, là cuộc gọi của thiếu gia ạ."
Phó Vân Chỉ:
!!!
Cô bé run rẩy nhận lấy điện thoại, nói với Thẩm Dao một câu “Cô Thẩm đợi em một lát ạ" xong liền với vẻ mặt như sắp ra pháp trường nhanh chân bước ra khỏi phòng khiêu vũ để nghe điện thoại.
Thẩm Dao nhìn bóng lưng ủ rũ của cô bé, khẽ nheo mắt lại.
Cô bé này chính là em gái ruột của nam chính thế giới nhỏ Phó Xuyên Lâm, Phó Vân Chỉ.
Phó Vân Chỉ năm nay mười tuổi, đang học lớp bốn tiểu học, là viên ngọc quý trên tay nhà họ Phó, từ nhỏ đến lớn được cả nhà cưng chiều mà lớn lên.
Cô bé nhỏ hơn Phó Xuyên Lâm tận hai mươi tuổi, dưới sự chênh lệch tuổi tác lớn, cộng thêm Phó Xuyên Lâm bình thường luôn trưng ra bộ mặt lạnh lùng lại ít nói, cô bé khá sợ anh trai Phó Xuyên Lâm, thường xuyên giống như chuột thấy mèo vậy, hận không thể trốn anh thật xa.
Phó Xuyên Lâm bình thường công việc rất bận rộn, phần lớn thời gian đều ở một mình trong căn biệt thự gần công ty, không thường xuyên về nhà cũ, nên thời gian gặp em gái không nhiều.
Thẩm Dao thông qua cốt truyện hệ thống đưa ra đã tìm hiểu được Phó Xuyên Lâm người này có tính sự nghiệp rất mạnh, vào năm anh hai mươi tuổi đã kế thừa tập đoàn Phó thị.
Đến tận bây giờ anh đã ba mươi tuổi, tập đoàn Phó thị trong tay anh đã từ lúc mới lên sàn chưa vững chắc phát triển đến bây giờ trở thành bá chủ một phương, đã trở thành doanh nghiệp hàng đầu của Hoa Quốc.
Vì một lòng tập trung vào sự nghiệp cộng thêm công việc bận rộn cũng như sự vô cảm đối với tình yêu và hôn nhân, cho nên anh đến tận bây giờ vẫn độc thân, cũng chưa từng yêu đương bao giờ.
Thẩm Dao khi biết nam chính thế giới nhỏ đã ba mươi tuổi không khỏi hít sâu một hơi.
Theo như cô biết, hạng người đến tận ba mươi tuổi mà vẫn có thể luôn giữ vững trạng thái độc thân chưa từng yêu đương, hơn nữa sự nghiệp lại phát triển đặc biệt đặc biệt tốt như lão đàn ông này, tâm cơ đó không phải người bình thường có thể đối phó nổi đâu.
Muốn hạ gục người đàn ông như vậy thì ít nhất cô phải có tám trăm cái tâm cơ mới đủ nhỉ?
Cũng thật không dễ dàng gì.
Ngay cả hệ thống cũng thầm phàn nàn:
【 Ký chủ đại nhân, Phó Xuyên Lâm là vị nam chính có tuổi tác lớn nhất trong tất cả các nhiệm vụ chúng ta từng làm từ trước đến nay đấy ạ. 】
Thẩm Dao nhướng mày.
Hệ thống lại nói:
【 Nhưng cô không cần lo lắng, anh ta mặc dù nói là già một chút nhưng các phương diện tố chất c-ơ th-ể đều rất mạnh mẽ. 】
Thẩm Dao:
......
Vô ngữ, cô lo lắng là cái này sao?
Cái miệng nhỏ của hệ thống vẫn cứ liên liến nói tiếp:
【 Lão đàn ông có tiền như vậy là tốt nhất đấy ạ, trưởng thành chững chạc lại rộng rãi, còn rất biết cách chiều chuộng người khác nữa, ký chủ đại nhân cô cứ đợi để được chiều chuộng hết mực đi nhé. 】
Thẩm Dao:
......
Thẩm Dao:
???
“Đủ rồi đấy."
Cô không nói nên lời.
Hệ thống che miệng cười cười nói:
【 Dù sao tên của thế giới nhỏ này của chúng ta chính là 《 Ký chủ thân thể mềm mại, tổng tài lạnh lùng yêu hết mình 》 mà…… 】
Thẩm Dao bị làm cho sến rợn cả người, thực sự không nỡ nhìn, trực tiếp ngắt lời nó:
“Ngươi... cứ để ta yên tĩnh một lát đi."
Hệ thống cười đầy ẩn ý đồng ý:
【 Được ạ. 】
Thẩm Dao:
......
……
Bên ngoài phòng khiêu vũ, Phó Vân Chỉ đang cầm điện thoại đứng trong góc, run rẩy nghe những lời anh trai Phó Xuyên Lâm nói:
“Hiện tại anh đã đến dưới lầu Minh Thịnh rồi, là tự em xuống lầu hay là bây giờ anh đi lên đón em xuống."
