[xuyên Nhanh Thập Niên] Diệp Tô Tô Nghịch Chuyển Càn Khôn - Chương 380

Cập nhật lúc: 12/04/2026 01:06

“Thấy trời đã sắp trưa, trì hoãn đến lúc này mà cũng không thấy nói mời bọn họ ở lại ăn cơm, nhà mà chị cả gả vào này cũng quá keo kiệt rồi đi.”

Cô ta vừa mới phàn nàn xong thì Hứa Đại Ni đã dìu một người đàn ông thấp bé đi ra.

Người đàn ông này cao chừng 1m6 là cùng, người g-ầy đét như một cái bộ xương khô, thời tiết nóng như thế này mà vẫn mặc áo cao cổ, sắc mặt trắng bệch, trông chẳng khỏe mạnh chút nào.

“Anh Hạo cẩn thận dưới chân, thực ra hôm nay anh không khỏe thì không cần đặc biệt đi cùng em lên huyện thành đâu, hôm khác rảnh đi cũng được mà."

Hứa Đại Ni ngoài miệng nói vậy nhưng khóe miệng lại nhếch lên, rõ ràng rất vui vì được người ta coi trọng.

Người đàn ông được gọi là anh Hạo tên là Quách Hạo, anh ta vỗ vỗ tay người vợ chưa cưới của mình:

“Không sao đâu, đừng nghe mẹ anh làm quá lên, anh ổn rồi."

Hứa Đại Ni vẻ mặt tràn đầy hạnh phúc, vẫy vẫy tay gọi em gái, rồi đắc ý nhìn Diệp Tô Tô một cái.

“Anh Hạo, em gái ở nhà nghe nói em đi huyện thành cũng muốn đi theo dạo chơi, đây là em út Tiểu Ni anh đã gặp rồi, còn người kia là con gái bên phía cha dượng em, tên là Diệp Tô Tô, năm nay 25 tuổi rồi mà vẫn chưa lấy được chồng đâu."

Quách Hạo thực ra đã chú ý đến người phụ nữ mặt đen kia từ lâu rồi.

Khuôn mặt đen đó đặt giữa đám đông thực sự rất nổi bật, mặt tuy không đẹp lắm nhưng dáng người không tệ, ưu việt hơn hẳn so với đa số những cô gái g-ầy gò khô héo.

Anh ta vân vê ngón tay, không dấu vết nhìn chằm chằm người từ trên xuống dưới, miệng phát ra những tiếng ho khan yếu ớt.

Hứa Đại Ni lo lắng vội vàng vuốt lưng cho anh ta.

Quách Hạo trước tiên cười chào hỏi Hứa Tiểu Ni, sau đó mới nói với Diệp Tô Tô:

“Tôi kém cô một tuổi, vậy thì cứ theo Đại Ni gọi cô là chị nhé, lần đầu gặp mặt cũng chưa chuẩn bị bao lì xì, mong chị đừng trách."

Diệp Tô Tô còn chưa lên tiếng, Hứa Đại Ni đã không hài lòng nói:

“Anh Hạo, anh đúng là tốt bụng quá rồi, nó làm chị thì phải đưa bao lì xì cho chúng mình mới đúng."

Hứa Tiểu Ni cũng gật đầu nói:

“Anh rể anh đừng để bị chị ta lừa, đừng nhìn chị ta lầm lì không nói năng gì, thực chất là một bụng xấu xa đấy, em và chị em toàn bị chị ta bắt nạt thôi, sau này đừng đưa gì cho chị ta cả."

Quách Hạo nhìn chằm chằm Diệp Tô Tô, tùy ý cười nói:

“Vậy sao, chị em với nhau thường thích gây gổ chút ít, có lẽ là có hiểu lầm gì chăng."

“Hiểu lầm cái gì mà..."

“Có đi nữa không đây?

Không đi là tôi về trước đấy."

Diệp Tô Tô cạn lời nhìn bọn họ, cứ lải nhải mãi phiền ch-ết đi được, quanh đi quẩn lại chỉ có mấy câu đó, giống hệt mấy con NPC không não vậy.

“Cô!"

“Được rồi được rồi, thời gian không còn sớm nữa, chúng ta đi thôi."