Nghe vậy Phó Vân Chỉ chỉ cảm thấy tim mình treo tận cổ họng, vội vàng nói:
“Em, tự em xuống là được ạ."
Phó Xuyên Lâm nhàn nhạt nói:
“Ừm, nhanh lên nhé, bây giờ đã hơn chín giờ rồi, đối với học sinh tiểu học như em thì đã rất muộn rồi."
Phó Vân Chỉ gật đầu lia lịa:
“Vâng vâng vâng, anh trai anh đợi em nói thêm vài câu với cô Thẩm rồi sẽ xuống lầu ngay ạ."
Phó Xuyên Lâm đồng ý:
“Ừm, được thôi."
Nói xong anh liền cúp điện thoại.
Chỉ là lúc đặt điện thoại xuống ánh mắt anh khẽ lóe lên.
Cô Thẩm?
Lẽ nào mỗi ngày con bé đều chạy đến Minh Thịnh là có liên quan đến cái người gọi là cô Thẩm này sao?
Phó Xuyên Lâm đưa tay day day thái dương, nghĩ thầm đợi lát nữa về đến nhà rồi hỏi con bé sau.
……
Trong phòng khiêu vũ Thẩm Dao đã thay xong quần áo, cô bên này cũng đã đến giờ tan làm rồi.
Phòng khiêu vũ này là do cô tự mở, chủ yếu dạy múa cổ điển là chính, bình thường sẽ nhận một số học sinh thích múa cổ điển.
Phó Vân Chỉ trước đó cũng muốn đến chỗ cô để cùng cô học nhảy múa, nhưng ngại vì cô ấy lấy ví dụ là gia đình cô ấy đối với bất kỳ giáo viên hướng dẫn nào của cô ấy cũng đều sẽ có yêu cầu về thời gian và yêu cầu về địa điểm chuyên biệt, cho nên Thẩm Dao vẫn đang cân nhắc xem có nên nhận cô bé không.
Dù sao việc cô phải dành thời gian đến căn biệt thự của nhà họ Phó chuyên môn dạy cho Phó Vân Chỉ sẽ tốn thời gian công sức hơn so với việc cô dạy ở phòng khiêu vũ, hơn nữa chắc chắn sẽ làm lỡ những việc khác của cô, cho nên cô cần phải cân nhắc thật kỹ.
Vì vậy khoảng thời gian này Phó Vân Chỉ gần như mỗi ngày đều đến vào lúc gần buổi chiều, sau đó cứ đứng bên cạnh quan sát nhìn cô dạy học sinh và nhảy múa, mãi cho đến sau khi cô tan làm nài nỉ thêm một lát nữa mới chịu về.
Cô bé lớn lên xinh đẹp lại đáng yêu, tứ chi thon dài lại đều đặn, thực sự là vô cùng thích hợp để luyện múa, cộng thêm cô bé cứ luôn nũng nịu dính lấy cô nói chuyện như vậy, Thẩm Dao gần như sắp không trụ vững nổi rồi.
Cứ ví dụ như bây giờ cô bé lại đang trưng ra vẻ mặt trông chờ nhìn cô nói:
“Cô Thẩm, cô thực sự không muốn nhận em sao?"
……
————————
Đoản văn ngọt sủng mừng năm mới đến rồi đây >o..
Chương 452 Tổng tài lạnh lùng ham muốn cao vs Cô giáo dạy nhảy thân thể mềm mại 02
Hỏi xem cái kiểu nài nỉ nũng nịu như vậy và cái kiểu hỏi han với vẻ mặt trông chờ như vậy, đặt lên người ai mà người đó không mủi lòng cho được?
Sự d.a.o động trong lòng Thẩm Dao đã dần dần nghiêng về phía đồng ý, nhưng cô vẫn cần phải bàn bạc lại với phụ huynh của cô bé về thời gian dạy học, không thể làm lỡ công việc ở bên phòng khiêu vũ này của cô được.
Dù sao học sinh ở bên này cô cũng phải có trách nhiệm đến cùng mới được.
Trước đây đều là Phó Vân Chỉ tự mình đến tìm cô nói, bên cạnh chỉ mang theo bảo mẫu, không có người lớn nào khác, cho nên vẫn chưa đến bước bàn bạc chính thức.
Suy nghĩ một chút cô liền giải thích với Phó Vân Chỉ:
“Vân Chỉ, không phải cô giáo không muốn nhận em, cô giáo còn phải bàn bạc lại với phụ huynh của em mới được.
Thế này đi, cô thấy bây giờ đã khá muộn rồi, em cứ về nhà trước đã, sau đó ngày mai em bảo phụ huynh của em liên hệ với cô, cô và phụ huynh em nói chuyện kỹ một chút, em xem có được không?"
Trên mặt Phó Vân Chỉ thoáng qua một vẻ khó xử, bố mẹ của cô bé bây giờ đang đi nghỉ mát vui vẻ ở nước ngoài, không nhất định có thời gian quản những việc này, hơn nữa rất có khả năng sẽ đẩy qua cho anh trai cô bé quản.
Anh trai cô bé……
Cô bé không quá dám trông cậy vào anh ấy, cô bé còn sợ cái bộ dạng mặt lạnh như tiền lại lầm lì của anh trai mình sẽ trực tiếp dọa cô Thẩm chạy mất dép luôn ấy chứ.
“Cô Thẩm, em có thể tự mình ký hợp đồng với cô không ạ?
Bố mẹ em dạo này không có thời gian, cần điều chỉnh thời gian như thế nào cô cứ nói với em là được ạ, em đều đồng ý hết."
Phó Vân Chỉ sốt sắng nói.
Thẩm Dao trấn an cô bé:
“Vân Chỉ, đừng vội trước đã, bây giờ muộn quá rồi, chúng ta đều về nhà trước nhé được không?
Vẫn phải đợi sau này phụ huynh em rảnh rỗi liên hệ với cô, chúng ta mới bàn bạc cụ thể được."
Phó Vân Chỉ hiểu ý của cô rồi, do dự một lát sau đó vẫn gật đầu nói:
“Vâng ạ, vậy cô Thẩm đợi em nói với bố mẹ em, em bảo họ liên hệ với cô ạ."
Thẩm Dao mỉm cười nói:
“Được."
Bảo mẫu ở bên cạnh kịp thời nhắc nhở Phó Vân Chỉ:
“Tiểu thư, tiên sinh đã đợi ở dưới lầu một lúc lâu rồi ạ."
Phó Vân Chỉ mím mím môi nói:
“Em biết rồi."
Sau đó cô bé liền ngoan ngoãn nói với Thẩm Dao:
“Cô Thẩm, vậy em về nhà trước đây ạ, sau này rảnh rỗi em lại qua."
Thẩm Dao mỉm cười nói:
“Được."
Phó Vân Chỉ lưu luyến không rời đi rồi.
Sau khi cô bé đi, Thẩm Dao tắt đèn phòng khiêu vũ, khóa cửa lại sau đó kiểm tra lần cuối rồi cũng đi.
Chỉ là ở sảnh tầng một cô lại nhìn thấy Phó Vân Chỉ, lần này bên cạnh cô bé còn đứng một người đàn ông mặc vest đi giày da với thân hình thon dài cao lớn vững chãi.
Phó Vân Chỉ vừa nhìn thấy cô liền vui mừng vẫy vẫy tay với cô, sau đó nghiêng đầu nói với người đàn ông bên cạnh vài câu.
Ngay sau đó người đàn ông đó liền nhàn nhạt nhìn về phía cô một cái, ánh mắt đó ẩn chứa một chút ý tứ thăm dò.
Phó Vân Chỉ đã nhanh chân bước đến trước mặt Thẩm Dao, cười híp mắt nói với cô:
“Cô Thẩm, em và anh trai em đang đợi cô xuống ạ."
Phó Xuyên Lâm bước theo tới, ánh mắt không rời Thẩm Dao một tấc nào, giọng điệu nhàn nhạt mở lời:
“Chào cô, cô Thẩm, tôi là anh trai của Phó Vân Chỉ."
Thẩm Dao đáp lại anh:
“Chào anh, Phó tiên sinh."
Phó Xuyên Lâm nêu rõ ý định:
“Về chuyện em gái tôi muốn cùng cô học múa cổ điển, có tiện để tôi bàn bạc với cô không?"
……
Mười phút trước Phó Vân Chỉ đi xuống lầu xong liền gọi trực tiếp một cuộc điện thoại cho bố mẹ đang ở nước xa xôi, nhỏ giọng giải thích rõ ràng chuyện mình muốn cùng Thẩm Dao học múa cổ điển, còn đảm bảo với họ cô bé sẽ không vì vậy mà làm lỡ những việc học khác.
Bố mẹ cô bé lúc đầu còn do dự một chút nhưng dưới sự khẩn cầu thiết tha của Phó Vân Chỉ cuối cùng cũng đồng ý, nhưng tiền đề là phải để anh trai cô bé kiểm tra qua tư cách và trình độ của cô giáo dạy nhảy này trước đã, nếu các phương diện đều ổn thì mới đi bàn bạc với cô giáo này.
Dù sao mời giáo viên về nhà dạy học cũng là một chuyện rất thận trọng, không thể tùy tùy tiện tiện mời được, việc điều tra lý lịch cơ bản nhất vẫn là cần thiết.
Phó Vân Chỉ mặc dù đã đoán trước được kết quả như vậy nhưng cũng chấp nhận.
Sau đó bố mẹ cô bé liền trực tiếp gọi điện thoại cho anh trai cô bé, và thế là……
Chính là cảnh tượng bây giờ anh trai cô bé đang nói chuyện với cô Thẩm đây.
Anh trai cô bé trước khi qua đây quả thực đã bảo Trợ lý Từ kiểm tra qua một số tư liệu liên quan đến cô Thẩm, sau khi tìm hiểu đại khái tình hình của cô Thẩm xong mới đồng ý chuyện cô bé muốn học nhảy múa với cô Thẩm này.