Quách Hạo ngăn Hứa Đại Ni lại, Hứa Đại Ni càng thêm tức giận, Diệp Tô Tô cái con khốn này rõ ràng là cố ý làm bẽ mặt cô ta.

Hôm nay đi huyện thành, nhất định phải vứt nó đi thật xa, để nó cả đời này cũng không bao giờ quay về được nữa.

Vì Quách cha đã đ-ánh tiếng trước nên mấy người bọn họ được ngồi xe chở hàng của cơ quan, trên đường không dừng lại đi thẳng đến huyện thành, nhanh hơn hẳn so với các phương thức di chuyển thông thường.

Gần tối thì đến huyện thành.

Quách Hạo vừa xuống xe, chân bủn rủn quỳ sụp xuống đất, còn ôm ng-ực nôn thốc nôn tháo.

Hai chị em nhà họ Hứa lo lắng vây quanh anh ta, vừa hỏi han vừa trấn an, sợ anh ta xảy ra chuyện gì.

Diệp Tô Tô chỉ đứng phía sau nhìn, ánh mắt tràn đầy sự chán ghét.

Cái tên Quách Hạo này chắc chắn là một tên biến thái, suốt quãng đường trên xe cứ liên tục nhìn trộm cô, nửa đường thừa dịp hai chị em nhà họ Hứa rủ nhau đi vệ sinh, còn cố ý bắt chuyện tán tỉnh cô, lời lẽ đầy sự thương hại và tội nghiệp dành cho cô.

Người khác nhìn cô đều tránh như tránh tà, chỉ có tên này là nhìn chằm chằm với ánh mắt dâm d.ụ.c đầy sự tởm lợm của lũ đàn ông xấu xa, nhìn cái là biết chẳng phải thứ tốt đẹp gì.

Diệp Tô Tô trực tiếp tát cho anh ta một cái mới khiến anh ta cút về chỗ cũ.

Nồi nào úp vung nấy, anh ta cũng chẳng phải hạng tốt lành gì, hèn chi kiếp trước đoản mệnh như thế.

Có lẽ vì đường xá xa xôi, cũng có lẽ vì cái tát đó có uy lực lớn mà Quách Hạo đi đứng cũng cần phải có người dìu, môi trắng bệch cả đi.

Khó khăn lắm mới tìm được chỗ nghỉ chân, Hứa Đại Ni thần kinh thế nào lại chỉ đặt hai phòng, một phòng sắp xếp cho Quách Hạo, phòng còn lại cô ta và em gái ở, hoàn toàn không thèm quan tâm đến Diệp Tô Tô.

Nhân lúc trời tối, cô ta định đưa người đi ra bến xe một chuyến.

Ban đêm dễ ra tay, tối mịt tối mù có kêu trời trời không thấu, tốt nhất là gặp phải tên say r-ượu hay kẻ điên nào đó mang đi để trừ hậu họa về sau.

Chứ ban ngày đông người, ngộ nhỡ nó gặp được người tốt bụng đưa về thì biết làm sao.

Diệp Tô Tô bình tĩnh đợi xem bọn họ định làm gì, thản nhiên tự đặt cho mình một phòng.

Hứa Đại Ni thấy cô trông có vẻ ngốc nghếch thì càng không coi ra gì, trở về phòng thì thầm to nhỏ với em gái.

“Em ở lại đây, trông chừng anh rể cho kỹ, chị tranh thủ lúc trời tối giải quyết nó luôn."

Hứa Tiểu Ni không những không sợ hãi mà ngược lại còn rất phấn khích:

“Chị!

Hay là em cũng đi cùng chị đi, hai chúng mình lại đ-ánh cho nó một trận nữa, con khốn này trước đây đã từng đ-ánh chúng mình rồi."

“Không được, anh rể em lúc nãy trông có vẻ hơi đáng sợ, ngộ nhỡ không có ai bên cạnh mà xảy ra chuyện gì thì sao, em ở lại canh chừng đi, chị đi tí là về ngay."

“Thế cũng được."

Hứa Đại Ni bước ra khỏi cửa phòng, trực tiếp gọi to:

“Diệp Tô Tô, đi xe cả ngày chắc là đói rồi, chúng mình ra ngoài dạo một vòng xem có kiếm được gì ăn không."

Diệp Tô Tô chẳng cần đoán cũng biết, cô ta đêm hôm khuya khoắt gọi mình ra ngoài chắc chắn chẳng có chuyện gì tốt lành cả.

Tuy nhiên, cô vẫn đi theo.

Để xem cô ta định làm gì, việc báo thù chẳng phải đã được đưa vào chương trình rồi sao, cô ta định làm gì thì cô nhất định sẽ trả lại gấp đôi....

Hứa Đại Ni là một kẻ đầu óc mơ hồ, trên đường đã hỏi Quách Hạo phương hướng ra ga tàu hỏa huyện thành mấy lần rồi, kết quả vẫn bị lạc đường.

Cô ta có chút bực bội, cố ý nhìn xem chỗ nào hẻo lánh thì đi vào đó.

Lúc mấy người đến nơi thì trời đã tối hẳn rồi, chỗ dừng chân không nằm ở khu vực trung tâm huyện thành, vị trí cách ga tàu hỏa không xa.

Hứa Đại Ni nghĩ bụng dù sao cũng là gần ga tàu hỏa, tùy tiện tìm đại một chỗ nào đó vứt nó lại, trời tối đen như mực chắc chắn nó không tìm được đường về quán trọ.

Cô ta sợ cô tìm được đường về nên đi vòng vèo dẫn cô đến một bãi đất trống không có người, lại còn là một cái sườn dốc.

Diệp Tô Tô thản nhiên quan sát xung quanh, nuốt nửa viên Tu Bổ Đan, thị lực ban đêm của cô tốt hơn người bình thường một chút.

Hứa Đại Ni đi đứng lảo đảo, thỉnh thoảng nhìn không rõ còn bị vấp một cái, Diệp Tô Tô đi phía sau lại vô cùng vững vàng.

“Ái chà, chúng mình chắc là đi lạc đường rồi, tôi thấy phía trước có một nhà dân, Diệp Tô Tô bước chân cô nhanh, mau lên đó hỏi xem đây là chỗ nào."

Hứa Đại Ni cố ý ôm eo, ra vẻ đi không nổi nữa.

Diệp Tô Tô nhếch mép nhìn cô ta:

“Sao tôi không thấy nhỉ?"

Hứa Đại Ni nghiến răng, chú ý thấy phía sau cô có một cái dốc, cố ý chỉ về hướng đó nói:

“Cô đứng lùi ra sau một chút rồi quay đầu nhìn xem, chắc chắn là do mắt cô kém rồi."

Chân Diệp Tô Tô không hề di chuyển, chỉ hơi nghiêng người quay đầu nhìn một cái, kết quả giây tiếp theo Hứa Đại Ni đã lao tới đẩy cô.

Diệp Tô Tô nhanh tay lẹ mắt lách người sang một bên.

Hứa Đại Ni dồn hết sức lực để đẩy, kết quả không đẩy trúng người, do quán tính không hãm lại được nên lảo đảo lăn thẳng xuống dốc.

Chương 509 Gái xấu quá lứa những năm sáu mươi (7)

Diệp Tô Tô bước tới, nhìn từ trên xuống dưới.

Thấy Hứa Đại Ni lăn đi rất xa, cô ta lóp ngóp bò dậy trong tình trạng choáng váng, hoàn toàn không quay đầu nhìn lại hướng này, vắt chân lên cổ mà chạy.

Diệp Tô Tô nhận ra cái con ngốc này dẫn mình ra ngoài là để tìm một nơi hẻo lánh để vứt bỏ mình.

Hóa ra cả nhà bọn họ bàn bạc ra đối sách là đưa cô đến nơi đất khách quê người để vứt bỏ.

Nếu theo tính cách của nguyên chủ, đêm hôm khuya khoắt bị vứt ở đây chắc chắn là sợ đến phát khiếp rồi.

Hơn nữa thời đại này quản lý không c.h.ặ.t chẽ, người mất tích mà người nhà không báo cảnh sát thì có lẽ chẳng ai biết được.

Gia đình này đúng là đủ độc ác, chuyện gả chồng chỉ là chuyện nhỏ, hành động này của bọn họ rõ ràng là đang g-iết người.

Người không hại tôi, tôi không hại người, kẻ nào muốn dồn tôi vào chỗ ch-ết thì nhất định phải trả giá gấp đôi.

Diệp Tô Tô đi theo hướng cô ta vừa rời đi....

Bên này.

Hứa Đại Ni thở hổn hển chạy một quãng đường dài, quay đầu lại không thấy bóng dáng của Diệp Tô Tô đâu, cô ta thở phào nhẹ nhõm, trên mặt lộ rõ nụ cười.

Cuối cùng cũng thoát khỏi cái tai họa đó rồi, khu vực kia thưa thớt bóng người, Diệp Tô Tô lại là lần đầu đến đây, đường xá không biết nên chắc chắn không tìm được đường về quán trọ.

Đợi đến sáng mai, bọn họ trả phòng rồi ra bách hóa tổng hợp mua quần áo xong là quay về nhà luôn.

Diệp Tô Tô cái con nhỏ xấu xí đó, trông dọa người như vậy chắc chắn không có ai đến cứu đâu, vận khí tốt thì chắc không ch-ết đói được, còn nếu không tốt mà gặp phải bọn buôn người bán đi nơi khác thì tóm lại cứ chờ xem số mệnh của nó vậy.

Hứa Đại Ni đắc ý bước tiếp, nhưng đi được một đoạn dài cô ta phát hiện càng đi càng vòng vèo, xung quanh ngay cả một tia ánh sáng mờ nhạt cũng không thấy nữa.

Cô ta đột ngột dừng bước, mượn ánh trăng quan sát bốn phía.

Phải làm sao bây giờ?

Hình như cô ta cũng không tìm được đường ra nữa rồi!

Đúng rồi, trong túi cô ta có tờ giấy ghi lộ trình mà anh Hạo đưa cho.

Cô ta vội vội vàng vàng lục túi áo, kết quả phát hiện trong túi không có gì cả, nhớ lại lúc nãy lăn xuống sườn dốc, mặt cô ta trắng bệch đi.

Chắc chắn là rơi mất lúc đó rồi.

Phải làm sao đây!

Hứa Đại Ni càng nghĩ càng sợ, xung quanh yên tĩnh đến phát khiếp, cô ta thốt lên kêu to:

“Cứu mạng với!

Có ai không——"

Gào lên mấy tiếng cũng không có ai đáp lại, Hứa Đại Ni ôm c.h.ặ.t lấy cánh tay thút thít khóc.

“Tôi không muốn ở đây qua đêm đâu, tôi muốn về tìm anh Hạo, có ai không..."

Phía bên kia sườn dốc, Diệp Tô Tô đang ngậm một cọng cỏ không tên, ngồi xổm ở đó thưởng thức dáng vẻ t.h.ả.m hại và bất lực của Hứa Đại Ni.

Đây đúng là tự làm tự chịu.

Đột nhiên, tai cô khẽ cử động, nhanh ch.óng đứng dậy ẩn mình sau cái cây bên cạnh.

Một lát sau, cô nghe thấy tiếng hai người đang xì xào bàn tán với nhau.

“Anh Lượng, sao em nghe như có tiếng ai đang khóc ấy, không lẽ là gặp phải ma trêu rồi chứ, em sợ lắm, hay là mình mau đi thôi."

“Ngậm cái mồm thối của chú lại đi!

Còn muốn kiếm tiền nữa không hả."

“Nhưng mà... lúc nãy em nghe thật mà, tiếng khóc t.h.ả.m lắm, cứ lờ mờ bên tai ấy."

Gã b-éo nghe hắn nói mấy lời xui xẻo như vậy, vỗ bốp một cái vào đầu gã g-ầy:

“Mày im ngay cho tao, còn nói thêm câu nữa là tao đ-ánh nát mồm mày đấy."

Hai người này là quân lưu manh ở làng gần đây, vì nợ c-ờ b-ạc nên trốn ở loanh quanh đây không dám về nhà.

Nghe nói tối nay có một chuyến tàu hỏa chở than đi qua, hai người muốn cầu may đến đây nhặt những cục than rơi rớt, thời đại này than khá có giá trị, nhặt được nửa gùi là đủ ăn cơm mấy ngày rồi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.